Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

CHƯƠNG 8

Trong phòng bệnh im lặng chết chóc. Hạ Thâm tượng đá, thể không hiểu nổi.

“Chú nói… gì cơ?”

“Ngày 12 tháng 3, tại văn phòng Giang thị.” – giọng cha tôi bình thản, nhưng tay siết chặt tấm ga giường – “Cha cậu nói, có thể đầu tư cứu Giang thị, với kiện là ký thỏa thuận thế chấp cổ phần này. Tôi đã ký.”

Cha tôi nhắm mắt.

“Về sau mới phát hiện, đó là một tờ giấy vay trống. Ông ta tự ý ghi số tiền là 500 triệu, lãi mẹ đẻ lãi khiến tôi không thể trả nổi.”

Ông mở mắt, nhìn Hạ Thâm. “Tôi đối chất, ông ta cười nhạt bảo: Giang thị đã nằm trong túi rồi.”

Mặt Hạ Thâm tái mét. “Không thể nào…” – anh thì thào – “Cha tôi nói… là chú cầu xin ông ấy vay tiền…”

“Tôi cầu xin ông ta?” – cha tôi bật cười, mắt rơi – “Lúc đó tôi tuy khó khăn, nhưng chưa từng nghĩ chuyện bán gái.”

“Nhưng chú đã bán.” – giọng Hạ Thâm run rẩy – “Tối đó, chú bảo Giang Vy uống rượu cùng tôi.”

“Tôi không có!” – cha tôi gằn giọng – “ cha cậu nói, chỉ cần Vy Vy uống một ly, có thể hoãn trả . Tôi tin ông ta.”

Ông thở dốc, ngực phập phồng dữ dội.

“Sau đêm đó, thành phố đầy rẫy tin đồn xấu về Vy Vy. Cổ phiếu Giang thị rớt giá, chủ kéo tới tận nơi. Tôi lên cơn đau tim, tỉnh lại thì… chẳng nhớ gì .”

Hạ Thâm lùi một bước.

“Chú nói dối…” – anh lẩm bẩm – “Giấy vay có dấu vân tay của chú…”

“Cậu cứ tra đi.” – cha tôi nói – “Kiểm tra camera tối đó, kiểm tra tài khoản thư ký của cha cậu, kiểm tra luồng tiền. Hoặc, hỏi thẳng cha cậu. Hỏi xem trong ly rượu tối đó, rốt đã bỏ thứ gì.”

Hạ Thâm người, lao ra khỏi phòng. Cánh cửa va mạnh, vang lên một tiếng rầm.

Cha tôi ngã quỵ giường, thở dốc.

!” – tôi lập tức ấn chuông gọi y tá.

Bác sĩ và y tá đổ vào. Khám, truyền dịch, trấn an. Sau khi ổn định lại, cha tôi siết tay tôi: “Vy Vy, xin lỗi…”

Tôi lắc đầu, mắt rơi lã chã. “Là vô dụng, không bảo vệ được .”

Ba ngày sau, Hạ Thâm lại. Anh gầy trơ xương, hốc mắt sâu hoắm.

“Tôi đã kiểm tra tài khoản ở ngoài của thư ký.” – anh trước giường bệnh, giọng khản đặc – “Quả thật có khoản tiền lớn đổ vào, đúng vào tháng 3 năm trước.”

Cha tôi không nói gì.

“Camera trong phòng bị xóa, nhưng băng ở bãi đậu xe vẫn còn.” – anh tiếp tục – “Lúc chú rời đi, bị vệ sĩ dìu lên xe. Cảnh sát nói chứng cứ chưa đủ.”

Hạ Thâm quỳ . Đầu gối đập mạnh nền, vang lên tiếng nặng trịch. “Chú Giang, xin lỗi.”

Cha tôi mở mắt, nhìn anh. “Tôi không cần cậu xin lỗi.”

“Nhưng tôi cần.” – giọng Hạ Thâm nghẹn lại – “Tôi sai rồi, sai hoàn toàn…”

“Cậu sai rồi thì ?” – cha tôi hỏi khẽ – “ năm tuổi xuân của gái tôi, có lại được không?”

Hạ Thâm nhìn tôi. Tôi mặt đi.

“Giang Vy…” – anh gọi tên tôi. Tôi không đáp.

“Tôi sẽ bù đắp.” – anh dậy – “Dốc hết mọi thứ để bù đắp.”

“Cậu đi đi.” – cha tôi nói – “Chúng tôi không muốn gặp lại cậu.”

Hạ Thâm bất động lâu. Cuối cùng, cúi mình thật sâu. Rồi lặng lẽ rời đi.

CHƯƠNG 9

Một tuần sau, Tập đoàn Hạ thị ra thông cáo. Rất dài, chi tiết từng bước thiết kế hãm hại Giang thị năm trước, cách họ làm giả khoản , tung tin đồn thất thiệt.

Đoạn cuối ghi: “ Giang Vy chưa từng tham gia bất kỳ giao dịch sai trái nào. Ông Giang Hoa cũng chưa từng Hạ thị năm trăm triệu. Lỗi là ở tôi. Ở cha tôi. Tôi xin lỗi Giang Vy và cha ấy, xin lỗi toàn thể công chúng. Từ nay, tôi sẽ từ chức khỏi mọi chức vụ tại Hạ thị, chịu trách nhiệm với gì mình đã làm.”

Bản tuyên khiến Hồng Kông chấn động. Top 10 tìm kiếm đều liên quan.

Điện thoại tôi lại bùng nổ. Lần này, là lời xin lỗi và đồng cảm. “ Giang, xin lỗi, năm đó đã hiểu lầm .” “Xem mà buồn quá… cố lên.” “Nhà họ Hạ thật khốn nạn.”

Tôi tắt điện thoại.

Cha tôi tốt, đã có thể đi bộ chậm. Ông ngồi phơi nắng cửa sổ, nhìn vườn hoa. “Vy Vy, còn hận nó không?”

Tay tôi gọt lê khựng lại. “ từng hận.” “Giờ thì ?” Tôi không biết.

Hạ Thâm lại . Lần này đeo khẩu trang, ngoài cửa, không dám vào. “Tôi có thể nói chuyện riêng với Giang Vy không?” – anh hỏi cha tôi.

Cha tôi nhìn tôi. Tôi bước ra.

Trong cầu thang, anh tháo khẩu trang. Gầy gò tiều tụy, mắt thâm quầng. “Tuyên , em xem rồi chứ?” “Xem rồi.” “ bức ảnh đó…” – anh hít sâu – “Là giả.”

Tôi ngước lên.

người đàn ông đó là diễn viên cha tôi thuê.” – anh nói nhỏ – “Em say xỉn, anh chỉ đưa em về khách sạn.”

“Rồi ?”

“Sau đó, anh chụp ảnh.” – anh nói – “Dùng kỹ thuật ghép để tạo ra bức ảnh… thân mật.”

Tôi siết chặt tay, móng đâm vào lòng bàn tay. “Vậy đêm đó, giữa chúng ta… không có gì ?”

“Có.” – Hạ Thâm nhìn tôi – “Nhưng chỉ có mình anh.”

Tôi sững sờ. “Anh nói gì?”

“Người em đêm đó… là anh.”

Không khí đặc quánh.

“Anh hận tôi mà còn chạm vào tôi?” – tôi run giọng.

Hạ Thâm cúi đầu. “Đêm đó, em say, ôm anh khóc. Em nói em sợ, Giang thị sắp sụp đổ, em không biết làm .”

Anh cười khổ. “Ban đầu anh chỉ định chụp vài tấm ảnh rồi rời đi. Nhưng em níu lấy anh, nói đừng bỏ em lại. Giang Vy, anh hận Giang gia, nhưng với em… chưa từng thật sự hận. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã thích em rồi.”

Tôi lùi lại, dựa vào tường. “Nên anh lợi dụng lúc tôi say…”

“Xin lỗi.” – mắt Hạ Thâm đỏ hoe – “Lúc đó anh… bị thù hận che mắt. Anh hận cha em, hận Giang thị. Nhưng lại không thể ngừng bị em hấp dẫn.”

Anh giơ tay, định chạm tôi rồi lại rút về. “ năm qua, anh chưa từng ngủ ngon một đêm. Sau khi ảnh bị tung ra, anh đã hối hận. Nhưng không thể đầu được .”

Tôi tát anh một cái. Tiếng vang rất lớn. Hạ Thâm không né tránh. “Cái tát này, anh đáng nhận.” – anh nói.

gì anh tôi, không chỉ có vậy.” – giọng tôi lạnh băng.

“Anh biết.” – anh gật đầu – “Anh sẽ dùng để trả.”

“Tôi không cần anh trả.” – tôi xoay người – “Hạ Thâm, này… chúng ta đừng gặp lại .”

CHƯƠNG 10

Hạ Thâm thật sự đã từ chức khỏi mọi vị trí. Cổ phiếu Hạ thị lao dốc, cha anh ta bị khởi tố, cáo buộc lừa đảo và giam giữ trái phép.

Ngày xét xử, tôi và cha không . Chúng tôi thu dọn hành lý.

Bệnh viện Thụy Sĩ khuyên cha nên về tiếp tục , đã liên hệ xong viện dưỡng hàng đầu trong . Một sống mới sắp bắt đầu.

Trên TV phát tin tức: “Cựu Chủ tịch Tập đoàn Hạ thị bị tuyên án 10 năm tù giam…”

Màn hình chợt chuyển cảnh, Hạ Thâm xuất hiện trước ống kính. Anh bị phóng viên bao vây, cúi đầu lặng lẽ. Một micro đưa sát mặt anh. “Anh Hạ, bây giờ anh có hối hận không?”

Hạ Thâm ngẩng đầu. Ánh mắt anh xuyên qua màn hình, nhìn tôi. “Hối hận. Nhưng hối hận cũng vô ích. Chỉ có thể dùng để chuộc lỗi.”

Cha tôi tắt TV. “Đi thôi, Vy Vy.”

Chúng tôi kéo hành lý lầu. Trước tòa nhà, một chiếc xe đậu. Hạ Thâm cạnh. Anh cầm một túi hồ sơ.

“Chú Giang, Giang Vy.”

Cha tôi lập tức chắn trước mặt tôi. “Cậu còn muốn gì ?”

Hạ Thâm đưa túi hồ sơ ra. “Đây là thẻ hội viên trọn của viện dưỡng tại Thụy Sĩ, toàn bộ chi phí đã thanh toán. Tấm thẻ này, là tất số tiền tôi có. Mật khẩu là ngày sinh của chú.”

Tôi không nhận. “Chúng tôi không cần.”

“Nhưng hai người cần.” – Hạ Thâm kiên định – “Việc của chú Giang cần thời gian và tài , sống sau này cũng cần đảm bảo. Đây là duy nhất tôi có thể làm.”

Cha nhìn anh. “Cha cậu vào tù, cậu trắng tay, bây giờ chẳng còn gì .”

“Là tôi đáng nhận.” – Hạ Thâm đáp – “Chú Giang, tôi không cầu xin sự tha thứ. Chỉ mong hai người… sống bình an.”

Anh đặt túi hồ sơ đất. Rồi người rời đi. Bóng lưng gầy gò, độc.

Tôi và cha ngồi lên taxi. Xe lăn bánh, tôi ngoái đầu nhìn lại. Hạ Thâm vẫn nguyên tại chỗ, nhìn về hướng chúng tôi. một hòn đảo đơn độc.

sống ở trong dần đi vào quỹ đạo. Cha tôi tốt, trí nhớ đã khôi phần lớn.

Tôi tìm được việc tại một xưởng thiết kế, chuyên phác thảo mẫu trang sức. Tuy thu nhập không cao, nhưng sạch sẽ và an nhiên.

Chiều đó, tôi nhận được một gói hàng. Không có thông tin người gửi. Mở ra, là một cuốn sổ phác họa cũ kỹ.

trong là bản thiết kế từ năm trước, mỗi trang góc dưới đều có chữ viết tắt tên Hạ Thâm. Trang cuối, kẹp một bức thư.

Chỉ vài dòng ngắn ngủi: “Giang Vy, xin lỗi. Và cảm ơn em… vì đã từng soi sáng anh. Chúc em nửa còn lại, bình an và vui vẻ.”

Tôi gấp thư lại, cất sâu trong ngăn kéo.

Ngoài cửa sổ, nắng rực rỡ. Cha tôi cho chim ăn ngoài ban công, miệng khe khẽ ngân nga một bản nhạc xưa.

Tôi mở sổ phác thảo, bắt đầu vẽ bản thiết kế mới. Người trong gương ánh mắt bình thản.

năm đã qua. Vết thương vẫn còn, nỗi đau chưa hết. Nhưng , vẫn bước tiếp.

Giống cha từng nói: “Vy Vy, nhìn về phía trước.”

Tôi cầm lấy bút vẽ, phác ra một đường cong uyển chuyển.

Lần này, là vì mình mà vẽ.

(Hết truyện)

Tùy chỉnh
Danh sách chương