Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
chuyển trường quý tộc, niềm vui lớn nhất của tôi là ra căn-tin khoe kỹ năng ăn uống.
Bạn học cười nhạo gọi tôi là “heo mập”, tôi chỉ biết gật đầu cười ngốc nghếch.
“Đúng , ba tôi đúng là người nuôi heo giỏi nhất làng mà!”
Cho một ngày, một học sinh nghèo học giỏi bị đám bạn ấn đầu vào mâm cơm của tôi.
Tôi sững người.
Đám bạn lại cười ầm lên: “Ha! Thì ra Thời Vũ nghèo mức phải ăn cám heo!”
Thời Vũ ngẩng mặt lên, mắt u ám quét qua từng người trong chúng tôi.
Đột nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một hàng chữ lơ lửng như… đạn bình luận trực tiếp.
“Xong rồi! Nam chính sắp hắc hóa toàn tập rồi! Mười năm , cậu ấy ngồi trên đỉnh kim tự tháp quyền lực, tất những người có mặt hôm nay sẽ bị giết sạch!”
Tôi sợ quá, nấc một cái.
Nấc… không phải chứ? Tôi còn ăn được miếng nào bị đưa lên thớt rồi?
Thời Vũ gầy trơ xương lảo đảo bước đi.
Đạn bình luận cảm đau .
“Nam chính thật đáng thương, vì bị bắt nạt mà mắc chứng chán ăn, khổ sở nửa đời người. May mà gặp được nữ chính chữa lành cho cậu ấy, cuối cùng cũng có thể mở . Dù này bị nữ chính tổn thương, cậu ấy vẫn không rời bỏ!”
Tôi lập tức bắt được thông tin mấu chốt.
là… chỉ cần chữa khỏi chứng chán ăn của cậu ta thì tôi không phải đúng không?
là tôi lập tức gọi một cú điện thoại.
“Alo ba ơi, nhận đơn không? Một con heo gầy cao 1m8 nặng 50 nè.”
1
“Cái gì? Con heo gì mà dài dữ vậy con?”
Ba tôi – chuyên nuôi heo, tỏ vẻ chê bai.
Tôi vội vàng sửa lại: “Con lỡ miệng, không phải heo, là người! Bạn học ở trường con á, gầy mức nhìn xương sườn!”
Ba tôi lập tức đáp: “Xương sườn á? Thứ đó ngon mà! Hầm kho đều tuyệt!”
“Ba ơi!”
“Nghe nhầm nghe nhầm, bên này ồn quá. Nuôi heo… à nhầm, nuôi bạn học đúng không? Không vấn đề gì! Con cứ dẫn nó về, ba đảm bảo vỗ béo tới 100 rồi ‘xuất chuồng’!”
Được ba , tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có ba ở đây, chứng chán ăn của Thời Vũ nhất định sẽ được chữa khỏi, mà tôi cũng không phải !
Vì vậy tôi chạy như bay đuổi theo Thời Vũ.
“Này bạn học, cậu có về nhà tôi ăn cơm không?”
Thời Vũ gầy như que tre quay đầu lại, phục trên người vẫn còn dính nước canh hộp cơm của tôi.
mắt trống rỗng như người sắp .
Đối mặt với lời mời của tôi, cậu ấy bật cười lạnh lẽo:
“Lại chiêu trò gì đây?”
Tôi vội xua tay: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi không cùng hội với tụi kia. Chỉ là cậu hơi gầy nên mời cậu về nhà ăn cơm thôi.”
Thời Vũ dường như không nghe , quay đầu bước đi.
Tôi vội đuổi theo, đi năn nỉ:
“Thời Vũ, đồ ăn nhà tôi ngon lắm! Cậu không tin thì ngửi thử mùi trên áo cậu coi.”
Thời Vũ nửa tin nửa ngờ, kéo áo lên ngửi ngửi.
“Sao? Thơm đúng không? Hôm nay tôi ăn già hầm, nước sốt là ba tôi…”
Còn nói hết, Thời Vũ chạy tới góc tường nôn thốc nôn tháo.
Tôi ngẩn người, già mà cũng thơm vậy mà?
Tôi rút tờ giấy đưa cho cậu ấy, cười gượng:
“Thật ra… không phải già, là… thịt đầu heo.”
“Ọe!”
Cậu ta lại nôn tiếp.
“Ờ… cũng không phải thịt đầu heo, là… canh heo!”
“……”
Lần này Thời Vũ không nôn , vì cậu ấy ngất xỉu tại chỗ.
Trước mắt tôi lại bay ra một loạt đạn bình luận:
“Trời má, nữ phụ này đang coi nam chính như người Nhật Bản để tra tấn sao?”
“Nam chính: Nhìn như còn sống, thật ra thoi thóp lắm rồi.”
“Cô này là cố đúng không? Biết rõ nam chính ghét heo mà cứ nói tới heo hoài!”
“Đây là chiêu bắt nạt học đường kiểu hả? Người khác là bạo lực vật lý, nữ phụ này đánh thẳng vào tâm lý luôn!”
Tôi ấm ức đỏ mắt, gọi điện cho ba.
kết nối được, tôi gào lên:
“Ba ơi, có người ghét heo! Heo đáng yêu vậy, sao lại có thể ghét heo chứ!”
Khóc lóc xong, tôi nhận ra Thời Vũ vẫn còn nằm ngất dưới đất.
Đành phải tự mình cõng cậu ấy thôi.
Một nam sinh tốt bụng đi tới hỏi tôi có cần giúp không.
Nhưng còn kịp mở miệng, tôi vác Thời Vũ lên vai rồi.
Tiện tay cân thử một cái.
Quả nhiên nhẹ thật, chắc chỉ hơn 50 chút xíu.
Nam sinh kia hơi lúng túng, không nhịn được mà hỏi:
“Phù Dung, sao cậu khỏe ?”
Tôi gãi đầu ngượng ngùng:
“Hồi nhỏ cõng heo con, quen rồi.”
Tôi đưa Thời Vũ tới phòng y tế, nhờ thay cho cậu ấy bộ đồ sạch, tất chi phí tính vào tài khoản của tôi.
Trường quý tộc chỉ phiền mỗi chỗ này, chuyện gì cũng tốn . May mà tôi có một xấp thẻ phụ của thẻ đen do ba cấp.
truyền nước cho Thời Vũ, chau mày nói:
“Bạn học này bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, nếu cứ tiếp tục này, e là hậu quả không lường được.”
Tôi gật đầu tình.
“ là cho cậu ấy nghỉ học một thời gian nhé? Tôi sẽ đưa cậu ấy về nhà chăm sóc, tẩm bổ lại.”
còn kịp viết giấy thì Thời Vũ tỉnh lại.
“Không cần.”
Cậu ấy chối dứt khoát.
Nói rồi còn định rút kim truyền dịch trên tay.
Tôi hoảng hốt ngăn lại, khuyên nhủ:
“Thời Vũ, tình trạng của cậu bây giờ rất nguy hiểm rồi.”
“ vầy đi, cậu về nhà tôi ở tạm, tôi lo ăn ở cho cậu đầy đủ, mỗi tháng còn trả lương, coi như cậu là sư riêng của tôi.”
mắt Thời Vũ đầy nghi hoặc, ngay cũng lên tiếng nhắc nhở:
“Phù Dung, lừa đảo buôn bán người đều là phạm pháp đó nha.”
Tôi quýnh lên, giậm chân:
“Không phải gạt người! Em nói thật!”
Thời Vũ cười lạnh:
“Mấy người có như các người không đạp lên tự trọng người khác thì chịu không nổi à? Mạng tôi rẻ thật, nhưng không mức phải nhận bố thí của cậu!”
Thời Vũ hất chăn định xuống giường, tôi đành phải dùng tuyệt chiêu mà ba tôi dạy.
Tôi quăng một chiếc thẻ lên giường:
“Trong đó có 100 ngàn, đi ăn với tôi một bữa cơm.”
Thời Vũ khựng lại.
Tôi lại ném thêm một chiếc :
“500 ngàn.”
: “Nhà Phù Dung còn thiếu…”
“Không thiếu.”
tiếc nuối lắc đầu.
tôi chuẩn bị ném tấm thẻ thứ ba thì Thời Vũ cúi đầu nhặt tấm đầu tiên, mắt bị che khuất.
“Cậu nói thật chứ?”
Giọng cậu ấy rất nhỏ, như chiếc lông rơi trên mặt tuyết.
“Tất nhiên rồi!”
2
Thời Vũ ngẩng đầu, trong mắt le lói một tia sáng.
“Vậy hợp đi.”
“Không vấn đề gì!”
Tôi và Thời Vũ đều , chỉ có đạn bình luận là không .
“Con nữ phụ này đang gì vậy? Dùng bẩn linh hồn nam chính à?! Mà nam chính cũng thật là, dễ dụ quá!”
“Ba nam chính rồi, mẹ thì bỏ đi, chỉ còn bà nội bệnh nặng nuôi cậu ấy… Cậu ấy đang rất cần !”
“Nếu là bị thẻ đen cám dỗ thì… thật ra tôi cũng không ngại…”
“+1”
“+2”
“+10086”
Tôi và Thời Vũ hợp trong chiếc Rolls-Royce đậu ngoài cổng trường.
xong, mắt Thời Vũ nhìn tôi càng phức tạp.
Cậu ấy cúi đầu, cười tự giễu:
“Tôi cầm của cậu rồi, giờ cậu gì cũng được.”
nói, cậu ấy cầm tay tôi đặt lên mặt mình, mắt trống rỗng:
“ đánh thì cứ đánh, tôi sẽ không phản kháng đâu.”
Nút áo sơ mi của cậu ấy còn cài kỹ, qua kẽ hở, tôi rõ những vết bầm đỏ thẫm trên ngực.
Tôi giật mình rút tay lại như bị điện giật, rùng mình.
“Không không không! Tôi không có sở thích đánh người!”
mắt Thời Vũ đầy hoài nghi:
“Cậu cho tôi … không phải để tiện tay phát tiết sao? là còn chiêu gì độc hơn ?”
Tôi sững người.
Không ngờ trong mắt cậu ấy, mọi chuyện lại mang dáng dấp như vậy.
Cậu ấy rốt cuộc trải qua những gì để trở nên như vậy?
“Thời Vũ, cậu học giỏi như vậy, tôi trả là cậu sư cho tôi mà!”
mắt Thời Vũ vẫn còn cảnh giác, như thể giới này từng cho cậu ấy chút thiện nào.
Tôi thở dài một hơi, vươn tay ra cười với cậu ấy:
“ quen lại nhé, Thời Vũ, tôi là Phù Dung, ‘Phù’ trong ‘giúp đỡ’, ‘Dung’ trong ‘hoa sen’. Ba tôi nói tôi cười lên giống như một đóa sen trồi khỏi mặt nước.”
Thời Vũ hơi bắt tay tôi.
“Lớp A, Thời Vũ.”
Tôi đưa Thời Vũ về nhà, không lâu thì ba tôi cũng về tới.
Trên cổ ông là sợi dây chuyền vàng to như rapper Mỹ, bụng phệ bị bao quanh bởi thắt lưng toàn logo hàng hiệu.
đầu tới chân đều đang hét lên: “Tôi là đại phất!”
Ba tôi đúng là đại phất.
Nên tụi học sinh trong trường mắng tôi là con nhà giàu phô trương, tôi chẳng buồn cãi lại.
Bởi vì… đúng mà.
Mà tôi cũng chẳng có gì nhục, ai chẳng thành đại cơ chứ.
Ba Thời Vũ, vui ra mặt:
“Bạn học nhỏ, xin chào xin chào!”
Ông vỗ một phát vào vai Thời Vũ, cậu ấy ho sặc sụa.
Tôi hốt hoảng: “Ba!”
Tay rót nước, tay vỗ lưng cho Thời Vũ, còn không quên giải thích:
“Thời Vũ, đừng giận nha! Ba tôi không có gì đâu, chỉ là… hơi mạnh tay chút.”
Nếu cậu ấy mà giận thật rồi đưa ba tôi vào danh sách thì tiêu!
Giới nuôi heo sẽ mất đi một ngôi sao sáng!
Thời Vũ mặt đỏ bừng vì ho, xua tay:
“Không sao đâu ạ, thật sự không sao.”
Ba kéo tôi sang một bên, thì thầm:
“Con gái, nhỏ tới giờ con có bao giờ dẫn bạn học về nhà đâu? Đây là lần đầu, mà lại là con trai!”
“ nãy nhìn con lo lắng kia, chẳng lẽ…”
Ba nháy mắt với tôi, tôi cũng không ba thất vọng, gật đầu cái rụp:
“Đúng rồi ba, con thích cậu ấy.”
“Cho nên… nhất định phải nuôi cho cậu ấy trắng trẻo mập mạp, khỏe mạnh cường tráng!”
Ba tôi lập tức đứng nghiêm, tay chạm thái dương:
“Tuân lệnh, tiểu thư!”
Về chuyện nuôi dưỡng, tôi thật sự rất tin tưởng ba.
Hồi trẻ, ba nuôi heo trong làng, mập mức ai cũng gọi ông là “soái ca heo”.
Con heo nào bán ra cũng trên 150 .
đó nhà có vài con gà đỏ, ba tiện tay rải ít cám, không ngờ nuôi cái là chúng sinh sôi nảy nở.
ba chuẩn bị hầm gà thì bên thành phố cử người tới.
Hóa ra đó không phải gà bình thường, mà là gà lâm tê nằm trong danh sách nguy cấp!
Các chuyên nuôi con nào con nấy, còn ba tôi thì… nuôi thành đàn.
là ba nuôi luôn đủ loại.