Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
hôm, công ty trang sức nọ mắt đến nhan sắc của em, muốn mời em chạy quảng cáo cho mẫu nữ trang.
Công ty này chính là nơi tôi từng làm thêm thời đại học.
Ông khoảng hơn 50 tuổi, trông bệ vệ, và đặc biệt rất mê gái .
đây tôi cũng nhận làm người mẫu tay ở đấy, qua vì tôi bình thường nên không khiến ông ta ý.
Còn em gái với vẻ nhất tiếu khuynh thành, e rằng sẽ thoát khỏi bàn tay dê xồm của lão.
Đúng như dự đoán, ông hẹn cô ta ra gặp mặt ký hợp , cô ta vốn không muốn, nhưng điều khoản hấp dẫn nên bố mẹ em ý, thời tôi theo làm đại diện, vừa hỗ trợ, vừa “ vệ” cô ta.
Ông nhìn thấy em gái thì mắt mở sáng bừng, đưa tay ra muốn tay cô ta, nhưng cô ta liếc qua rồi nói: “ lỗi, em bị bệnh sạch sẽ nặng nên không quen tay người khác.”
Ông cười xởi lởi: “Người mắc bệnh sạch sẽ cũng thường thôi, mời ngồi.”
Ông hợp ra đặt mặt em gái.
Cô ta ra hiệu cho tôi bằng ánh mắt, ý muốn tôi ký thay.
Vừa lật hợp , tôi vừa cho cô ta xem, thấy giá trị hợp là 1.3 vạn tệ, em mừng rỡ đến nỗi mắt sắp rơi ra ngoài.
Em gái liền huých tay tôi: “Mau ký chứ!”
Ông thấy tôi ký xong, lại tỏ vẻ dâm tà với cô ta: “ thưa mỹ nhân, địa điểm và thời gian hình tôi sẽ gửi qua tin nhắn điện thoại, đến lúc đừng thất hẹn nha.”
Chờ ông ta rồi, tôi tốt bụng nhắc cô ta: “Lão ta là tên háo sắc, em cẩn thận kẻo thiệt thân .”
Em chán nản trừng mắt nhìn tôi: “Chứ không phải do chị xấu nên nhìn cũng bằng cặp mắt thành kiến hả?”
Thôi thì tôi đành ngậm miệng và mặc kệ cô ta.
Từ kiếp đến kiếp này, chưa từng coi tôi là người nhà, muốn diệt trừ tôi.
Hà cớ tôi phải lo cho chứ nhỉ?
Muốn ra cũng , liên quan đến tôi.
Cô ta tiếp tục: “Từ giờ chị phải làm trợ lý không lương cho em, coi như trả ơn bố mẹ đã nhận chị về nuôi. Bất cứ lúc nào em gọi, chị phải có mặt. Chuyện lên hình chị không cần làm hết, nhưng chị vẫn phải làm ‘đôi tay’ của em.”
Tôi nhìn em cười thầm, nghĩ: “Cô em yêu quý ơi, lỡ em lộ ‘đôi tay’ thật kia thì chắc nấy sợ chết khiếp.”
Đến ngày hẹn ảnh quảng cáo nữ trang, lão háo sắc không xuất hiện, có vài nhiếp ảnh trẻ cùng đội ngũ nhân viên.
Trông cũng khá thân thiện, không ra vẻ là đáng sợ cả.
Em gái tôi tặng mỗi người “phong bì” 1000 tệ, đều rối rít cảm ơn.
Sau cô ta khẽ nói giọng nũng nịu: “ chào mọi người, tay em may bị thương vào hôm qua rồi, nên nếu cần quay tay hay nhẫn thì phiền mọi người tay chị em làm mẫu tay thay em nhé ạ. Mong mọi người thông cảm giúp cho.”
Đúng là thứ lắm chiêu nhiều trò.
Không đợi đội ngũ từ chối, cô ta đã tôi đưa tay cho xem, tôi cũng ngoan ngoãn làm theo.
nhìn bàn tay dài mảnh, trắng ngần của tôi, kinh ngạc đầy cảm thán: “Trời ơi, tay này dữ , trên đời chắc có người có bàn tay thế này thôi !.”
Em gái nghe xong tức đến phát điên, hậm hực ngồi bịch lên ghế sô pha gần .
Lúc ấy, lão dâm dê vừa tới, thấy cô ta ngồi mình, ông ta cúi xuống choàng vai, môi chu chu định hôn mặt cô ta.
Cô ta nghiêng đầu, thấy vẻ mặt đáng ghét của lão, nhất thời không nhịn liền rút bàn tay giấu trong túi ra.
Cả cánh tay bạch tuộc thò ra làm lão sợ đến hồn bay phách lạc, lăn lê bò toài bỏ chạy.
Lão gào lên: “Á á á quái vật!”
Tôi biết ngày này thế nào cũng đến.
Tay em gái đã bị người ta nhìn thấy, cũng khiếp vía bỏ chạy.
Cô ta muốn phân bua, nhưng cuối cùng lại bị đưa thẳng đến bệnh viện.
Vì tay cô ta giờ đã dài đến mức kéo lê dưới đất.
Bố mẹ nghe tin liền chạy tới bệnh viện, đau lòng nhìn em gái.
Đột nhiên mẹ lao đến bóp cổ tôi, mắt đỏ au: “Đồ khốn, tay vẫn nguyên vẹn, tại chưa chết? Rốt cuộc đã làm với hả con khốn?”
Bố cũng lao tới đá túi bụi vào bụng tôi, suýt nữa tôi ói ra máu.
Em gái nằm trên giường rên rỉ: “Con khốn này rõ ràng đeo tay rồi mà, vẫn ra nông nỗi này, chắc chắn đã giở trò. Mẹ tránh ra con xử .”
Cô ta vươn tay nắm cổ tôi bóp chặt, tôi gần như không thở nổi.
Bây giờ cô ta phải có tới 16 cái “tay.”
Có lẽ tôi ông trời thương, trao cho cơ hội sống.
Bởi vì ngay lúc ấy, cảnh sát ập vào, thấy cảnh tượng ấy cũng hoảng, rút súng chĩa vào cô ta, quát cô ta buông tôi ra.
Em gái bực bội, nhưng đành thả tay mặt công an.
Mẹ vội nói: “Các anh đừng chĩa súng vào con tôi, sợ.”
Thấy Giang đã buông, cảnh sát cũng cất súng.
đến điều tra vì lão dê xồm bị em tôi dọa đến hồn nát tính, phải vào trại tâm .
Nghe em kể lại trình ảnh, lập tức ghi chép biên bản.
Tuy nhiên, nấy nhìn khuôn mặt xinh như hoa của em, rồi trông thấy đôi tay quái vật đều sợ ra mặt, nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh đúng tinh nghề nghiệp.
“ mắt ghi nhận thế đã, mời mọi người canh điện thoại trong trình điều tra, có chúng tôi sẽ liên hệ làm việc tiếp.”
Lúc cảnh sát định , tôi chợt hít sâu, ghé sát tai em gái, cười: “Cái tay này thật, em cũng thích à? Mai chị mua tặng em cái nhé, bán đầy trên mạng ấy, 9.9 tệ thôi là đặt làm rồi.”
Mẹ giật mình: “Đồ bội bạc, thế chiếc mẹ tặng đâu rồi?”
Tôi lôi điện thoại, mở ảnh con bạch tuộc mà tôi nuôi ra cho bà xem.
“ đang đeo trên người con này nè. Con chồng mà có tí của hồi môn nào, sau này đến nhà chồng làm sánh bằng người ta, có tay gia truyền này mới cho con mặt mũi thôi, đến lúc mẹ chồng mới nể con, không dám coi thường con nữa…”
Bố mẹ cùng em gái nhao nhao mặt cảnh sát: “ chí ơi, chính hại bối nhà tôi ra thế này, lại xử bắn .”
Nói năng thì chậm, nhưng ra tay thì nhanh, cô em gái xinh của tôi nhân lúc cảnh sát lơ là liền súng, bóp cò về phía tôi.
Nhưng cánh tay bạch tuộc trơn khiến súng tuột, đạn vô tình găm thẳng vào đầu bố, khiến ông ta đổ ập ngã xuống đất, máu me văng khắp nơi.
Bố rưng rưng nhìn em, ôm đầu, đau đớn đến mức nói thành tiếng.
Mẹ quỳ kế bên gào khóc: “Đều tại con khốn , lúc đầu đáng ra chúng ta không nên nhận về, chính là lí do làm nhà này tan nát.”
Còn về phía em gái, cô ta quỳ bố, luống cuống tay chạm vào đầu bố, máu nhuộm đỏ mười mấy cái “tay” của cô ta.
Cảnh tượng ấy khiến tôi bất giác bật cười.
Lúc mà các người lại muốn đeo tay tà ác kia cho tôi, lẽ ra cũng phải nghĩ đến kết cục ngày hôm nay rồi chứ?
Về sau, mẹ thuê người cóc tôi, định giết rồi vứt xác tôi.
May tôi có đề phòng, giữ đủ chứng cứ giao cho cảnh sát.
Sau bà ta bị tống giam, chưa biết ngày ra.
Tay của em gái tôi thì cứ dài mãi, nghe tin mẹ tù, cô ta càng trở nên phát điên, bị cảnh sát cho vào trại tâm , cắt cử người theo dõi 24/24.
Cuối cùng vì ăn bậy cắn bạ, cô ta trúng độc, không cấp cứu kịp thời nên đã qua đời.
Còn tôi thì chính thức bước sang cuộc sống mới.
(Hoàn)