Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
01
cửa sổ, những hạt tuyết bị cơn gió Bắc gào thét cuốn , rào rào đập vào mặt kính.
Trong nhà, lò sưởi bật hết công suất. Tôi vừa bước ra từ phòng tắm vẫn còn phảng phất hơi , trên người còn vương mùi sữa tắm thơm dịu.
Trên sofa, Trần Mặc đang ngồi đọc sách, cuốn sách trình dày cộp đặt trên đùi anh. Dưới ánh đèn vàng ấm áp hắt từ cây đèn sàn, đường nét khuôn mặt anh trở nên dịu dàng mà sắc sảo.
Đã hai năm rồi chúng tôi chưa từng quay về cái gọi là “nhà” đó.
Hai năm , là quãng thời gian yên bình và dễ chịu nhất kể từ khi chúng tôi kết hôn.
Không còn những đòi hỏi không hồi kết, không còn những thiên vị trắng trợn, không còn cái miệng chua ngoa của mẹ chồng Liên, cũng không còn gương mặt tham lam vô đáy của cậu em chồng Trần .
Tôi bê ly sữa nóng đi tới, định kể cho anh nghe một mẩu chuyện cười vừa đọc được, thì chiếc điện thoại anh để trên bàn trà đột ngột vang lên, âm thanh chói tai phá tan bầu không khí yên tĩnh.
Màn hình hiển thị một dãy số lạ.
Trần Mặc liếc nhìn, lông mày hơi cau lại, gần như không thể ra. Nhưng anh vẫn bắt máy.
Anh bật loa .
Một giây sau, giọng phụ nữ the thé quen thuộc như đã in vào xương tủy tôi vang lên — sắc nhọn, gắt gỏng như mũi khoan xuyên thủng không khí ấm áp quanh phòng.
“Trần Mặc! Đồ hiếu! Mày còn biết bắt máy hả?!”
Là mẹ chồng tôi – Liên.
Tay tôi run lên, sữa nóng đổ tràn ra mu bàn tay, bỏng rát.
Nhưng cơn đau ấy chẳng là gì so với cơn buồn nôn và phẫn nộ mà giọng nói mang lại.
“Mày… em mày không phải người! Nó tiêu sạch tiền dưỡng già của tao với mày, giờ còn định đuổi tao ra khỏi nhà! Hu hu hu… Mai tao phải ra ngủ đường rồi! Mày làm anh, mày phải lo chứ!”
Bên điện thoại, của bà ta như một bài diễn thuyết có bài bản, vừa đáng thương vừa trách móc, thể hiện rõ sự “vĩ đại” của một người mẹ bị con hiếu ruồng bỏ.
rồi mắng, mắng lại , từng lời như đổ hết trách nhiệm lên đầu chúng tôi.
“Đêm giao thừa, nhà nhà đoàn viên, chỉ có hai bà già chúng tao bị đứa con trai ruột đuổi khỏi cửa, đến một bữa cơm nóng cũng không có mà ăn… Trần Mặc, mày còn lương tâm không? tao nuôi mày lớn chừng này, mày nhìn tao ch//ết đói mà không động lòng sao?”
Tôi cảm giác m//áu dồn thẳng lên đầu.
Nuôi lớn?
Tôi suýt nữa giật điện thoại, trút ra hết những ấm ức và giận dữ tích tụ suốt hai năm .
Tôi hỏi bà ta, là ai đã cầm tiền mồ hôi mắt của Trần Mặc mua nhà, mua xe cho con út, còn tự tin nói: “Anh trai giúp em là điều hiển nhiên”?
Là ai khi Trần Mặc mới tốt nghiệp, còn đang gánh nợ vay học phí, đã bắt anh giao nộp hai phần lương hàng tháng với lý do: “Em còn đi học, nhà cần tiền”?
Là ai sau khi chúng tôi gom sạch tiền tiết kiệm để mua nhà, vẫn mặt dày yêu cầu ghi tên cậu út vào sổ đỏ, nói là “để sau này còn giúp đỡ nó”?
Quan trọng nhất là: hai năm trước, là ai đã đứng trước mặt họ hàng, vui vẻ công khai chuyển hết tám triệu tiền bù đất đai cho cậu út — không để lại một xu?
Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy, đang định nổi đóa thì bắt gặp ánh mắt của Trần Mặc.
Ánh mắt anh tĩnh đến lạnh người, khóe môi còn khẽ nhếch lên, mang nụ cười châm chọc băng giá.
Anh khẽ lắc đầu với tôi, rồi hướng về phía điện thoại, cất giọng nhẹ tênh như đang bình luận thời tiết:
“Ồ, bị đuổi ra khỏi nhà .”
Giọng anh phẳng không gợn sóng.
“Vậy báo cảnh sát bắt nó đi là được rồi.”
Đầu dây bên tức im bặt.
Dường như Liên không ngờ sẽ được câu trả lời này. Bà ta ngơ ra mấy giây rồi gào lên: “Báo cảnh sát? Bắt ai? Nó là con ruột tao đấy! Mày điên rồi ?!”
“Vậy ?” Trần Mặc bật cười khẽ, giọng cười như ngâm trong băng giá:
“Nhưng năm xưa lúc các người cầm đi tám triệu, chẳng phải đã tự miệng nói rằng sau này coi như không có đứa con này sao?”
“Dù sao thì… chúng ta đã đoạn tuyệt từ lâu rồi, đúng không?”
Nói lời, anh không cho đối phương kỳ cơ hội nào để phản ứng, khoát cúp máy, sau đó thao tác vài cái chặn số luôn.
Mọi việc diễn ra liền mạch như chảy, khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh chưa tan.
Phòng khách trở lại yên tĩnh như ban đầu, chỉ còn gió rít cửa sổ.
Tôi ch//ết nhìn anh, tim đập loạn lên.
“Trần Mặc, anh…”
Đây thật sự là người chồng trầm , thậm chí đôi khi có phần nhu nhược của tôi sao?
Trước sự công của cha mẹ, anh luôn chọn im , luôn nhẫn nhịn.
Tôi từng nghĩ anh đã bị xiềng xích từ gia đình ruột trói chặt đến mức mất hết góc cạnh, trở thành một người đàn chỉ biết cúi đầu cam chịu.
Nhưng người đàn vừa lạnh lùng, khoát, thậm chí có phần tàn nhẫn trong cuộc điện thoại ban nãy lại khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ.
“Dù sao họ cũng là mẹ anh mà…” Tôi cất giọng ngập ngừng, mang chút bối rối mà ngay cả bản thân cũng không ra.
Trần Mặc quay đầu nhìn tôi, ánh mắt luôn điềm đạm của anh giờ đây ẩn chứa một tầng cảm xúc u tối, tôi không thể đọc được.
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng lau vết sữa còn đọng trên mu bàn tay tôi, giọng nói trầm thấp mà rõ ràng:
“ , đừng vội.”
“Vở kịch hay… mới chỉ vừa bắt đầu thôi.”
Lời anh vừa , tâm trí tôi tức bị ngược về buổi chiều cách đây hai năm — cái ngày mọi thứ sụp đổ.
【Hồi tưởng bắt đầu】
Trong văn phòng của ban bù giải tỏa, điều hòa thổi gió lạnh khiến da dẻ tê tái.
Bố mẹ chồng và chúng tôi ngồi đối diện nhau, hai bên chiếc bàn dài, ở giữa là bản hợp đồng bù trị giá tám triệu tệ.
Căn nhà cũ ấy là do bà nội của Trần Mặc để lại, nhưng sổ đỏ đứng tên bố chồng.
Khi chúng tôi kết hôn, bố mẹ chồng từng thề thốt chắc như đinh đóng cột: sau này nếu có bù, chúng tôi chắc chắn sẽ được một nửa.
Tôi ngây thơ tin thật.
Tôi còn cùng Trần Mặc lên kế hoạch: nếu được số tiền ấy, trước tiên sẽ trả hết khoản vay mua nhà, sau đó đổi một chiếc xe tốt hơn, còn dư thì để dành làm quỹ giáo dục cho con sau này.
Nhưng hiện thực tát cho tôi một cú đau điếng.
Nhân viên ban bù đang giải thích các điều khoản một cách máy móc, còn trên mặt mẹ chồng Liên thì hiện rõ vẻ hớn hở và đắc ý mà tôi chưa từng thấy.
Bà ta liếc mắt với bố chồng, rồi không chút do dự cầm bút ký tên vào ô “Người tặng”.
Mà người được tặng – là em chồng, Trần .
Toàn bộ tám triệu – không thiếu một xu – đều được chuyển cho cậu con trai cưng ấy, kẻ ăn chơi lêu lổng, không có một công việc tử tế.
Đầu tôi như nổ tung, “ù” một , mọi thứ trước mắt mờ mịt.
Tôi không thể tin nổi vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng, lại nhìn sang cặp bố mẹ chồng đang cười rạng rỡ, và Trần đang vắt chân chễm chệ, gương mặt đầy vẻ dương dương tự đắc.
Một cảm xúc hỗn tạp giữa tủi nhục, giận dữ và hoang đường như núi lửa trào dâng trong lòng ngực tôi.
“Tại sao?!”
Tôi bật dậy, quét mạnh chiếc cốc trên bàn đất, vỡ vang lên chói tai.
Tôi chỉ tay vào mặt họ, giọng vì tức giận mà run rẩy:
“Dựa vào cái gì mà cho hết nó?! Trần Mặc chẳng phải là con ruột của hai người sao? Anh ấy còng lưng làm lụng bao năm, nuôi hai người ăn ở, trả nợ thay, còn chu cấp cho Trần ăn học! Vậy mà đến cuối cùng, một xu cũng không được chia ?!”
Sắc mặt Liên tức sa sầm, đôi mắt xếch hung dữ trợn lên, những lời cay độc phun ra như dao:
“Lâm ! Cô nổi điên gì đấy! Đây là tiền của nhà họ Trần chúng tôi, liên quan gì đến một đứa họ như cô? Đúng là đồ phá hoại!”
Bố chồng cũng nghiêm mặt, giọng không cho phép phản bác:
“Chuyện nhà chúng tôi, không đến lượt cô can dự! Không ở thì cút!”
Còn Trần thì bật cười khinh bỉ, ngả ngớn nói:
“Chị dâu , nói thế không được. mẹ thương tôi, cho tôi tiền, là vì tôi có bản lĩnh. Với lại anh tôi giỏi thế, lương cả mấy trăm nghìn một năm, mắc gì phải quan tâm chút tiền cỏn con này?”
Tôi tức đến run người, mắt dâng lên.
Những năm , chúng tôi chắt chiu từng đồng, không dám du lịch, không dám mua quần áo đắt tiền, chỉ để trả nợ nhà sớm, giảm bớt gánh nặng cho cái gọi là “gia đình” này.
Còn họ thì sao? Họ cầm tiền mồ hôi mắt của chúng tôi, lấp vào cái hố không đáy , giờ thậm chí còn chẳng buồn giữ lại lớp vỏ bọc.
Tôi gom hết hy vọng vào Trần Mặc, hét lên với anh:
“Trần Mặc! Anh nói gì đi chứ! Đây là quyền lợi của chúng ta! Mau nói với họ đi!”
Tôi mong anh đứng dậy, vì gia đình nhỏ của chúng tôi, vì chính anh, mà đứng lên phản kháng một lần.
Nhưng… anh không làm gì cả.
Anh chỉ ngồi đó, từ đầu đến cuối, không nói một lời.
Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên tôi, dừng lại trên gương mặt của những người được gọi là “người thân”.
Trong mắt anh, không có tức giận, không có buồn bã, thậm chí chẳng có một gợn sóng.
Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo đến thăm thẳm.
Như thể đang nhìn một nhóm người xa lạ, hoàn toàn không liên quan.
Cuối cùng, anh đứng dậy, không liếc nhìn ai, chỉ bước đến bên tôi, nắm bàn tay đang run rẩy của tôi, bình thản đến đáng sợ:
“ , mình đi thôi.”
Khoảnh khắc ấy, tim tôi lạnh hơn cả cơn gió mùa đông .
Thứ tôi từng tưởng là nhu nhược, là nhún nhường — hóa ra, lại là một loại tuyệt vọng còn sâu hơn cả hận thù.
02
Tối Giao thừa, sau khi gác máy, tôi thức trắng cả đêm.
Sự bình tĩnh của Trần Mặc khiến tôi an. Anh càng im , tôi lại càng cảm thấy một cơn bão khổng lồ đang âm thầm tới.
Sáng mồng Một Tết, trời còn chưa sáng hẳn, cửa nhà đã bị ai đó đập tới mức như mạng.
“Đùng! Đùng! Đùng!”
đập vừa dồn dập vừa dữ dội, như thể phá tung cánh cửa chống trộm nhà tôi. Âm thanh vang vọng khắp hành lang, nghe đầy điềm gở.
Tôi giật mình tỉnh dậy, tim đập thình thịch không ngừng.
Trần Mặc dậy sớm hơn tôi, anh đã ăn mặc chỉnh tề, đang đứng trước mắt mèo quan sát, nét mặt không chút biểu cảm.
“Là họ.” Anh nói.
Lòng tôi chùng — quả nhiên họ đến thật.
“Mở cửa! Trần Mặc! Lâm ! Hai đứa chó má bạc tình bạc nghĩa , mở cửa cho tao!”
chửi rủa the thé của mẹ chồng Liên xuyên cánh cửa dày, vang vọng khắp nhà, mang giọng điệu ăn vạ quen thuộc.
“Không mở đúng không? Được! Tao cho cả xóm đến mà xem! Xem thử chúng mày đối xử với cha mẹ ruột kiểu gì! Tết nhất đến nơi còn đuổi cha mẹ ra đường, không sợ trời đánh ?!”
Ngay sau đó là bà ta vỗ đùi gào điên cuồng.
Tôi nhìn mắt mèo, thấy bố mẹ chồng mỗi người một cái vali cũ kỹ, mẹ chồng còn ôm nguyên một cuộn chăn chiếu, ngồi bệt nền gạch lạnh toát ngay trước cửa nhà tôi, diễn y như một “nạn nhân đáng thương bị con dâu ác độc đuổi khỏi nhà”.
Vài người hàng xóm dậy sớm đã ló đầu ra xem, xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía chúng tôi.
“Chuyện gì thế nhỉ? Mồng Một Tết mà…”
“Hình như con cái hiếu, đuổi bố mẹ ra khỏi nhà?”
“Giới trẻ bây giờ đúng là… chậc chậc…”
Những ánh mắt ấy, những lời xì xào ấy, như kim châm từng mũi xuyên vào da thịt tôi.
Mặt tôi nóng bừng, chỉ lao ra cãi tay đôi với bà ta, lôi toàn bộ sự thật ra ánh sáng.
“Đừng manh động.” Trần Mặc tay tôi lại, bàn tay anh vững vàng như đá tảng, giọng nói cũng vậy. “Để bà ta diễn tiếp đi.”
Anh mở điện thoại, bật chế độ quay video, đưa ống kính sát mắt mèo, rồi hít sâu một hơi, khoát mở toang cánh cửa.
Liên đang vỗ đùi gào đến cao trào, thấy cửa mở thì khựng lại một nhịp, rồi tức gào còn to hơn.
Vừa nhìn thấy tôi, bà ta đã đổ ập sàn, bốn chân bò tới ôm chân tôi:
“Lâm ! Con dâu tốt của mẹ! Con mở lòng thương xót đi! Hai bà già thật sự không còn nơi nào để đi nữa rồi! Em trai con không ra gì, nhưng không thể vì nó mà bỏ mặc mẹ được!”
Tôi phản xạ lùi lại một bước, tránh bàn tay đang vươn tới.
Trần Mặc đứng chắn trước tôi, từ trên cao lạnh nhạt nhìn bà mẹ chồng đang nằm lăn ra đất, giọng nói không chút cảm xúc:
“Vào nhà nói. Đừng bày trò giữa đường xá, ảnh hưởng người ta ăn Tết.”
Sự bình tĩnh của anh và bộ dạng thảm hại của họ tạo thành một sự đối rõ rệt.
Những người hàng xóm đứng xem cũng bắt đầu thay đổi ánh mắt.
Bố mẹ chồng liếc nhìn nhau, cuối cùng cũng từ từ đứng dậy, lết vào nhà vali hành lý.
Vừa bước vào, bố chồng tức khôi phục phong thái “gia trưởng”, đặt mạnh chiếc vali , nghiêm mặt ngồi phịch ghế salon, bắt đầu ra lệnh cho Trần Mặc:
“Trần Mặc, đừng có giả vờ nữa. Chuyển cho em mày năm mươi vạn, bảo nó trả lại căn nhà cho tao, coi như chuyện này chấm . Tao cam đoan sau này không làm phiền tụi mày nữa.”
Giọng ta đầy quyền uy như thể số tiền đó là thứ chúng tôi mắc nợ gia đình vậy.
Mẹ chồng cũng tiếp lời, vừa vừa lau mắt mà thực ra chẳng có giọt nào:
“Em con nó cũng chỉ là hồ đồ nhất thời, làm ăn thất bại nên mới quẫn trí. Con làm anh, chẳng lẽ không giúp nó một tay? Dù gì nó cũng là em ruột con mà!”
Làm ăn thua lỗ?
Tôi suýt bật cười.
Cái loại người như Trần tôi còn lạ gì? Chữ to còn không ra nổi một hàng, cả ngày chỉ biết ăn chơi cờ bạc gái gú, thì làm gì có “việc làm ăn” nào cho ra hồn?
Chẳng là nướng sạch tám triệu tiền bù rồi, giờ hết đường xoay xở nên lại quay về ăn bám mà thôi.
Tôi vừa định mở miệng mỉa mai thì Trần Mặc đã cười trước.
Anh đi tới tủ đựng đồ trong phòng khách, mở ngăn , ra một tập tài liệu, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà trước mặt hai người.
Một tờ giấy trắng mực đen, dòng tiêu đề đập thẳng vào mắt:
“Thỏa thuận Tự Nguyện Từ Bỏ Quyền Nghĩa Vụ Cấp Dưỡng và Phân Chia Tài Sản”
“, mẹ.”
Giọng Trần Mặc không lớn, nhưng trong căn phòng khách im phăng phắc, lại vang lên rành rọt đến lạ.
“Hai năm trước, sau khi mẹ tám triệu tiền bù giải tỏa và tự nguyện chuyển toàn bộ số tiền đó cho Trần , chúng ta đã ký vào tờ giấy này.”
Ngón tay thon dài của anh chỉ vào điều khoản quan trọng trên hợp đồng, chậm rãi đọc từng chữ: