Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ nghĩ tôi sẽ buồn nên mẹ tôi giải thích: “Hai đứa nó thích nhau, chúng nó nhờ mẹ toàn, mẹ cũng khó từ chối. Lam à, con nhìn về phía trước, còn khối cơ hội khác cơ mà, đừng trách em nhé.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Vậy thì chúc mừng họ nhé.”
Tôi vừa nói xong, mẹ tôi liền bảo: “Con là chị, phải ra dáng chị một chứ. Mẹ cũng không đòi con phải ra tiền ra sức gì cho đám cưới em. Nhưng căn ấy để cho em con làm của hồi môn đi. Con về sống cùng bố mẹ cho tiện chăm sóc lẫn nhau, chứ con lẻ loi thế, lỡ ốm đau cũng không biết.”
Tôi tiếp lời: “Mẹ ơi, năm qua con cũng cống hiến cho nhà mình không ít. Không tính công lao thì cũng có khổ lao. Vả lại, là căn nhà con bằng tiền của chính mình, con có quyền tự quyết, mẹ không cần lo đâu nhé.”
Vừa dứt lời, mẹ tôi đã nổi khùng: “Mày mày nói vậy có phải lời con người không? Nếu không có chúng ta nhận nuôi mày, cho mày cuộc sống tốt, thì mày làm gì có khả năng tiền nhà? Mày đúng là đồ ích kỷ, giúp đỡ em gái cũng không chịu. Thật là đứa con hoang hỗn láo, nuôi tốn cơm tốn gạo. Mẹ nói mày nghe, bây giờ mày phải chuyển nhượng căn cho em gái mày ngay lập , còn tài sản đứng tên mày thì để mẹ giữ , tránh cho kẻ khác dòm ngó. À thêm nữa, nhớ là hàng tháng đưa thêm 6000 tệ tiền sinh hoạt phí cho em mày đấy, nó sắp cưới rồi, đủ thứ cần chi, làm vậy để nhà chồng khỏi coi thường.”
Định giở trò tay không sói à?
Mơ đẹp giữa ban ngày thế này, thật quá ảo tưởng đi mà.
Cớ gì tôi trao lại căn do bản thân mình vất vả mới được vậy?
Gã Hứa Nguyện kia tôi không cần thì cho đi cũng chẳng sao, nhưng nhà tôi thì không phải kẻ phản bội, nó không biết chạy đi đâu .
“Mẹ ơi, em con cũng đi làm rồi, phải để nó tự tiền mà sống chứ. Còn chuyện con phải cho nó mỗi tháng 6000 tệ thì thật lòng là con không có đủ khả năng đâu. Mẹ muốn cho thì mẹ cho em ấy căn nhà của mẹ ấy, căn này là tiền con ra nên không thể san sẻ cho .”
Mẹ tôi vẫn cố chấp: “Làm chị thì phải nuôi em là lẽ đương nhiên rồi. Vả lại con cũng đâu có đối tượng nào để kết hôn, giữ nhà làm gì cho phí. Không bằng cho em gái con làm của hồi môn đi cho rồi.”
Tôi nhất quyết từ chối: “Mẹ đừng dạy đạo lý ràng buộc con như thế được không? Nhà là của con, con nói không cho thì tuyệt đối không cho.”
Mẹ tôi lần nữa không giữ được bình tĩnh: “Đồ vô ơn, bố mẹ mang mày từ cô nhi viện về nuôi, lo lắng cho mày từng bữa cơm giấc ngủ, mà bây giờ mày đối xử với chúng ta thế à? Đề nghị mày đưa nhà cho em mày mà mày cũng không đồng ý. Đúng là chẳng khác nào một con sói trắng.”
ra nếu tôi không sang tên nhà cho em gái tôi, mẹ sẽ không để tôi được yên.
Ngay lúc đó, tôi bèn nảy ra một ý: “Mẹ à, chiếc vòng tay mẹ đưa cho con lần trước, hay là con tặng lại cho em để em làm của hồi môn, mẹ thấy sao? Dù gì con cũng chưa cưới mà.”
Mẹ hốt hoảng: “Không được không được, mẹ đưa vòng tay ấy cho con thì là của con. Làm gì có chuyện cho đi rồi đòi về.”
Tôi thản nhiên: “Nhưng nó ở chỗ con cũng lãng phí, em con tháng sau kết hôn là có thể dùng ngay rồi.”
“Không, con nhất định không được giờ tháo ra, phải đeo vào thì mới được bình an, hiểu chưa?”
“Vâng.”
ra chuỗi ngọc lục bảo này đích thị là “chỉ dành riêng cho tôi.”
8
Đúng lúc ấy thì có người gõ cửa.
Nhìn qua màn hình giám sát, tôi thấy em gái và Hứa Nguyện đứng ở bên ngoài.
Hai người đằm thắm tay trong tay, vai kề vai, liên tục gõ cửa không ngơi, rõ ràng đã biết tôi có nhà.
Kỳ lạ, giờ này chúng mò tới làm gì không biết.
Tôi khó chịu mở cửa hỏi: “Chuyện gì?”
Em gái tôi tiếng trước: “Em với chồng sắp cưới đến ‘nhà tân hôn’ ạ.”
Rồi cố ý đưa nhẫn kim cương đeo trên tay khoe trước mặt tôi.
Nhẫn thì tôi không quan tâm, tôi chỉ chú ý thấy ngón tay em hình như lại thêm nữa thì phải.
“‘Nhà tân hôn’ của các người không phải ở , bước ra, rẽ phải, đi thẳng, khỏi tiễn.”
Nói rồi, tôi vừa nói vừa đẩy cửa đuổi hai người đó ra ngoài.
Thật chẳng biết xấu hổ là gì.
“Chị ơi, nhà này mẹ bảo cho em với anh ấy dùng làm nhà tân hôn rồi mà.”
“Muốn à? Thế thì tiền ra đi, tôi bán liền.”
Hứa Nguyện chỉ tay vào mặt tôi: “Giang Lam, chuyện tiền bạc làm tổn thương tình cảm chị em lắm. Dù gì Xin Xin cũng là em gái cô, em ấy lại sắp sửa được gả đi nữa, chị em với nhau nhường một căn nhà thì có vấn đề gì?”
Tôi xắn tay áo, tiến sát, dùng điệu bộ sắp đánh người chất vấn: “Anh là cái thá gì mà bảo tôi nhường nhà tôi cho mấy người?”
lùi lại ba bước, còn Giang Xin thì chắn trước mặt .
Cô ả õng ẹo: “Chị ơi, tháng sau em với anh ấy cưới rồi, ở chung nhà với bố mẹ thì bất tiện lắm. Vả lại chị chưa kết hôn, còn giành cái căn bé tí này với em làm gì chứ? Chẳng lẽ chị ghen tị mặt mũi tay chân em đẹp hơn chị nên chị mới cố ý gây khó dễ cho em hay sao?”
Cô ta nói nào là bàn tay của mình lúc nào cũng “đẹp hơn, hơn”, nào là mặt mũi lúc nào cũng sáng sủa đẹp đẽ, rõ ràng là muốn trêu tôi.
Tôi lạnh nhạt đáp: “Nhà này do chị tự tiền , chẳng dính dáng gì đến em, sao lại gọi là ghen tị hay gây khó dễ hả em?”
Em tôi nũng nịu trốn sau lưng Hứa Nguyện: “Anh ơi, chị hung dữ quá, em sợ.”
Đoạn đó, cô ta giả vờ đáng thương với tôi: “Chị ơi, em chỉ mong chị chúc phúc cho em và anh Nguyện thôi mà, chuyện đó quá đáng lắm sao ạ?.”
Hứa Nguyện hậm hực: “Giang Lam, đừng tự rước nhục về mình nữa. Căn này vốn là của Xin Xin, tốt nhất cô nên tự biết điều giao lại nó làm nhà tân hôn của tôi và Xin Xin đi, nếu không sẽ biết tay tôi.”
Thấy bộ dạng xấc xược của hai kẻ đó, tôi cạn lời ngao ngán.
Đúng là “không phải một nhà, không vào cùng cửa” quả không sai.
“Được thôi, các người không nổi thì tôi cũng có thể cho thuê, 6000 tệ một tháng, trả trước nửa năm…”
Tôi còn chưa nói hết câu, tên Hứa Nguyện rác rưởi đã gào mồm : “Giang Lam, cô lúc nào cũng thực dụng thế là sao? Cô ăn ở nhà Xin Xin, dùng đồ nhà Xin Xin, cũng là cô nợ họ. Lẽ ra họ phải đòi tiền cô mới phải, cô nên thấy vui mình không bị đòi tiền mới đúng chứ?”
“Phải đấy, chị ơi, bố mẹ rước chị về từ cô nhi viện, nuôi chị lớn khôn, chẳng lẽ chị không báo đáp gì ạ? Tụi em chỉ muốn ở tạm một thời gian thôi. Em cũng đã nộp hồ sơ làm người mẫu rồi, sớm muộn gì cũng được công ty gọi mà chị. Đến lúc em nổi tiếng, em nhất định sẽ không bạc đãi chị đâu.”
Thật là một cặp đôi “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”, xứng đôi vừa lứa quá đi mất.
Gõ bàn phím tự biên tự diễn cũng quá hay rồi.
Tôi nhìn bàn tay ngày càng của em gái, trầm ngâm bảo: “Cơ thể em mất cân đối lắm, e là không thích hợp làm người mẫu đâu.”
Em gái giận chỉ tay vào mặt tôi: “Chị là đồ xấu xí thì có tư cách gì bình phẩm em hả?”
Thấy tôi không chịu nhường nhà, Hứa Nguyện nổi cơn thịnh nộ: “Giang Lam, cũng cô vừa xấu vừa phiền nên mới không xứng với tình yêu của tôi đấy.”
“Hứa Nguyện, một gã mặt mũi trơn tru mà bám váy đàn bà thì có tư cách gì nói chuyện yêu đương với tôi.”
giận đến mức định ra tay, tôi nhanh chóng chớp thời cơ, dốc toàn lực tát một cái, khiến loạng choạng phải bám vào tay em gái tôi.
Nhưng lúc đó, em gái tôi đột ngột hét toáng .
tay cô ả bị Hứa Nguyện giật mạnh đến nỗi đứt rời, rồi chỗ đứt ngay lập mọc lại một tay mới.
Mà tay này vừa vừa mảnh, lại trơn tuột, trông hệt như… bạch tuộc.
Em gái sợ đến phát hoảng, suýt nữa phát điên, lập được đưa vào viện cấp cứu.
9
các viện lớn họp khẩn, vẫn không chẩn ra nguyên nhân.
Điều khiến người ta đau hơn là tay kia quá mềm, không có xương, và hình như càng để lâu những ngón tay khác cũng gãy rời, sau đó lại mọc ra những ngón tay mới càng và trơn hơn những ngón cũ.
Nhằm ngăn chặn tình trạng xấu xảy ra, cuối cùng các đề xuất cắt cụt chi.
Đương nhiên em gái tôi phản đối kịch liệt, đời cô ta luôn ám ảnh về đôi tay của mình, bây giờ sao có thể chịu mất hẳn được chứ.
Cô ta chỉ đồng ý phẫu thuật cắt đi tay mới mọc nghĩ rằng có thể trở lại như ban .
Vậy nhưng sau khi tiến hành mổ chưa đầy nửa tiếng, chỗ cắt lại mọc một tay mới, còn và mảnh hơn cái trước.
nấy đều sợ hết hồn mất vía.
Em gái khóc lóc thảm thiết: “Sao có thể như vậy được, sau này tôi sống sao trời ơi?”
Bố đau lòng chực khóc, quay sang trách mẹ: “Bà đi đâu rước cái tà ma gì về hại con gái ra nông nỗi này vậy hả?”
Mẹ cũng thẫn thờ: “Tại tôi, tại tôi. Tôi nghe nói gã đạo kia rất linh, chưa từng sai giờ. Không ngờ lại ra thế này.”
Tôi đứng bên ngoài phòng , không kìm được bật cười tiếng.
Lúc ấy, bước vào: “Hiện chúng tôi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân, tạm thời không có cách chữa trị. Gia đình muốn để nhân nằm lại theo dõi hay về nhà?”
Em gái đã suy sụp hoàn toàn.
Mẹ hỏi bố: “Bây giờ phải làm sao, ông quyết định đi.”
Bố bảo: “Hay là ta ở lại theo dõi, có gì bất thường cũng tiện xử lý.”
Mẹ gật : “Đúng đúng, tiền không vấn đề. Không đủ thì đòi con kia cũng được, miễn là chữa khỏi cho bảo bối yêu dấu của chúng ta.”
Quả nhiên mục tiêu của họ quanh đi quẩn lại vẫn là nhắm vào tôi.
Điện thoại đổ chuông, là tiếng mẹ.
“Lam à, con đâu rồi. Dạo này em con phải nằm viện để theo dõi tình hình, con mau chóng nộp tiền viện phí giúp em nha con.”
Bà ta giỏi tính toán thật.
“Con hết tiền rồi mẹ ơi.” Tôi nói vào điện thoại.
“Sao có thể chứ? Con đi làm tiền năm nay, lương cao ngất ngưởng, làm gì mà không có tiền được?” Mẹ gần như run giọng.
Tôi bèn giải thích: “Hầy, dạo gần chứng khoán kém, con trót tư hơi quá nên bị mắc kẹt. Con cũng từng đưa không ít tiền cho nhà mình rồi, hay là mẹ lấy tạm tiền đó ra xoay sở trước đi.”
“Chuyện đó không được, con không có thì đi vay cũng được, miễn có tiền gấp là được rồi.”
“Mẹ à, tiền của năm nay con được đều đã dốc hết cho gia đình rồi, chẳng lẽ nhà mình không có tích lũy nào sao?”
“Con ở đâu? Đến ngay viện cho mẹ.”
10
Tôi chần chừ bước vào phòng .
Vừa mở cửa, bố đã tát tôi một cái: “Đồ khốn, lúc trước đáng ra chúng ta không nên nhận nuôi mày, nuôi lớn từng này rồi mà em mày ốm cũng không chịu ra ít tiền chăm em.”
Gia đình này suy nghĩ kỳ quặc đến khó tin.
Tôi nhìn họ, nói: “Thì mấy người cũng đâu có chịu chi tiền đâu? Còn Hứa Nguyện ở , sao không móc hầu ra đi, hỏi tôi làm gì?”
Nói xong, tôi quay sang Hứa Nguyện: “Vợ sắp cưới anh nằm viện, lẽ nào anh nhẫn tâm để cô ấy không có tiền mà dở liệu trình điều trị à?”
Hứa Nguyện tròn xoe : “Liên quan gì đến tôi? Chúng tôi còn chưa kết hôn kia mà.”
Nói rồi chuồn thẳng.
nhà nhìn nhau không nói một lời nào.
11
Bố trưng ra vẻ tội nghiệp: “Lam Lam, con là bảo bối của bố, Xin Xin cũng là bảo bối của bố, bố không thể nhẫn tâm nhìn Xin Xin thế này mà mặc được. Chỉ có điều bố không có tiền, con thử về công ty tạm ứng lương được không con?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi chỉ vào chiếc vòng tay đeo: “Hay là con bán luôn chuỗi vòng tay này nhé?”
Bố mẹ vội ngăn cản: “Không được, là vật tổ tiên truyền lại, bán đi rồi sau này làm sao ăn nói với gia tiên hả con?”
“Vậy con hết cách rồi, tiền tiết kiệm con cũng đã đưa hết cho bố mẹ từ lâu. Công ty cũng trong đợt cắt giảm nhân sự trầm trọng, lương còn không chắc có, lấy đâu để tạm ứng?
Bây giờ bố mẹ tiền ra chữa cho em trước đi, sau đó con sẽ cố gắng tiền trả lại. Tiền mất có thể lại, người mất rồi thì có tiền cũng vô ích.”
Mẹ xông tới định đánh tôi: “Cái thứ có lớn mà không có khôn, lẽ ra nên để mày tự sinh tự diệt. Cái miệng xấc xược, để tao dạy dỗ lại mày.”
Tôi lạnh lùng nhìn bà, đưa tay chặn cú tát.
Bà loạng choạng té xuống đất.
Dù sao tôi cũng không rút tiền, các người làm gì được tôi?
“Con khốn, mày dám đánh mẹ à, đúng là dòng thứ tạo phản!” Em gái vung tay tát tôi, nhưng tôi chẳng cảm thấy gì, chỉ có cảm giác như thạch lăn trên da mặt, mềm nhũn và vô hại.
Tôi nghĩ ngay đến xúc tu của bạch tuộc chắc cũng y như vậy.
Bố đỡ mẹ đứng dậy, tặng tôi thêm hai cái tát.
Họ như thể muốn đánh chết tôi rồi đem xác ném xuống biển cho cá ăn.
Tới lúc này, tôi mới nhìn thấu bộ mặt thật của “gia đình” ấy.
Không còn lý do gì để dây dưa với họ nữa.
Bố mẹ và em gái định xúm lại đánh tôi, may lúc ấy có y tá đến phát thuốc, tôi lập ngồi thụp xuống đất, bày ra bộ mặt nước cá sấu: “Bố mẹ ơi đừng đánh con nữa, con dốc hết tiền cho bố mẹ rồi, thực sự trong người không còn một xu dính túi đâu ạ. Con xin bố mẹ tha cho con, đừng con phải chết mà.”
Y tá thấy mặt tôi sưng đỏ, nước tèm lem, bèn nói: “Nếu chuyện này tiếp diễn tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Nghe đến cảnh sát họ liền tỏ ra vô cùng hoảng hốt.
Mẹ vội kéo tôi đứng dậy, còn tôi tiếp tục giả bộ giải thích: “Bố mẹ à, xin bố mẹ đừng con phải chết, nhiều năm nay tiền con làm ra đều đưa đến tay bố mẹ hết, con chẳng để lại gì cho mình , mặc dù con vất vả nuôi gia đình này, nhưng con chưa từng than hay oán trách gia đình mình hết. Con biết con chỉ là một đứa con hoang được bố mẹ nhận từ cô nhi viện nên năm nay con vẫn luôn biết ơn và luôn đặt bố mẹ hàng . Yêu cầu gì của bố mẹ, dù quá đáng đến đâu đi chăng nữa, con cũng cố gắng đáp ứng đầy đủ không sót một điều. Chỉ là giờ con thật sự nhẵn túi rồi bố mẹ ạ, dẫu có ép con chết cũng không tự dưng sinh ra tiền được đâu ạ.”
Tiếng tôi khóc khiến người ở các phòng khác vây đến , họ xôn xao bình phẩm, chửi bới, mắng mỏ bố mẹ tôi: “Đúng là lũ chẳng ra gì, con người ta không phải người chắc? Trong chỉ có con ruột thôi thì làm gì có liêm sỉ mà đòi hỏi này nọ chứ?”
Bố mẹ bị mắng đến á khẩu, nhìn tôi bằng ánh hận thù như muốn xé xác tôi ra từng mảnh vậy.
Em gái giương căm hận nhìn tôi, giơ tay ra định với lấy cốc nước trên bàn nhưng hai tay đều đã giống hệt tay bạch tuộc, làm cô ta sợ quá chỉ biết la hét nhưng không tiếng.
Bố vội gọi đến xét tình hình.
nhìn xong lắc lia lịa.
Sau vài hôm ở viện, cô ta được xuất viện.
Ngày ra viện, cô ta mặc áo tay, giấu kín hai tay trong túi áo không dám để lộ, có lẽ không muốn thấy hai tay “đặc biệt” của cô ta.
Tôi ngỡ không có tiền nên đành xuất viện, ngờ do bảo về chờ kết quả khám nghiệm.
12
Em gái tôi sau đó nghỉ việc và ở nhà một thời gian, thời gian rảnh thì mở livestream nói chuyện với mọi người.
Nhờ gương mặt nghiêng nước nghiêng của cô ta, chưa đầy nửa tiếng kênh của cô ta đã top 1 thịnh hành.
Nhiều “đại gia” trên mạng cũng không ngần ngại tặng quà ầm ầm.
thế, mỗi lần cô ta livestream là có đến trăm triệu lượt .
Lượng fan khổng lồ này thu hút không ít công ty săn đón, họ mời cô ta chạy quảng cáo và ký hợp đồng bán hàng qua mạng không dưới 10 lần.
Mẹ thấy vậy liền lấy cái chết ra nhằm ép tôi nghỉ việc, rồi về làm “người mẫu tay” chuyên nghiệp cho cô ta.
Mỗi lần cô ta livestream bán sản phẩm, tôi phải thay cô ta làm mẫu tay, tuyệt đối không được lộ mặt.