Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ đã tặng tôi một chuỗi vòng tay ngọc lục trước ngày tôi hôn, nghe nói giá của nó rất đắt đỏ.
Thế nhưng tôi lại đeo nó lên xúc tu của một con bạch tuộc.
Chỉ bởi vì ở kiếp trước, sau khi tôi vui mừng đeo chiếc vòng tay ấy, ngón tay của em gái tôi dần trở nên thanh mảnh và nhẹ nhàng, tựa như đôi cánh của thiên nga, em ấy dựa vào đôi tay ngọc ngà này mà vươn lên trở thành người mẫu tay hàng đầu thế giới.
Còn ngón tay tôi ngược lại ngày , đến nỗi cả bàn tay cũng vì vậy mà dần biến mất.
Tôi không thể làm việc bình thường nên chẳng có thu nhập, ngay cả sinh hoạt cũng gặp khó khăn.
Thậm chí vị hôn phu của tôi cũng bỏ tôi đi để đến với em gái tôi.
Ý chí sinh tồn của tôi bắt đầu sụp đổ, tôi quỳ xuống van xin bố mẹ cho tôi tiền chữa trị.
Họ đưa tôi đến một bệnh viện tư ở nước ngoài, để bác sĩ thi hành cái phương pháp gọi là “an tử” với tôi.
Bị ép uống thuốc, lúc ấy tôi chiếc vòng ngọc lục mẹ trao cho tôi lúc ấy vốn chẳng phải vật gia truyền hay gì cả, mà là món hàng tà ác họ cố ý mua về.
Tất cả những việc này đều chỉ vì muốn em gái tôi có một “vật chủ” để chuyển đôi tay dài thanh mảnh có xương cốt rõ ràng của tôi cho em ấy.
1
Khi mở mắt, tôi đã trở về ngày mẹ trao cho tôi chiếc vòng tay ấy.
“ , đây là chiếc vòng tay ngọc lục truyền lại từ đời bà nội của con, nghe nói quý hiếm lắm, con cầm lấy đi, sau này hôn coi như có của môn, nhà chồng cũng không dám coi thường con nữa.”
Giây phút mẹ đưa chiếc vòng lục cho tôi, tôi ngay đã sống lại.
Cảm giác đau đớn và sụp đổ ở kiếp trước khi tận mắt chứng kiến bố mẹ ép bác sĩ cho tôi uống thuốc rồi tiến hành “an tử” mà tôi chỉ có thể nằm im một chỗ hoàn toàn bất lực.
Suýt chút nữa tôi đã không kìm được mà ném thẳng chiếc vòng vào mặt mẹ.
Nhưng lần này tôi không thể hành động bồng bột được, mỗi bước đi đều phải thực hiện một cách cẩn trọng.
Tôi phải để họ nếm mùi đau khổ ấy.
“Mẹ ơi, thứ này quý giá quá, con thực sự không dám .”
“Con hôn mà không có chút của môn ra hồn thì ra thể thống gì. Về nhà chồng đâu giống ở nhà . Của môn đầy đủ và quý giá thì con có tiếng nói. Lúc đó mẹ chồng con còn phải xem sắc mặt con mà cư xử, không dám coi thường con.”
“Mẹ , con đã mua căn hộ ở một chung cư lớn và lấy đó làm của môn, chắc chắn không xem thường con đâu, mẹ cứ yên tâm.”
“Của môn thì chẳng thấy là đủ bao giờ cả.”
Mẹ nhìn tôi, giọng chân thành: “Nghe mẹ đi, không sai đâu. Con là con gái mẹ, mẹ làm sao hại con được.”
Thấy tôi vẫn chần chừ, mẹ lại giục: “Còn ngơ ra làm gì, mau lấy rồi đeo thử cho mẹ xem đi.”
Để mẹ bớt nghi ngờ và đỡ bày mưu tính kế hại tôi, tôi vờ ra bộ vui vẻ đưa tay sợi vòng.
Tôi nhìn bên trái, xem bên phải, lật qua lật lại rồi giả bộ thích thú vô .
“Cảm ơn mẹ ạ.”
“ , đeo thử lên mẹ xem đi con. Sợi vòng này đi với bàn tay trắng trẻo, ngón tay mảnh dài của con chắc chắn rất đẹp. Con phải đeo mỗi ngày nhé.”
Đeo mỗi ngày ư?
Được thôi, tôi nhất định sẽ chiều theo ý bà.
2
Tôi và em gái, với bố mẹ thực ra không hề có quan hệ máu mủ.
Tôi là đứa trẻ được họ mamg về .
Sau khi hôn một thời gian, bố mẹ muốn có một con nhưng mãi chẳng đậu thai, nghe lời người lớn, họ tới nhi viện tôi.
Không ngờ nửa năm sau, mẹ mang thai thành công và sinh ra em gái tôi.
May mắn là khi em gái chào đời, bố mẹ vẫn đối xử với tôi như con ruột, không hề bạc đãi tôi.
Khi trưởng thành, tôi cũng cố gắng hết sức để mang lại cuộc sống vật chất tốt hơn cho gia đình.
Chỉ là tôi không ngờ…
Họ lại vì muốn em gái có một đôi tay thon dài mà không ngại biến tôi thành quái vật, cuối còn ép tôi “an tử”.
Tôi không phải con ruột họ, nhưng tôi đã làm gì sai cơ chứ?
Vừa lúc ấy, em gái đẩy cửa bước vào, thấy tôi cầm sợi vòng lục trong tay, đôi mắt em liền sáng lên.
“Chị ơi, chiếc vòng này trông tinh xảo quá. Tay chị đeo chắc chắn đẹp lắm, chứ tay em mà đeo…”
Giọng em gái tôi dần.
Tôi nhìn ngón tay em, rồi lại nhìn tay mẹ.
Gen di truyền vốn chẳng thể theo ý muốn.
Em gái có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, chỉ tiếc là bàn tay lại vừa vừa thô, đến tay mèo còn dài hơn.
còn có thể cho là đáng yêu, lớn rồi thì nỗi đau này trở thành vết thương lòng.
Vì để ngón tay dài được thêm chút, em ấy đã thử qua mọi phương pháp, kể cả phẫu thuật cắt xương, nhưng vẫn không thể tay trông thon dài.
Trong khi tôi có dáng vẻ bình thường, nhưng riêng đôi tay lại vô nổi bật, không phải khoe chứ các ngón tay tôi ngón ngón nấy đều tựa như liễu rủ, thon dài và trắng nõn.
Thế nên tôi trở thành “người gần sông hưởng lộc nước” của họ.
Bố mẹ nhìn cảnh em gái suy sụp cũng xót xa, bèn tìm danh y khắp nơi.
Cuối vì không tìm được loại thuốc thánh nên họ dùng tà thuật, chuyển ngón tay tôi cho em ấy.
Mẹ khẽ đăm chiêu: “Xin , tay con rồi sẽ y như tay chị con, thon dài, trắng trẻo và mịn màng như ngọc thôi, con đừng lo lắng quá.”
Khóe môi em gái khẽ cong lên, hàng mày sáng đẹp liếc qua phía tôi với vẻ hài lòng.
Mẹ nói xong liền muốn đeo ngay chiếc vòng vào tay tôi.
3
Tôi vội nắm chặt vòng tay: “Mẹ, con đeo sau nhé, giờ công ty có việc gấp, con phải đi xử lý trước đã.”
Nói xong, tôi cầm vòng tay rời khỏi nhà.
Vừa khép cửa, tôi đã nghe bên trong rộn ràng xôn xao: “Ôi chà, mẹ ơi, tay con sắp trở nên xinh đẹp rồi. Sau này sẽ không tay con thô nữa. Con ghét con đó, mặt thì xấu, chả hiểu sao tay lại đẹp thế không . Mẹ ơi, đó mẹ và bố không nên nó. Mỗi khi nhìn thấy tay nó, con lại chán ghét tay con, làm con buồn muốn chết luôn đó mẹ. không có nó, bạn bè đã chẳng tay con rồi.”
“Con cưng , không nó thì mẹ cũng chẳng dễ gì mang thai ra được bối xinh đẹp như con. Với lại, giờ đi đâu tìm một đôi tay đẹp đến thế cơ chứ? Nó bây giờ vẫn hữu dụng, chờ hết giá trị rồi ta đá đi cũng không muộn.”
lúc bố đi tới, tôi nghe ông nói: “Chúc con gái yêu Xin Xin của bố sớm có bàn tay ngọc ngà nhé. Rồi sau này sẽ không còn dám chê bai con nữa.”
Em gái chẳng thèm giấu giếm sự căm ghét dành cho tôi, rõ ràng nó hận tôi đến tận xương tủy.
Bố mẹ lại dốc tâm sức con ruột là em gái, khiến lòng tôi tê tái.
Tôi siết chặt nắm đấm, bật ra một tiếng lạnh.
Tôi lái xe đến một thủy cung.
Ở đây, người ta có bán các loài sinh vật biển không thuộc diện bị vệ.
không muốn mang về thì có thể đóng phí hàng tháng để ký gửi ngay tại thủy cung.
Tôi lập tức trả tiền mua một con bạch tuộc tay dài nhất, đeo chiếc vòng ấy lên “tay” nó, và dặn nhân viên chăm sóc tốt tôi.
Nghĩ đến đôi tay trơn tuột, dài ngoằng ấy có thể em gái tôi thỏa mãn ước nguyện, tôi bỗng cảm thấy vô hả hê.
Để gia đình yên tâm, tôi còn đặt làm một chiếc vòng y hệt rồi đeo trên tay .
Những ngày sau, hễ rảnh tôi lại đến thăm con bạch tuộc mà tôi ký gửi.
Chỉ khi thấy chiếc vòng vẫn nguyên vẹn trên tay nó, lòng tôi có thể an ổn.
4
Hôm ấy là cuối tuần, gia đình tôi nhau đi cắm trại.
Tôi phát hiện tay em gái đã dài thêm, tăng hẳn 5cm.
Tôi cố ý trầm trồ: “Ôi, tay em hình như dài và đẹp hơn nhiều rồi . là em gái chị lớn xinh, mặt đẹp, tay cũng xinh, chị ghen tị quá.”
Em gái đưa tay nhìn, hả hê.
Vị hôn phu của tôi, Hứa Nguyện, lại mặt dày mò đến.
Từ khi tôi trùng sinh, không bao lâu sau tôi đã đòi tay, ấy thế mà anh ta năm lần bảy lượt chạy tới nịnh nọt, làm tôi chán ngán.
“Trời ơi, sao cậu ta lại đến nữa vậy?” Mẹ tôi hỏi.
Hứa Nguyện quỳ bịch xuống trước mặt tôi: “Giang , xin em đừng tay với anh mà.”
Anh ta quay khóc lóc với mẹ tôi:
“Dì ơi, dì khuyên con với, đừng để ấy tay con, con không sống nổi khi thiếu ấy đâu ạ.”
là không có tôi thì anh ta khó lòng sống sót thật.
Vì bao lâu nay, anh ta sống dựa vào tiền của tôi.
Mẹ tôi nháy mắt hỏi : “Chuyện gì thế?”
Tôi lạnh nhạt buông một câu: “Hết yêu rồi.”
Mẹ vội đỡ Hứa Nguyện dậy, kéo ghế cho anh ta ngồi: “Con ơi, có gì thì ngồi xuống nói, sao cứ quỳ bệt thế kia.”
Hứa Nguyện nước mắt dài cầu xin: “, anh xin em, đừng bỏ anh được không em? Anh không thể sống mà thiếu em được.”
Rồi anh ta ôm lấy bố tôi: “Bác ơi, bác khuyên cháu với ạ. Chắc chắn ấy sẽ nghe lời bác.”
Bố mẹ thay nhau dỗ dành anh ta.
Em gái tôi nhìn cảnh đó đầy bối rối, quay ngó tôi, hỏi: “Người này là vậy chị?”
Mẹ tôi đáp: “Chồng sắp cưới của chị con.”
Tôi thấy nét mặt em gái tôi như muốn nói: “ là hoa nhài cắm bãi phân trâu.”
vậy, tôi chính là bãi phân trâu trong mắt của họ.
5
Lúc này Hứa Nguyện để ý đến em gái tôi đang ngồi bên cạnh.
Anh ta ngừng khóc rồi nhìn Giang Xin với ánh mắt sáng rực, cái ánh nhìn mà tôi chưa bao giờ thấy anh ta nhìn tôi kiểu ấy.
Anh ta kéo ghế xích lại gần em gái tôi nói: “Em là Giang Xin phải không? Chị em lúc cũng em đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Hôm nay được dịp gặp mặt thấy quá đỗi phi phàm. Người xứng đáng lấy em chắc phải phúc đức lắm .”
Em gái tôi được Hứa Nguyện liền mừng đến suýt chút nữa nhảy cẫng lên không trung.
Cũng thôi, lại không vui khi được một người đẹp trai như anh ta chứ?
Bố mẹ tôi tự hào nhìn em gái, tôi nghe mẹ thì thào với bố: “Thằng Nguyện này trông cũng hợp với con gái Xin nhà chứ. cứ khăng khăng đòi tay, hay là tác thành cho Nguyện và Xin nhỉ?”
Bố đồng tình: “Được thì cũng được, nhưng tôi chỉ sợ không Xin có thích không…”
Do mải nghe bố mẹ thì thầm nên khi tôi quay lại nhìn, đã thấy Hứa Nguyện và em gái rời ghế, đi ngắm hoa rồi.
Tên đó quên luôn chuyện tay với tôi, giờ chỉ lo xin WeChat của em gái tôi thôi.
Hứa Nguyện ơi, kiếp trước khi tôi còn chưa biến thành quái vật, anh đã liếc mắt dòm ngó em gái tôi thế này rồi.
Dạo trước thì năn nỉ ỉ ôi cầu xin tôi đừng tay, vậy mà bây giờ mắt đã dán vào em gái tôi luôn rồi.
Bộ dạng si mê ấy khiến tôi buồn nôn.
Em gái tôi phổng mũi vì được một anh đẹp trai , quay nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh như thể đang chửi bới tôi: “Thứ tầm thường như chị ấy, dựa vào đâu mà có vị hôn phu đẹp thế này vậy? Mà anh cũng đừng em quá, chị em dung mạo bình thường nghe thấy sẽ ganh tỵ đó.”
“Có gì mà tỵ nạnh chứ, anh chỉ nói thật thôi mà. Vả lại anh em gái của ấy, ấy mà khó chịu thì chẳng xứng đáng làm chị của em rồi.”
Nghe mà tức .
Hai người nói chuyện không thèm giọng, bêu xấu tôi đến mức gió cũng thổi rành rọt vào tai tôi.
Tôi bước lên tát thẳng một cái vào mặt Hứa Nguyện: “Anh đến tìm tôi chỉ để em gái tôi thôi ? Nên nhớ anh chỉ là kẻ ăn bám thôi nhé, anh không có tư cách đánh giá tôi nhen hay rộng lượng đâu.”
Nghe thấy vậy, Hứa Nguyện đỏ bừng cổ như thể nuốt cả cân ớt.
Em gái tôi “á” lên một tiếng, rõ ràng đã bị dọa sợ: “Chị ơi, anh rể chỉ vô tình em thôi, sao chị lại động tay chân?”
Rồi em gái tôi tiến gần Hứa Nguyện, nhẹ nhàng đặt tay lên gò má đỏ rát in dấu tay của tôi trên mặt anh ta, giọng xót xa: “Anh , anh đẹp trai thế này, bị chị ấy dùng lực mạnh như thế chắc xót lắm phải không? Đau không, để em thổi cho đỡ đau nhé.”
Hứa Nguyện nhìn Giang Xin, dịu dàng: “Anh không sao đâu, anh xin lỗi vì chuyện đó đã làm em sợ.”
Anh ta quay nhìn tôi, giận dữ: “ bị bệnh ? Người đâu đã xấu người còn xấu cả nết nữa chứ. là thứ chẳng ra gì. Tôi thật sự cảm thấy hối hận khi có ý định gả về.”
Kiếp trước, tôi đã nhẫn nhịn và khoan dung với anh ta rồi. Vậy nên kiếp này tôi không muốn chịu thiệt thêm nữa.
“Ồ, vậy khỏi phiền anh lo. Chúng ta tay, từ giờ đường nấy đi, vậy nhé.”
Ngay khi vừa dứt lời, tôi liền quay lưng bỏ đi, mặc kệ hai người họ ân ái với nhau.
6
Ngón tay em gái tôi ngày một dài ra, hơn một tháng rưỡi mà đã như tay của người bình thường.
Bố mẹ tôi mừng rỡ khôn xiết, đi đâu gặp cũng khoe con gái có đôi tay thon đẹp, rồi chắc nịch rằng chẳng mấy chốc sẽ tỏa sáng.
Nhưng em gái tôi vẫn không vui, nhất là những lúc thấy tôi, nó tỏ ra khó chịu.
Một đêm nọ, tôi trằn trọc không ngủ được nên xuống bếp tìm chút đồ ăn.
Lúc đi ngang qua phòng em gái tôi, tôi thấy cửa phòng khép hờ nên loáng thoáng nghe tiếng em khóc: “Sao tay con đó vẫn bình thường thế ạ? Không phải bố mẹ đã nói đeo chiếc vòng vào thì ngón tay của nó sẽ đổi với ngón tay con sao? Vậy tại sao tay nó lại chẳng , chẳng thô đi chút vậy? Con không cần , bố mẹ nghĩ cách đi, phải làm cho tay nó trở nên và thô hơn cả con ngày trước. Con muốn nó nếm mùi cái cảnh bị người ta chế giễu là thế .”
Bố tôi ở bên cạnh phụ họa: “ , sao mãi chẳng thấy nó có chuyển biến gì nhỉ? Lẽ thầy đạo sĩ lừa chúng ta?”
Mẹ tôi im lặng giây lát: “Đừng vội. Đạo sĩ chắc không dám lừa chúng ta đâu, con xem tay con đã dài ra rồi thôi, điều đó chứng tỏ chiếc vòng vẫn còn hiệu nghiệm. thêm một thời gian nữa mà tay nó vẫn không thay đổi, mẹ sẽ chặt tay nó đem đi hầm cho hai bố con ăn. nó lâu nay cũng coi như trả hết ơn hết nghĩa rồi, dù gì nó cũng chỉ là đứa con ghẻ được mang về , để nó ở lại đây cũng chẳng được việc gì. Mọi thứ phải ưu tiên con gái yêu của mẹ. Chỉ cần con vui, mẹ có thể làm tất cả mọi thứ. Hơn nữa, ngày trước không được chúng ta về , chắc gì nó no bụng nổi. Giờ lớn thế này thì phải cống hiến cho nhà chứ.”
Em gái tôi rạng rỡ: “Bố mẹ là nhất! Con nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền và cố gắng thành danh, để bố mẹ hưởng phúc.”
Tôi sợ đến run rẩy chân tay, phải vịn tường đứng vững, sau đó lẳng lặng về phòng khóa chặt cửa lại.
Rõ ràng tôi không thể ở căn nhà này thêm giây phút .
Họ không chỉ muốn mỗi tay tôi, mà còn muốn cả mạng sống của tôi.
Tôi lập tức gói ghém đồ đạc, chẳng nói chẳng rằng rời ngôi nhà ác mộng đó chuyển về căn hộ do chính tôi mua.
7
May mà tôi luôn học hành giỏi giang nên luôn có thành tích xuất sắc, suốt thời đại học đều được học bổng, cũng một phần do đi làm thêm nên mấy năm qua tích góp được không ít tiền.
Căn hộ này tôi đã mua từ lâu, vốn định để sau này hôn sẽ ở Hứa Nguyện, giờ xem ra để tôi ở một cũng được.
Thế nhưng sáng sớm mẹ tôi đã gọi điện cho tôi, chất vấn vì sao tôi dọn “nhà tân hôn”.
Tôi đâu thể nói thẳng rằng để toàn mạng sống.
Thấy tôi không trả lời, mẹ tôi tiếp tục: “Con mau dọn ra khỏi đó đi, tháng sau Xin Nhi sẽ hôn với Tiểu Hứa, đến lúc đó phải vào ở “nhà tân hôn” đã được sắp xếp chứ. Con sống trong đó thì còn ra thể thống gì, rồi bàn dân thiên hạ người ta cho.”
“Họ sắp hôn á?”