Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Tôi vẫy tay: Không sao đâu.
Có thêm hai đứa con trai cũng được.
“Sao đi lại vẫn là hoạt hình này? Chưa hết nữa hả?”
Lục Xuyên chuyển mắt sang màn hình chiếu “Cậu Bé Bút Chì”.
“Anh ơi, phim này nhiều tập lắm, xem hoài không hết đâu. Anh chưa từng xem hả?”
Lục Hải sang anh mình.
Lục Xuyên lắc đầu, vẻ mặt cũng trùng xuống.
Ăn tối xong, Lục Xuyên lại tranh phần rửa bát.
“Hồi anh chưa từng được xem hoạt hình, một lần cũng chưa.”
“Khi đó bố anh còn cãi dữ hơn bây giờ. Cãi xong là giận dỗi bỏ nhà đi khách sạn, một hai tháng không gặp là chuyện bình thường. Anh thật ra lên cùng với bảo mẫu.”
Không hiểu sao Lục Xuyên lại bắt đầu kể chuyện quá khứ cho tôi nghe.
“ anh không trách . cũng chỉ là vật hy sinh của gia tộc. Hồi trẻ không thể đến được với người mình yêu, dằn vặt đời. Chỉ là không ngờ… về già lại thành quen.”
【Vậy nên anh cắm mặt vào công ty bận bịu suốt, là để tránh mặt à? Không muốn thấy cãi ?】
Tôi giơ bảng viết tay.
Lục Xuyên tắt vòi nước.
“Cũng không hẳn. Anh đã quá quen với kiểu quan hệ đó của rồi. Có thể không yêu lắm, chúng anh đúng là người một nhà, gắn với bởi lợi ích cốt lõi, còn bền chặt hơn máu mủ.”
“Anh bận rộn là vì muốn sau này có đủ quyền quyết định cuộc đời mình. Dù là anh hay Tiểu Hải, đều không thể trở thành vật hi sinh của gia tộc nữa.”
“Anh muốn tự chọn người mình yêu, sống với người đó đời.”
Lục Xuyên đầu tôi, ánh mắt nghiêm túc.
Tôi giơ ngón lên.
Đầu óc người có tiền đúng là hơn người, dám đối đầu với số phận.
【 mà, anh vẫn nên dành thêm thời gian cho Tiểu Hải. Nó rất thích được cạnh anh.】
Lục Hải thực sự rất yêu thương anh trai mình, nhiều hơn cha ruột.
“Ừ, thằng nhóc này từ đã quấn anh, bỉm cũng là anh thay đó.”
“Chỉ là sau này anh mải công việc nên dần dần bỏ quên nó.”
“Cảm em, Tiểu Mộc, anh gọi được chứ?”
Lục Xuyên bỗng gọi tên thân mật của tôi.
【Đương nhiên là được ạ!】
Tôi hơi ngại ngùng.
Hôm sau, Lục Xuyên về nhà với một quyển sách tự ngôn ngữ ký hiệu.
“Anh quyết định nghiêm túc một chút, để sau này còn giao tiếp trực tiếp với em.”
Anh giơ cuốn sách lên, cười rất tươi.
Lục Hải nhón chân giật cuốn sách: “Em cũng muốn ! Em cũng muốn! Như vậy sau này em cũng nói chuyện được với chị rồi!”
10
Tôi chết đứng tại chỗ.
Không phải chứ, đây là muốn làm ?
Chẳng lẽ tôi cũng phải đi thủ ngữ à?
Rồi ba người đều nói được lại ra dùng tay ra dấu với suốt ?
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy… dị hết sức!
Tối hôm đó tôi nằm lăn qua lộn lại trên giường không sao ngủ được.
Với đầu thông minh như Lục Xuyên, anh ta mà thủ ngữ thì chắc chắn nhanh hơn tôi rồi.
Đến lúc đó mà anh ta phát hiện tôi không biết thủ ngữ, kiểu cũng nghi ngờ.
Mà nghi ngờ thì thể cũng điều tra, là tôi bại lộ.
Không khéo còn bị truy cứu trách nhiệm pháp lý, đừng nói đến chuyện lương bổng, chắc phải đền tiền ngược!
Nghĩ đến đây, tôi đổ mồ hôi lạnh khắp người.
Xem ra, chỗ này không thể bám trụ được nữa rồi.
“Sao lần bánh em làm cũng có vị hơi khác vậy?”
Sáng hôm sau, Lục Xuyên ăn sáng nhíu mày.
“Không khác mà! Vẫn ngon như mọi lần á!”
Lục Hải cắn một phát hết nửa bánh .
Bánh tôi toàn đi mua các cửa hàng khác , không ngờ lừa được thằng mà không qua được mắt ông .
Xem ra, thật sự nên rút lui rồi.
【 đó… ơi… nội em bệnh rồi, em phải về quê một thời gian.】
Tôi cúi gằm đầu, cố làm ra vẻ rất buồn bã.
“Nghiêm trọng lắm à? Có cần tôi giúp liên hệ bệnh viện không?”
Lục Xuyên còn lo hơn tôi.
【Không cần đâu ạ, em chỉ về chăm một thời gian thôi ~】
Xin lỗi nội đã mất của con… dọn cỏ mộ cũng coi như là chăm sóc rồi ha.
Mà nói thật, nghỉ việc đột ngột thì dễ bị nghi, tốt nhất cứ chuồn trước rồi lý do kéo dài.
Đến lúc đó lại bảo bệnh cứ tái phát, không đi đâu được, là xong.
“Vậy được, tôi chuyển trước tiền lương tháng này cho em, chữa bệnh tốn kém lắm.”
“Em đi khi ? Đưa tôi địa chỉ, tôi đặt vé máy bay rồi tiễn em ra sân bay.”
Lục Xuyên điện thoại ra chuẩn bị chuyển khoản.
Tôi cười khổ, thật ra không cần phải tử tế vậy đâu ạ.
【Em đi tàu lửa thôi ạ, tiện thể còn mua mấy đồ mang về. bận trăm công nghìn việc, không cần lo cho em đâu.】
【Chỉ là, về phía Tiểu Hải, xin anh đừng nói , chờ em đi rồi hãy nói.】
Thật lòng mà nói, suốt một qua tôi và Lục Hải đúng là đã có tình cảm.
Đứa đáng yêu kia, ngoan ngoãn hiểu chuyện, nghĩ đến phải rời xa nó… tôi hơi tiếc.
“Tôi hiểu rồi, sau này tôi giải thích với nó.”
Lục Xuyên trầm giọng nói.
“Thật sự không cần tôi tiễn em à?”
Anh đi theo tôi ra đến tận cổng, vẫn không có ý định vào.
【Không cần thật mà, . bảng viết tay này phiền anh đưa cho Tiểu Hải giúp em, coi như lời cảm của em gửi nó.】
Suốt một nay chỉ dùng viết tay để giao tiếp, tôi cảm thấy mình sắp quên mất cách nói chuyện rồi.
Cũng may kiếm được hơn một triệu tệ, lời to rồi còn .
“Là bọn tôi phải cảm em. Cảm em đã khiến căn nhà này có hơi ấm gia đình.”
“Cũng cảm em đã giúp bố tôi hiểu được tấm lòng của .”
Lục Xuyên nói đến đây có chút nghẹn ngào.
Tôi vội leo lên xe đi nhờ, vẫy tay chào tạm biệt.
bóng anh càng dần trong gương chiếu hậu, trong lòng tôi… bỗng thấy ẩm ướt, khó chịu lạ kỳ.
11
【Tiểu Mộc, đến nơi chưa?】
Ngồi trong thùng xe của ông tôi, Lục Xuyên gửi tin nhắn tới.
【Đến rồi, ạ! Cảm anh đã quan tâm!】
Tàu chạy tám , thêm nửa xe buýt, một xe khách, rồi nửa ngồi xe ba bánh.
Mười đồng hồ, đủ để tôi nghĩ thông chuyện tương lai.
“Con bé này, nay sao về sớm ? Còn chưa tới Tết cơ mà.”
Ông tôi kéo vali giúp tôi vào nhà, đi hỏi.
“Ông ơi, nay con kiếm được kha khá tiền, muốn về sớm bên ông một chút không được à?”
Tôi nắm bàn tay nhăn nheo của ông nũng nịu.
Ông cười tít mắt: “Tốt quá chứ sao. Ông còn tưởng có chuyện nên mới về sớm .”
“Cháu gái ông có tiền đồ thật rồi, còn về nhà đón Tết sớm được nữa cơ mà.”
“Vậy hai ông cháu mình chuẩn bị sớm một chút, dọn dẹp nhà cửa sạch . Đợi bố con về là có thể ăn Tết luôn!”
Ông vui vẻ lôi từ sau tai ra một điếu thuốc rách bươm, chuẩn bị châm lửa.
“Ông ơi, hút này nè, hàng ngon hơn.”
Tôi lôi từ túi ra một cây thuốc hảo hạng.
“Thuốc tốt để dành đến Tết mừng tuổi khách khứa đi, ông hút loại chả được, đừng lãng phí.”
“Ông ơi, con kiếm được tiền rồi. sau con không đi làm thuê nữa đâu, nhà nuôi cá với ông.”
Tôi châm thuốc đưa tận tay cho ông.
“Tốt, tốt lắm. Cháu gái ông giỏi quá!”
Tôi là do ông nuôi . Bố tôi suốt bận bịu với cậu em trai, quanh đi làm xa, chẳng mấy khi về.
Ước mơ nhất của tôi qua là kiếm đủ tiền để khỏi phải tha phương cầu thực nữa, có thể lại quê nhà sống yên ổn bên ông.
Ông càng càng già, thời gian không chờ ai.
【Tiểu Mộc, nội em sao rồi? Khi lại làm, tôi đặt vé cho.】
【Tết sắp đến rồi, bố tôi cũng không về.】
【Tiểu Hải nhớ em lắm, cũng đòi gặp em.】
【Bánh ngoài kia đúng là không ngon bằng em làm!】
Mỗi tối Lục Xuyên đều gửi tin nhắn cho tôi, còn kèm ảnh Lục Hải nữa.
Tôi chần chừ ba , cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
【Xin lỗi , em không thể lại làm được nữa. Bệnh nội em cứ tái phát mãi, không rời người được.】
【Em phải lại chăm sóc , thật sự xin lỗi anh.】
Xin lỗi của em.
Tuy em rất muốn kiếm tiền từ anh, em càng không muốn ngồi tù vì tội lừa đảo.
12
“Con ơi, điện thoại của con kêu nè!”
Ông tôi cầm điện thoại chạy tới.
“Ông ơi, đợi chút! Con sắp câu được con cá to rồi!”
Tôi ra hiệu cho ông lại.
Chưa đến ba giây, phao câu chìm hẳn xuống rồi xoay vòng loạn xạ.
“Dính rồi dính rồi, cá to đấy!”
Tôi nhấc cần lên, vung một phát kéo được một con cá trắm hơn một ký.
“Ông ơi, con này trưa mình kho nhé!”
“Được được!”
“Điện thoại con đâu?”
“Đây!”
cầm điện thoại ông đưa, tôi chết lặng.
Là cuộc gọi của Lục Xuyên.
Đã vậy điện thoại còn đang kết nối, thời gian hiển thị 1 phút 23 giây.
Chắc ông tôi vô tình bấm nhầm lúc cầm máy.
“A lô, xin chào, anh tìm ai vậy ạ?”
Tôi cố gắng đổi giọng.
Đầu dây bên kia lạnh tanh: “Tôi tìm Trần Mộc.”
“À, Trần Mộc hả, nó đang cho heo ăn rồi. Tôi là dì hai nó nha~”
Tôi run run nói, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Chắc Lục Xuyên không nghi ngờ đâu nhỉ?
“À, vậy à. Vậy tôi gọi lại sau, cảm dì hai nha.”
“Không… không có .”
Cúp máy xong, cần câu của tôi đã trôi ra tận giữa ao từ lúc .
Đến 1 giờ chiều, điện thoại lại đổ chuông, vẫn là Lục Xuyên.
Tôi tìm góc vắng rồi mới bắt máy.
“Chị ơi, sao chị vẫn chưa về vậy? Em sắp nghỉ đông rồi, chẳng phải chị hứa dắt em đi câu cá à?”
“Chị còn nói nếu em được giấy khen cuối kỳ thì dẫn em đi ăn nướng, uống trà sữa nữa. Kỳ này em siêng lắm luôn, cô giáo cũng khen nữa.”
“Chị không có nhà, anh lại bận đi làm, em lại ăn cơm một mình, chán lắm. Gầy đi nhiêu luôn rồi!”
“TV cũng không mở được ‘Cậu Bé Bút Chì’, nó bảo không có tài khoản VIP…”
“Huhu… chị ơi, giờ chị mới về với em?”
khóc nức nở của Lục Hải trong điện thoại khiến tôi nhíu mày đau đầu.