Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vương Tư Minh ràng bị cái tát cho choáng váng, ngơ ngác cha mình.
“, già rồi lú lẫn rồi sao? Sao lại đánh con?”
“ ràng là con nhỏ kia bất kính , coi thường nhà họ Vương mình, sao lại mắng con bênh người ngoài?”
Thấy cảnh tượng trước , lửa giận lòng tôi mới nguôi ngoai được chút ít.
chỉ chưa đủ.
Nhà họ vẫn thiếu tôi một giải thích đàng hoàng!
Vương Chấn Quốc giận dữ trừng con trai, không nói nhiều, lại giơ tay tát thêm một cái.
“ mũi hỏi tao à?”
“Việc của cô , có tư nhúng tay vào?”
Không thể không thừa nhận, xử lý của người Tập đoàn Vương thị quả thật khôn ngoan hơn con trai mình rất nhiều.
của ông ta dứt khoát và đanh thép, đầu Vương Tư Minh vẫn chỉ là một mớ hỗn độn.
Anh ta không thể nào hiểu nổi vì sao cha mình lại nổi giận đến vì một “người ngoài”.
Chỉ tiếc rằng, nguyên do chuyện , không ai cũng biết.
Vương Chấn Quốc lại là một số ít những người hiểu .
“Vương thúc à, ràng là con nhỏ kia xem thường nhà họ Vương chúng ta, Vương tổng chẳng cũng chỉ vì giữ thể diện cho gia tộc thôi sao? Sao ông lại nổi nóng dữ ?”
“Dù cô ta có chút thế lực đi nữa, đây vẫn là Kinh Hải, cũng không thể để mất thế chứ?”
Nghe thư ký nói , đám người hóng chuyện xung quanh cũng đồng loạt gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.
Thế Vương Chấn Quốc lại ra một việc khiến tất cả sửng sốt.
“Cô là thư ký riêng của con trai tôi – đúng không?”
“ tôi tuyên bố chính thức – từ bây giờ, cô bị sa thải!”
Có lẽ người ngoài, hành động của Vương Chấn Quốc là thiếu suốt, không hiểu tình thế.
chỉ tôi mới biết, ông ta đang cố hết sức để cứu vãn danh tiếng nhà họ Vương – một nỗ lực cuối cùng.
Tôi chọn một chỗ quan sát đẹp nhất, ung dung ngồi xuống, tạm thời giao lại sân khấu cho ông ta.
Và quả thật, Vương Chấn Quốc không tôi thất vọng.
Trước bao nhiêu phóng viên truyền thông, ông ta không giữ chút thể diện nào, chỉ thẳng vào con trai mắng té tát.
“Vương Tư Minh! Tao – tư là người Tập đoàn Vương thị – ra lệnh cho : tức, ngay bây giờ, xin lỗi cô !”
“Nếu cứng đầu không chịu, tao sẽ xem không có đứa con nữa!”
tôi nói sét đánh giữa trời quang, khiến Vương Tư Minh cúi đầu lặng thinh.
thấy cục diện bi thảm của Tập đoàn Vương thị, là người , Vương Chấn Quốc cũng chỉ biết đứng bên thở dài bất lực.
Không khí tại hiện trường tĩnh lặng đến rợn người, ai nấy đều tò mò xem tôi sẽ xử lý nhà họ Vương thế nào tiếp theo.
Một lúc sau, tôi quay sang Vương Chấn Quốc ánh thất vọng, khẽ thở dài.
“Vương thúc, nể tình tôi, tôi có thể suy nghĩ tha cho nhà họ Vương một lần.”
“… tôi có một điều kiện.”
Nghe , ánh Vương Chấn Quốc bỗng bừng lên.
“Cô , mau nói đi, điều kiện ?”
“Chỉ cần có thể giữ lại nhà họ Vương, cô muốn tôi cũng được!”
Tôi giơ tay chỉ vào Vương Tư Minh – kẻ vương nước – rồi mỉm cười bí hiểm.
“Vương thúc không biết đã từng nghe câu chưa: ‘gỡ chuông, là người buộc chuông’.”
Tôi vừa dứt , sắc Vương Tư Minh tức thay đổi.
“ Thanh, ý cô là ?”
Tôi mở rộng hai tay, hắn đầy vẻ trêu chọc.
“Vương tổng, chẳng anh vừa mới cầu xin tôi tha cho nhà họ Vương sao?”
“Giờ tôi đưa ra giải quyết rồi, anh lại tỏ vẻ không vui. người tốt đúng là khó quá .”
Nói đến đây, tôi chỉ tay về phía đang co rúm ở gần đó.
“Ghế của tôi bị cướp, đương nhiên có người chịu trách nhiệm.”
“ cấp bậc hiện tại của thư ký … e là chưa đủ gánh cái họa . anh … vừa đúng lúc.”
Câu nói cuối cùng, tôi cố ý nói cho Vương Chấn Quốc nghe thấy.
Vừa thể hiện trường, vừa coi chừa lại cho nhà họ Vương một con đường sống.
Dù sao chuyện , lỗi đều do Vương Tư Minh và thư ký của hắn, không liên quan đến người khác.
Sau vài giây trầm ngâm, Vương Chấn Quốc nghiêm túc gật đầu.
“Cô , cứ theo cô. Ngày mai tôi sẽ tổ chức họp báo tư là gia chủ của nhà họ Vương.”
“Và… chính thức tuyên bố: cắt đứt quan hệ cha con Vương Tư Minh!”
Vương Tư Minh muốn vùng vẫy lần cuối, giờ có nói cũng đã quá muộn.
Tai họa do hắn gây ra, chỉ có thể do chính hắn gánh chịu.
– kẻ đã châm ngòi cho tất cả – đêm đó tức bị đưa đi bí mật tới thủ đô.
Chỉ riêng việc cô ta dám chửi rủa lãnh đạo điện thoại thôi, cũng đủ khiến cô ta cả đời không dám trở lại Kinh Hải nữa.
…
Một năm sau, khi tôi quay lại Kinh Hải công tác.
Tập đoàn Vương thị… đã hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ kinh doanh.
-HẾT-