Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
việc cần cù chăm chỉ ở tòa soạn được một tháng, thầy Tạ phát cho tôi khoản lương đầu tiên trong đời.
Tổng cộng tám mươi đồng đại dương.
Tôi dùng tám mươi đồng này mua cho em trai hai xiên kẹo hồ lô, mua cho nương một cây trâm cài tóc, mua cho tổ phụ một xấp giấy Tuyên để luyện chữ, mình thì thêm chút tiêu vặt, còn mua cho một cây bút máy quà.
Nhận được quà, cả nhìn nhau, sau đó vui vẻ cười phá lên.
cây bút máy rẻ trên tay, cẩn thận ngắm nghía mãi.
Nương thì nâng niu cây trâm cài tóc mà rơi nước mắt: “Đây là lần đầu tiên nương nhận được quà con tặng.”
lời này, tôi rất tự trách, nghĩ thầm sau này nhất định phải nỗ lực kiếm nhiều hơn.
Trong lòng có ý niệm này.
việc cũng nhanh nhẹn hơn hẳn.
Thầy Tạ còn hay trêu chọc tôi: “Người đúng là chăm chỉ.”
Tôi cười hì hì, thành thật nói: “Em chỉ là muốn kiếm thêm chút .”
Thầy Tạ , cười lắc đầu bất lực.
Quay sang bảo tôi: “Tòa soạn nhận lời mời của trường không Nam Kinh đi phỏng vấn phi , con đi cùng thầy nhé, bao ăn bao ở bao lộ phí, còn kiếm thêm được hai mươi đồng đại dương.”
Mắt tôi sáng lên, đây quả là một khoản khổng lồ.
Tôi và thầy Tạ cùng mấy thầy giáo khác trong tòa soạn vác túi lớn túi nhỏ đến trường không Nam Kinh.
Máy bay đang lướt qua trên đầu chúng tôi, tiếng động cơ ầm ầm vang bên tai.
Thầy Tạ vui mừng cười ha hả, liên tục khen: “Thật tốt! Thật tốt quá!”
Tôi ngửa đầu nhìn máy bay trên đỉnh đầu.
Cũng không biết có phải do Bối Khanh lái hay không.
Một lúc sau, trên sân bay trống trải, vài chiếc máy bay từ từ hạ cánh.
Từ trên máy bay xuống mấy người tuổi.
Cười đùa cợt nhả: “Bối Khanh, lần này lái không tệ nha.”
“ cú xoay đó trong sách giáo khoa ấy.”
Mặt trời đang gay gắt, Bối Khanh tháo mũ bảo hiểm, vuốt lại tóc mái trước trán, đồng đội khen ngợi thì nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên.
Ngước mắt nhìn thấy tôi đang đứng cách đó không xa vẫy tay với anh.
“ Bối Khanh!”
Thân hình anh khựng lại, sau phản ứng kịp vội vàng chạy về tôi.
Sống lưng thẳng tắp che chắn ánh nắng chói chang cho tôi.
Tôi cười tủm tỉm nhìn anh: “ lâu không gặp nha.”
“Cô… đến thăm tôi sao?”
Rõ ràng người vừa nãy còn cà lơ phất phơ, không hiểu sao giờ phút này đứng trước mặt tôi lại có chút luống cuống.
Tôi gật đầu, chiếc máy ảnh đeo trên cổ lên lắc lắc.
“Ừm… là đến thăm các anh.”
Ánh mắt tôi lướt qua Bối Khanh, nhìn về đám phi tuổi sau lưng anh.
Bối Khanh quay đầu nhìn lại, đám người sau cợt nhả huýt sáo với anh.
Tôi cười tủm tỉm nhìn họ, chỉ thấy anh sang nửa , chắn tầm mắt của tôi.
“Cô đi một mình à? Trên đường có gặp nguy hiểm không?”
Tôi chớp mắt nhìn anh, chỉ thấy môi anh mím thành một đường, có ý lo lắng.
“Tôi đi cùng thầy Tạ, chúng tôi đến để phỏng vấn các anh.”
“Thầy Tạ?”
Tôi tay chỉ về thầy Tạ đang nói chuyện với lãnh đạo trường không cách đó không xa.
“Kìa, thầy ấy ở kia, thầy ấy là giáo viên của tôi ở Bắc Đại, cũng là chủ biên tòa soạn của chúng tôi, là một người rất lợi hại.”
Anh gật đầu, im lặng một lúc.
Lúc này đám phi sau ùa lên, chào hỏi tôi.
“Chào em gái, bọn anh là bạn học kiêm chiến hữu của Bối Khanh.”
Tôi cười đưa tay ra: “Chào các anh, em tên là Nguyễn Nam Hành.”
Lời vừa thốt ra, đám người đồng thanh “Ồ~” lên một tiếng đầy ẩn ý.
Nở nụ cười trêu chọc nhìn nhau rồi đồng thanh nói: “Hóa ra đây chính là em gái Nguyễn nha~”
Bối Khanh tay huých cùi chỏ một : “Đi chỗ khác chơi.”
Người bên cạnh lập tức ôm ngực, cười ha hả.
“Được được được.”
Sau đó khoác vai nhau nghênh ngang bỏ đi.
Tiếng đùa giỡn nương theo gió xa dần.
Chẳng phải đây chính là hình ảnh chân thực nhất của thời niên thiếu sao?
Tôi máy ảnh, chụp một tấm bóng lưng của họ dưới ánh hoàng hôn.
Đang xem ảnh trong tay, người trước mặt khẽ ho một tiếng.
“Bình thường họ vẫn rất đứng đắn.”
Tôi cười gật đầu: “Tôi biết mà.”
Nói rồi lại máy ảnh trong tay lên.
“ Bối Khanh, tôi cũng chụp cho anh một tấm nhé.”
Anh nhìn máy ảnh trong tay tôi: “Sẽ đăng báo sao?”
Tôi lắc đầu: “Không, coi tôi giữ của riêng.”
Lúc này anh mới cười đáp được.
đến vị trí tôi chỉ.
Trong ống kính, tôi nhìn thân hình đứng thẳng tắp của anh, không nhịn được cười.
“Anh đừng căng thẳng, cười một nào.”
Nói rồi tôi chỉ mặt mình: “Cười thế này này, đẹp trai lắm.”
Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên.
Tôi bấm máy chụp một tấm, tuy người trong máy ảnh không nét lắm.
Nhưng vẫn có thể nhìn ra anh sinh ra rất đẹp.
Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, xương lông mày ưu tú.
Trong thoáng chốc, tôi phát hiện anh không còn vẻ ngây ngô của hai năm trước.
Dưới sự tôn lên của bộ quân phục, tôi biết rất rõ, giờ phút này anh trưởng thành thành một người đàn ông.
Tôi nhìn tấm ảnh chụp càng nhìn càng ưng ý, nhưng thấy thiếu thiếu gì đó.
“ Bối Khanh, có thể chào theo kiểu quân đội không?”
Nói xong, anh đứng thẳng người, tay chào một kiểu chào quân đội vô cùng tiêu chuẩn.
Ánh mắt anh kiên định, dáng người hiên ngang.
Hoàng hôn lúc này đỏ rực đến chói mắt, khiến người ta thấy vô cùng tốt đẹp.
Thật tốt, tôi có thể tự tay lưu giữ lại khoảnh khắc chói lọi nhất của anh và họ.
“Tách” một tiếng, tôi mong sao thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này biết bao.
7
Những ngày ở trường không, tôi quen biết rất nhiều phi .
Bọn họ không ai là không hăng hái, phóng khoáng ngang tàng.
Nhưng tôi hỏi bọn họ: “Nếu tôi nói, một ngày nào đó trong tương lai, các anh bay lên trời rồi sẽ không bao giờ trở về nữa, các anh có sợ không?”
Bọn họ nhìn nhau, cười nói: “Nếu có ngày đó, chúng tôi cũng coi rạng rỡ tổ tông rồi. Chúng tôi đến đây là ôm quyết tâm phải chết, cho nên tôi có thể kiên định nói với cô, tôi, chúng tôi đều không sợ.”
Họ tranh nhau nói: “Khoảnh khắc tôi tự tay đeo phù hiệu lên tay tôi, tôi báo danh ở chỗ Diêm Vương rồi.”
“Đúng , lúc sang Đức học lái máy bay, ông đây nghĩ lúc chết nhất định phải đâm trúng vài chiếc máy bay của giặc Oa, cho chúng nó không dám hống hách nữa.”
Nói rồi họ lại thở dài: “Chỉ tiếc là mấy người chúng tôi còn , chưa kết hôn, nếu kết hôn có người nối dõi thì còn có thể mở riêng một trang gia phả, vinh quang biết bao.”
Đúng , bọn họ đều còn rất , rất .
“Em gái Nguyễn, lát nữa chụp cho mỗi người bọn anh một tấm nhé, phải đẹp trai chút, sau này biết đâu trên bia mộ của anh dùng đến, nhất định phải đẹp trai đấy nhé.”
Nói rồi còn vuốt lại mái tóc vuốt keo bóng loáng.
Bọn họ nhìn rồi lại cười ha hả: “Nhìn đồ không biết xấu hổ này.”
họ dùng giọng điệu hài hước kể về chết, nước mắt tôi thế tuôn rơi một cách khó hiểu.
Đột nhiên, tiếng còi báo động kéo dài vang lên.
Mọi người lập tức thu lại nụ cười trên mặt, nhanh chóng đứng dậy, chạy về sân bay.
Bối Khanh mũ bảo hiểm trên tay, quay người lại tay lau nước mắt trên mặt tôi.
“Đừng sợ, sẽ trở về mà.”
Nói xong không quay đầu lại mà lên máy bay.
Tôi đứng ở rìa sân bay, nhìn từng chiếc máy bay cất cánh.
Hét lớn: “Tôi còn chưa chụp ảnh cho các anh mà, nhất định phải nhớ trở về đấy!”
Tiếng gầm rú vút qua đang đáp lại.
Chúng tôi sẽ trở về.
Tôi không biết họ bay đi đâu, vốn định đợi họ trở về chụp ảnh cho họ.
Nhưng cho đến tôi và thầy Tạ kết thúc chuyến tác, họ vẫn chưa trở về.
8
Cùng thầy Tạ trở về Bắc Bình, tòa soạn bận rộn suốt mấy ngày, sắp xếp xong bản thảo và ảnh chụp trên tay.
Thầy Tạ thấy quầng thâm đậm dưới mắt tôi, trêu chọc: “Nhìn quầng thâm mắt của con còn to hơn cả mắt rồi kìa.”
Tôi phồng má, tức giận chỉ tập tài liệu trên bàn.
“Thầy Tạ, con nửa tháng không được nghỉ rồi.”
Thầy Tạ bất lực lắc đầu.
“ , ngày mai cho con nghỉ một ngày.”
Tôi chớp mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, nói cũng run rẩy: “Thật… thật ạ?”
Thầy Tạ tờ báo trên tay vỗ nhẹ đầu tôi: “Thầy chưa bao giờ nói đùa.”
Không chỉ , thầy Tạ còn trả lương tháng này cho tôi.
Chuyện hạnh phúc nhất trên đời này chính là vừa được phát lương vừa được nghỉ phép.
Tôi mang theo những đồng bạc, vui vẻ xách túi nhỏ tung tăng trên phố.
Đang định đi tiêu pha một trận.
Chỉ là ở cửa bách hóa, nhìn thấy một người phụ nữ mặt mũi bầm dập đang ôm con xin ăn trên đường.
Đứa bé trong lòng cô ta gào khóc: “Nương, đói.”
Tôi không đành lòng, tới lấy trong túi đưa cho cô ta.
Cô ấy kinh ngạc ngẩng đầu: “Tiểu thư, nhiều quá, nhiều quá.”
Tôi mím môi: “Không nhiều, lấy.”
Lúc này cô ấy mới kích nhận lấy.
Rồi dắt đứa bé dập đầu mấy thật mạnh trước mặt tôi.
“ ơn tiểu thư, ơn tiểu thư.”
Tôi nhìn làn da trần trụi trên cánh tay cô ấy, không chỗ nào là không bầm tím đỏ ửng.
Vội vàng ngồi xuống đỡ cô ấy dậy.
“Là ai bắt nạt mẹ con thành ra thế này?”
Cô ấy ôm cánh tay, nước mắt trong hốc mắt thế rơi xuống lã chã.
Tôi đưa mẹ con họ đến ăn một bữa cơm.
Người phụ nữ ôm con này tên là Tiểu , tuổi tác xấp xỉ tôi.
Năm mười ba tuổi vì hút thuốc phiện không trả được nợ, bị bán cho ông chủ tiệm thuốc phiện để gán nợ.
Vì một chân Tiểu có tật, bị thọt, lại bị ông chủ tiệm thuốc phiện bán rẻ cho một lão độc thân.
Ban đầu lão này đối xử với cô ấy cũng tạm được, ít nhất cũng có cơm ăn.
Chỉ là sau này Tiểu mang thai sinh hạ một bé gái, từ đó tính tình lão thay đổi hẳn.
Tâm trạng không tốt là lại đấm đá túi bụi cô ấy.
Sau này lão không biết từ nào dính thuốc phiện, đem hết những thứ đáng trong đi phá sạch.
Cuối cùng còn tính toán lên người mẹ con Tiểu .
Tiểu biết rõ nỗi khổ bị bán đi, tuyệt đối sẽ không để con mình cũng chịu tội .
Thế là nhân lúc lão say rượu, trốn ra ngoài.
Chạy trốn một mạch đến Bắc Bình.
Vì mình là người nơi khác, lại bị thọt chân, nên chẳng ai chịu thuê cô ấy việc.
Cho nên đành phải dắt con đi xin ăn trên phố.
Cô ấy nói mình có thể dắt con sống được ngày nào hay ngày đó, còn hơn là con bị bán đi, mặc người ta chà đạp.
cô ấy kể xong trải nghiệm của mình, tôi hồi lâu không thở nổi.
Con người sao có thể khổ đến mức này chứ.
“Nếu muốn có thể cùng tôi về , tôi có máy, có thể tìm cho một việc, chỉ cần chăm chỉ, nuôi sống và con chắc không khó.”
lời này, Tiểu lại vội vàng quỳ xuống.
“ ơn tiểu thư, ơn tiểu thư.”