Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Mẹ tôi bảo vệ tôi mà ly hôn với ba.

dắt tôi chuyển đến sống trong một căn hầm tồi tàn.

Ngày nào cũng đi sớm về khuya, làm việc quần quật để nuôi tôi ăn .

Tôi luôn day dứt.

giờ liền đi làm thêm để san sẻ gánh nặng với mẹ.

Cuộc sống nghèo , vất vả.

Nhưng lòng tôi luôn ngập tràn ơn mẹ.

Cho đến một ngày, đứa em trai đã lâu không liên lạc bất gửi tin nhắn cho tôi:

“Chị ơi, mau mở ra đi, cuộc sống luôn đầy bất mà!”

Tôi nhíu mày, tiện tay bấm đường link nó gửi.

Màn hình hiện lên một trang livestream, đang đứng về lượt xem.

Tiêu đề rành rành đập mắt:

“Kế hoạch cải tạo người chị, Ngày 123 của năm 7.”

Khung hình được chia làm hai.

Bên trái là tôi đang đứng trước cửa tiệm tiện lợi, mặc bộ đồng phục cũ kỹ, ngây ra nhìn màn hình điện thoại.

Bên phải là biệt thự sang trọng, em trai tôi đang nằm đùi mẹ ăn dâu tây, ba tôi thì xoa nó cười hiền.

“Tiến độ cải tạo 78% – Còn 22% nữa là hoàn thành thành tựu ‘Người chị tốt’!”

“Cười xỉu, nhìn nó ghi sổ sách mà tưởng là thánh nữ hiếu thảo chắc?”

“Lúc xô em trai ng/ã t/rên cầu thang thì không này sẽ phải ăn mì gói ?”

“Chương trình đúng đỉnh, kiểu so sánh này tôi có coi cả đời!”

“Thật đấy, dạng người b.ạ o l//ự/c như phải chịu mới đúng!”

“Em trai đáng yêu quá! Chị ơi xin lỗi em đi!”

“Thôi đi mấy người đội nón thánh! Loại này đáng sống cả đời.”

“Lượt xem vượt mốc 500 nghìn rồi kìa!”

“Tặng một quả tên lửa cho cậu em mua đồ chơi mới nào~”

Tay tôi run rẩy, điện thoại như muốn rơi khỏi tay.

Hình ảnh màn hình khiến tôi không tin mắt .

Ký ức của buổi chiều định mệnh bảy năm trước bỗng tràn về.

Em trai n g//ã c/ầu thang xuống, lập tức chỉ tay nói tôi đ/ẩ.y nó.

Ba gầm lên:

“Cô xem gái cô dạy nên người kìa!”

Mẹ lạnh lùng đáp:

“Ông lúc nào cũng trọng n/am kh/inh nữ.”

Ba nói:

“L/y hôn.”

Mẹ nói:

“L//y thì ly, ai sợ ai.”

Mọi ra nhanh chóng và lạnh lùng như thế.

Lúc đó tôi mới 10 tuổi, được rằng —

Cái cuộc ly hôn … chỉ là một phần của show truyền hình thực tế được tính toán kỹ càng?

Bọn họ mất 7 năm.

Dưới ánh nhìn của hàng triệu khán giả.

Dàn dựng nên nỗi đ/au của tôi.

Biến sự dằn vặt của tôi thành trò giải trí tiêu khiển.

Một dòng tin nhắn màu vàng sáng loáng lướt ngang:

“Phân tích hành vi cho mục tiêu có xu hướng hối lỗi rõ rệt gần đây. Đề nghị tăng á/p lực tài chính để kích phát điểm sụp đổ.”

Người gửi: Chuyên gia cải t/ạo hàn/h v/i.

Tôi luôn ba và em trai ghét tôi.

, họ không bao giờ liên lạc.

Thì ra… người cắt liên lạc chỉ có tôi.

Còn họ — vẫn sống cùng mẹ.

Người vứt bỏ… là tôi.

Tôi đứng trước cửa tiệm tiện lợi, cơ lạnh toát như đóng băng.

Em trai lại gửi thêm vài tin nhắn nữa:

“Ba mẹ bao giờ yêu chị cả, nhưng đã nuôi chị lớn từng này, thì ít nhất chị cũng nên mang lại chút giá trị đi.”

“Chị , livestream đã nhận được hơn ba chục triệu tiền donate rồi đó, cảm ơn phần trình đặc sắc của chị nha~”

phải rồi, tiệm tiện lợi chị đang làm thêm , là do ba đặc biệt sắp xếp đấy.”

“Ngày nào em cũng xem camera nhìn chị đếm từng đồng xu, đúng là món ăn tinh thần đỉnh nhất luôn.”

“Đoán xem mai sẽ có bất gì cho chị nào?”

“Bạch Nhiễm, mau ra quầy thu ngân đi!” ông chủ tiệm gọi.

Đây là công việc làm thêm giờ mà ngày nào tôi cũng phải làm.

Mẹ đối xử với tôi rất tốt.

nói thà để chịu thêm một chút.

Cũng không muốn tôi phải vất vả.

đem đồng lương ít ỏi chia đôi.

Phần lớn trả tiền thuê căn hầm ẩm thấp.

Số còn lại những tờ tiền nhàu nát, nhét hết cặp tôi.

Nhìn mẹ kiệt sức như .

Lòng tôi ngập tràn áy náy.

không phải tôi…

không phải đã đứng về phía tôi hôm đó…

đâu cần phải sống đến mức này.

Công việc làm thêm ở tiệm tiện lợi này.

Tôi đã đi xin tới 7 nơi mới được nhận.

Chỉ mong có giúp mẹ một chút…

Giờ lại…

Thật nực cười.

Mười giờ tối, tôi lê bước chân mệt mỏi về căn hầm dưới đất.

Trời oi bức, tường ẩm mốc đầy gián bò khắp nơi.

Gián – những sinh vật không giết chết.

Chắc bọn họ không hiểu được cảm giác khi gián bò lên giường là như thế nào.

Dù gì thì biệt thự của họ cũng sạch sẽ, sáng sủa đến thế mà.

Bóng đèn chớp chớp sắp hỏng.

Mẹ tôi quả nhiên không có ở nhà.

khi chuyển đây, mẹ thường xuyên đi làm ca đêm.

Tôi thật sự bận rộn cuộc sống.

Không rằng… hóa ra, không có nhà ngày đêm, là đang sống vui vẻ bên ba và em trai.

Một gia đình ba người, sum họp đầm ấm.

mà…

Họ từng đến tôi ?

Tôi cũng là của họ.

Tôi cũng từng khao khát được hạnh phúc như thế.

Bảy năm sống trong cực, trong dằn vặt, có khi nào… căn hầm này cũng gắn camera không?

Không họ có nhìn nỗi đau của tôi trong livestream…

Có một giây nào đó…

…họ xót xa không?

Dù chỉ là một chút?

Bỗng có tiếng đập cửa mạnh vang lên.

Tôi , lại là gã nghiện rượu ở phòng bên.

Tôi quen tay kéo ghế chặn cửa.

Đúng giờ, mười phút , tiếng bước chân dần biến mất.

Ban tôi rất sợ.

Nhưng không muốn mẹ lo lắng, nên bao giờ kể ra.

Giờ thì đã quen rồi.

Tôi … chắc đây cũng là một phần “nội dung” của livestream.

Tôi lại mở livestream lên.

[Kế hoạch cải tạo người chị bắt nạt – Ngày 123 của năm 7]

Vẫn đứng bảng.

Màn hình vẫn chia hai nửa:

Bên trái là thế giới của tôi:

Căn hầm ẩm thấp, tường bong tróc loang lổ, ánh đèn chớp tắt như cảnh phim kinh dị.

Bên phải là thiên đường của họ:

Phòng khách biệt thự cao rộng, gương mặt giống tôi đến kỳ lạ giờ đây tràn đầy niềm vui.

Lòng tôi đắng ngắt.

Tôi tự hỏi…

tôi nói rằng tôi không hề đẩy em trai ngã…

Liệu người trong livestream có ai tin tôi không?

“Tôi thật sự không đẩy em trai.”

Tôi lẩm bẩm.

Bình luận bùng nổ ngay tức khắc:

“HAHA, trò đùa của năm! giỏi thế không đi làm viên thì uổng quá!”

“Bảy năm rồi mà còn chối? Chẳng lẽ vết thương ở chân em trai là giả chắc?”

“Tổ đạo mau trao giải Oscar cho chị gái này đi! Nước mắt muốn rơi là rơi luôn!”

“Khoan đã… nói thật thì ? Mấy vết nứt tay kia nhìn không giống đồ hóa trang đâu.”

“Lại thêm một người mắc bệnh thánh nữ ? Cha mẹ ruột mà lại đi hãm hại ?”

“Đúng thế! cô ta thật sự không làm chuyện đó, ba mẹ lại đối xử với cô ta như ?”

“Mấy người không lạ ? Livestream này kéo dài suốt bảy năm, từng cô chị cãi lại câu nào.”

“Đừng cố tẩy trắng nữa! Năm đó video giám sát quay rõ ràng còn gì để chối?”

“Nhưng… trông cô bây giờ thật thảm. Tầng hầm ẩm mốc đến thế…”

“Đáng đời! Người xấu thì nên nhận quả báo như !”

“Tôi tâm lý, biểu cảm vi mô của cô không giống đang chút nào…”

“Haha, lại thêm một ‘chuyên gia’ nữa ?”

“Mấy người không nhận ra ? Em trai mỗi lần xuất hiện đều trang điểm kỹ càng, còn chị gái thì luôn để mặt mộc.”

“Hiệu ứng chương trình đấy, hiểu không? Đừng có tỏ ra thông minh.”

“Không thích xem thì cút! Bọn tôi thích xem kẻ xấu trừng phạt đấy!”

Cuộc tranh luận trong livestream ngày càng gay gắt, số người xem không ngừng tăng vọt.

Ngay đó, màn hình chuyển cảnh đột ngột, phát đoạn video giám sát tại “hiện trường tai nạn” bảy năm trước.

Trong đoạn clip, em trai lăn cầu thang xuống, còn “tôi” thì đứng ở , tay phải đưa ra trước, năm ngón tay dang rộng —

đoạn video mờ, động tác trông chẳng khác gì là đang… đẩy người.

Thật ra, tôi chỉ định kéo nó lại.

Bình luận nổ tung:

“Trời ơi! Bằng chứng rõ ràng thế còn gì? Nhìn động tác tay kìa!”

“Bảy năm rồi còn giả vờ vô tội? Camera đâu có nói dối!”

“Đến nước này rồi còn chối? Chính cô ta đẩy còn gì nữa!”

“Khoan… hình như đoạn này cắt ghép? Nhìn như nhảy hình ?”

“Tẩy trắng tiếp đi! Bằng chứng rành rành thế còn cãi cố !”

Thì ra, trong mắt mọi người, tôi đã là kẻ độc ác lâu.

Hôm đó là sinh nhật tôi.

Là một ngày bảy hiếm hoi được nghỉ.

ca làm thêm, tôi về đến tầng hầm cũng đã mười giờ.

tay là một chiếc bánh mì — loại giảm giá sắp hết hạn, chỉ 1 tệ 7.

Bánh kem quá xa xỉ, số tiền đó đủ để mua vài thùng mì gói.

Tôi phải tiết kiệm.

Cho tương lai.

như tôi còn có tương lai.

Tôi với tay bật công tắc — vẫn tối đen.

Bóng đèn hỏng rồi.

Đồ rẻ mà, dùng chẳng bao lâu.

Tôi quen tay lấy cây nến ngăn kéo, thắp sáng.

Dưới ánh nến lay lắt, tôi đặt ổ bánh mì xẹp lép lên thùng giấy.

Nhắm mắt ước nguyện.

“Mong đậu đại … rời khỏi nơi này…”

Không lời ước khi thổi nến có linh nghiệm không.

Tôi cắn một miếng.

Nhân đậu đỏ đã bắt lên men, chua lòm.

Bỗng có tiếng đập cửa “ầm ầm” vang lên.

“ẦM!”

Tiếng động bất khiến tôi giật run rẩy.

Chiếc bánh mì rơi xuống đất, dính đầy bụi bẩn.

“Mở cửa đi nào, Tiểu Nhiễm~”

Lại là tên nghiện rượu phòng bên.

Tôi nhanh chóng chặn cửa lại bằng cái ghế.

Tưởng đâu mười phút nữa hắn sẽ bỏ đi như mọi lần.

Nhưng không.

Hắn bắt đâm mạnh cửa.

Cửa tầng hầm chỉ là cửa gỗ mỏng, chẳng vững chắc gì.

Chẳng mấy chốc đã bắt lung lay.

“Mở cửa đi, chú ở một … Để chú nói chuyện cho vui…”

“Đừng trốn nữa… chú đồng phục sinh của vẫn đang phơi ngoài hành lang đó nha…”

Tùy chỉnh
Danh sách chương