Mẹ chồng chăm cháu cho em chồng mười hai năm, giờ lại nói muốn đến nhà tôi dưỡng già
Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, giọng nói bình thản như thể đang bàn một chuyện hiển nhiên.
Bà nói mình đã ở nhà em chồng chăm cháu suốt mười hai năm.
Giờ đứa trẻ cũng lên cấp hai rồi, không cần người trông nom nữa. Bà ở đó cả ngày chẳng có việc gì làm, nên muốn chuyển sang nhà chúng tôi, tiện thể “giúp đỡ”.
Chồng quay sang hỏi tôi có ý kiến gì không.
Nếu tôi không nói gì, ngày mai anh sẽ về quê đón mẹ.
Tôi nghe xong, trong đầu chỉ hiện lên một suy nghĩ rất rõ ràng.
Khi tôi mang thai, sinh con, ở cữ, rồi một tay bế con thức trắng đêm — những giai đoạn khó khăn nhất, bà không hề xuất hiện.
Giờ mọi thứ đã ổn định, lại nhớ ra mình có thể “giúp đỡ” sao?
Nói thế nào cũng thấy buồn cười.
Giúp đỡ chỉ là cái cớ, dưỡng già mới là mục đích thật sự.
Nhưng tôi vẫn gật đầu, không phản đối.
Chỉ là trong lòng đã sớm phân rõ ranh giới:
Ai đưa về, người đó tự lo.