Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Tôi ngủ một giấc mơ màng, đầu óc choáng váng.
Chỗ bên cạnh nơi Tạ Liễm Chu nằm đã trống không.
Tôi cũng không mình làm bộ làm tịch gì.
Tạ Liễm Chu đẹp trai, giàu có, có địa vị.
Tôi còn có gì để không hài lòng?
Con người đâu thể muốn này, lại muốn kia.
Chẳng lẽ tôi còn mong một người rộn như Tạ Liễm Chu, có thể cho tôi một mối tình kiểu tuổi học trò, mưa dầm thấm lâu?
Mẹ tôi lại .
“Chi Ý à, chuyện tối qua mẹ nghe hết rồi.”
bà đầy phấn khích: “Tối qua con hạ được tiểu Tạ tổng ?”
“Dự án mới của ba con còn thiếu ba chục triệu, con nói với tiểu Tạ giúp mẹ nhé.”
“Con yên tâm, đợi dự án xong, phần lợi nhuận còn thiếu thằng bé, nhà mình sẽ bù đủ.”
Tôi há miệng, không thốt ra được lời nào.
Rõ ràng tối qua là một cơ hội rất tốt, lại vì sự căng thẳng của tôi mà bỏ lỡ.
“Chi Ý? Sao con không nói gì?”
“Con nhanh nói với tiểu Tạ đi nhé, mẹ đợi tiền chuyển về, mẹ cúp máy đây, rồi.”
Họ lúc nào cũng .
Lúc tôi còn nhỏ, họ làm ăn.
Tôi lớn lên, họ lại cứu vãn làm ăn.
Nhìn cuộc đã kết thúc, tôi véo mạnh vào đùi mình.
Đừng đa sầu đa nữa, Ôn Chi Ý.
Điều quan trọng nhất bây giờ là bám c.h.ặ.t lấy cây đại thụ mang tên Tạ Liễm Chu.
Nếu sợ đi thẳng vào vấn đề, thì tự mình chủ động tăng xúc, tự mình quen dần đi!
Sắp đến giờ ăn rồi.
Mang bữa tối đến cho Tạ Liễm Chu thôi.
14
Đồ ăn đã được người giúp chuẩn bị sẵn.
Tôi chỉ đóng hộp, bỏ vào túi giữ nhiệt rồi xách đi.
Tài xế nhà họ Tạ ai cũng ít nói, chỉ riêng Tiểu Lưu mới là nói nhiều.
Cậu ta mới mươi, đúng tuổi lúc nào cũng tràn đầy nhiệt tình với mọi thứ.
lái xe, cậu ta ngưỡng mộ nói:
“Phu nhân chu đáo thật đấy, này tôi cũng muốn cưới được một người vợ như phu nhân.”
Nói xong, cậu ta như chợt nghĩ ra điều gì, cả người run lên, vội vàng chữa cháy:
“Không phải… ý tôi là tôi muốn tìm một người giống phu nhân, biết quan tâm, biết đối xử tốt với tôi.”
“Không phải tôi có ý mạo phạm gì phu nhân đâu.”
“Xin phu nhân tha lỗi cho sự thất thố của tôi.”
Phản ứng sợ hãi của cậu ta khiến tôi thấy khó .
Chẳng lẽ người hầu cũng biết chuyện của Tạ Ninh rồi sao?
Nếu vậy thì đúng là mất mặt quá.
Tôi mỉm , không để tâm nói:
“Không sao đâu, tôi biết cậu không có ác ý.”
“Không lái nhanh vậy, an toàn là quan trọng nhất.”
“Tôi mang bình giữ nhiệt, đồ ăn không nguội nhanh đâu.”
Tiểu Lưu liên tục đáp vâng.
“Phu nhân mang cơm cho Tạ tổng, chắc chắn ngài sẽ rất vui.”
“Phu nhân không biết đâu, mỗi lần Tạ tổng là quên ăn, dạ dày sắp chịu không nổi rồi.”
Cậu ta “bán t.h.ả.m” thay Tạ Liễm Chu, nói đỡ cho anh.
“Có một tổng đốc chăm chỉ như vậy, bọn tôi làm cũng có động lực .”
“Tạ tổng khác mấy tổng tài khác lắm, cho chúng tôi rất nhiều phúc lợi.”
“Tháng này nói, tháng phát đúng hạn.”
“Tính tình ngài cũng rất ổn định, bao giờ trách mắng nhân viên quá mức.”
“Ngay cả khi chúng tôi làm sai, cũng chỉ nhắc nhở vài câu.”
“Có cấp trên như Tạ tổng, đúng là phúc ba đời của tôi.”
Cậu ta thao thao bất tuyệt khen Tạ Liễm Chu, gần như muốn tâng anh lên tận trời.
Thậm chí tôi còn nghi ngờ trong xe có gắn camera.
Mỗi câu cậu ta nói cứ như nịnh bợ Tạ Liễm Chu ở đầu dây sát vậy.
Nghĩ đến đây, tôi tự thấy buồn .
Xuống xe, tôi ơn Tiểu Lưu:
“Cậu nói chuyện rất thú vị.”
“Tôi sẽ truyền đạt lại với Tạ tổng, cố gắng để anh tăng lương cho cậu.”
Không biết có phải do tôi tưởng tượng không.
Tiểu Lưu nghe xong câu này chẳng những không vui, mà trông như sắp khóc.
“Không đâu, không đâu… đó là tôi nên làm mà.”
“Phu nhân đi đường cẩn thận.”
15
Vào đến Tạ thị, lễ tân dẫn tôi thang máy riêng của tổng đốc.
Hộp cơm khá nặng, xách một lúc là lòng tay đau rát.
Tôi cúi đầu, đổi sang tay trái.
Lòng tay phải tê tê, cổ tay cũng nhức.
Thật kỳ lạ.
Chẳng lẽ tôi lại mộng du, rơi khỏi giường sao?
Trước kia ba mẹ từng nói tôi có thói quen này, sao cứ hễ ngủ chung với Tạ Liễm Chu là lại xảy ra?
“Phu nhân, văn phòng tổng đốc ở phòng trong cùng, cô vào thẳng là được.”
Tôi căng thẳng.
Hít sâu một , nhanh , gõ .
nam trầm ổn vang lên từ bên trong:
“Vào đi.”
Tôi đẩy vào.
Tạ Liễm Chu vẫn cúi đầu xem tài liệu, chú ý tôi.
Tôi đứng ở , lúng túng:
“Tạ… Liễm Chu, em mang cơm cho anh.”
Lúc này anh mới ngẩng đầu lên, thấy tôi thì sững người một .
Ngay đó, trong đôi mắt phượng hiện lên ý vui vẻ.
“Chi Ý, anh cứ nghĩ hôm nay em sẽ không muốn gặp anh.”
“Dù sao thì tối qua…”
Nghe anh nhắc tối qua, tôi lập tức thấy đau đầu, vội vàng cắt lời anh:
“Anh đói không?”
“Em mang rất nhiều món anh thích, ăn trước đi.”
Tạ Liễm Chu tinh tế không nhắc lại chuyện tối qua nữa.
Anh đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh tôi, ung dung ăn từng món một.
Tôi nhìn anh một lúc, thấy bầu không khí quá gượng gạo, bèn kiếm chuyện nói:
“Liễm Chu, lúc ngủ em ngủ có phải là… không được ngoan cho lắm không?”
Anh cụp mắt, khẽ “Ừm?” một tiếng, có vẻ không lắm.
Tôi đưa cho anh xem lòng tay vẫn còn đỏ:
“Cổ tay đau, lòng tay cũng đau.”
“Giống như mộng du rồi rơi khỏi giường, bị trẹo vậy.”
Ánh mắt Tạ Liễm Chu khẽ động.
Dưới ánh nhìn chờ đợi của tôi, yết hầu anh lăn nhẹ.
anh khàn đi:
“Không có.”
“Em ngủ rất ngoan.”
16
“Lạ thật, vậy sao lại đau thế này?”
“Đã đêm liên tục rồi.”
Tôi có bối rối.
Tạ Liễm Chu an ủi:
“Có thể do tư thế ngủ không tốt, bị đè lên.”
“…Hoặc là bị anh đè.”
“Nếu em để ý, tối nay chúng ta vẫn có thể ngủ riêng.”
Dừng một , anh lại nói:
“Chỉ là gần đây anh phát hiện, khi ngủ cùng em thì chất lượng giấc ngủ tốt nhiều.”
“Khi ngủ một mình, anh thường vì áp lực công mà mất ngủ.”
Trong lời nói của anh thoáng lộ ra một mong manh khó nhận ra.
Tôi vội xua tay:
“Không đâu.”
“Ngủ cùng anh em cũng thấy rất yên tâm.”
Vốn dĩ tôi đã muốn xúc nhiều , muốn hoàn toàn chấp nhận sự gần gũi của Tạ Liễm Chu.
Sao có thể chỉ vì chuyện nhỏ này mà lại ngủ riêng?
Vậy chẳng phải uổng phí sự cố gắng của mấy ngày qua sao?
Tôi nhìn anh, nghiêm túc nói:
“Tạ Liễm Chu, em không nói dối.”
“Là em mời anh trước, em cũng sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho lời mời đó.”
“Tối qua… là do em quá căng thẳng.”
“Em sẽ thay đổi.”
Tạ Liễm Chu khẽ , dịu dàng nói:
“Không sao, không vội thay đổi.”
Ánh mắt anh như vô tình lướt qua tay phải của tôi.
“Bây giờ như vậy… cũng rất tốt rồi.”
17
Tạ Liễm Chu ăn xong.
Tôi thu dọn bát đũa, mượn tạm nhà vệ sinh trong văn phòng anh.
chỉnh lại quần áo thì nghe bên ngoài vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Tôi vội vàng làm nhanh tay, mở ra, bỗng thấy một cảnh hoàn toàn ngoài dự đoán.
Một người phụ nữ vóc dáng gợi , áo quần xộc xệch, nhào thẳng về phía Tạ Liễm Chu, miệng còn :
“Anh ơi.”
Tôi đứng sững tại chỗ, đi cũng không được, quay lại cũng không xong, lúng túng vô cùng.
Tạ Liễm Chu né tránh động tác của cô ta, cau mày tên:
“Tô , cô điên rồi sao?”
Xem ra là người quen.
Biết đâu giữa họ còn có ân oán tình gì đó.
Tôi chỉ là một người vợ liên vì lợi ích, vẫn nên tránh xa thì , kẻo tự rước phiền phức vào thân.
Tôi nhanh tay cầm hộp cơm, né qua người, nói một câu:
“Xin phép.”
Rồi bỏ chạy ra ngoài.
lưng vang lên Tạ Liễm Chu:
“Chi Ý…”
Tôi giả vờ không nghe thấy, nhanh , bỏ họ lại thật xa phía .
18
Đi được một đoạn xa rồi, tôi mới phát hiện chân mình dần mềm nhũn.
Trong lòng chua xót như một chiếc bánh quy bị ngâm mềm trong sữa…
Ừm, cũng có thể là bị ngâm trong giấm.
Tôi lau đi giọt nước mắt sắp rơi nơi khóe mắt, vô định về phía trước.
Bỗng nhiên có người tôi:
“Chi Ý?”
nói quen thuộc, mang theo sự phấn khích.
Tôi quay đầu, ánh mắt vô hồn chạm vào gương mặt Lục Diên.
Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh ta tiến lại gần, đau lòng giơ tay định chạm vào tôi.
Tôi nghiêng đầu, tránh đi động tác đó.
Lục Diên khựng lại:
“Chi Ý, em giận anh sao?”
“Anh bị người nhà ép buộc!”
“Khi biết em phải liên với Tạ Liễm Chu, anh đã định đến tìm em, nhưng bị ba mẹ ép đưa ra nước ngoài.”
“Hôm qua anh mới lén về, tìm cách gặp em thì không ngờ hôm nay lại gặp được.”
“Em không biết đâu, an ninh nhà họ Tạ nghiêm ngặt lắm, anh không lẻn vào được.”
Anh ta định ôm tôi:
“Chi Ý, đừng giận anh nữa được không?”
Tôi lùi lại một , tục né tránh.
Lục Diên vội vàng nói:
“Em sợ con ch.ó điên Tạ Liễm Chu đúng không?”
“Được được, anh không ôm em.”
“Em tìm cách ly với anh ta đi, anh đưa em ra nước ngoài sống.”
“Nhà anh có rất nhiều sản nghiệp bên đó, anh nhất định sẽ bảo vệ em chu toàn.”
Nghe đến đây, cuối cùng tôi cũng không nhịn được nữa, lên tiếng nói:
“Lục Diên, tôi và anh không có quan hệ gì cả, cũng không phải người yêu.”
“ là thanh mai trúc mã, đứa trẻ vô tư… chỉ là cách người lớn nghĩ.”
“Tôi từng đồng ý lời theo đuổi của anh, trong lòng anh rất rõ.”
“Vì sao anh lại tự tin đến mức cho rằng tôi sẽ vì anh mà ly với Tạ Liễm Chu?”
19
Nhà họ Lục đã sớm phủi sạch quan hệ từ lúc nhà tôi gặp trục trặc làm ăn.
Lục Diên từ năm mười sáu tuổi đã quản sản nghiệp gia đình, quyền lực anh ta nắm trong tay còn lớn ba mình.
Bị ba mẹ ép ra nước ngoài?
Không cho liên lạc với tôi?
Người nhà anh không đồng ý giúp nhà tôi?
Sao có thể.
Chỉ là cớ để không muốn xử lý rắc rối mà thôi.
Giờ thấy công ty ba tôi dần ổn định lại nhờ sự giúp đỡ của Tạ Liễm Chu, có dấu hiệu vực dậy, anh ta lại quay về.
Nói vài câu ngon ngọt, muốn lừa tôi bỏ trốn cùng anh ta.
Anh ta nghĩ chuyện gì cũng tốt đẹp như vậy sao?
Tôi hất tay anh ta ra, quay người đi về hướng ngược lại.
Tôi đã nghĩ thông suốt.
Tôi cũng không thể mãi giữ thể diện như thế này được.
Đứa trẻ biết khóc, biết làm ầm lên mới có kẹo, mới giành được lợi ích.
Tôi phải quay lại nói rõ với Tạ Liễm Chu.
Tôi mới là vợ của anh.
Những “đào hoa” tìm , anh nên tránh xa, chứ không phải mặc cho người khác nhào vào người mình.
Đó là sự không chung thủy với nhân!
…
Tôi lấy hết can đảm, chạy một mạch vào Tạ thị, vào thang máy thẳng lên tầng cao nhất.
Đẩy văn phòng tổng đốc, tôi xông thẳng vào.
Cảnh tượng đầy hương diễm không hề tồn tại, chỉ có mấy ông lão hói đầu.
Họ tụ tập xem tài liệu, vây quanh Tạ Liễm Chu, luận về dự án đầu tư mới.
Tôi cứng đờ đứng ở , không biết theo phải làm gì.
Cuối cùng, nói mang ý của Tạ Liễm Chu vang lên, cứu tôi:
“Vợ tôi đến tìm tôi, mọi người nghỉ giải lao một .”
“Nửa tiếng , chúng ta họp .”
20
Trong văn phòng tổng đốc chỉ còn lại tôi và Tạ Liễm Chu.
Tôi lấy hết dũng khí, định mở miệng chất vấn thì bị anh giơ tay ngăn lại.
Anh mở camera sát cho tôi xem.
“Tô là con gái một người bạn của ba anh, anh không có quan hệ gì với cô ta.”
“Ba năm trước cô ta từng theo đuổi anh, đã bị anh từ chối.”
“Hôm nay cô ta uống say, mượn cớ hợp đồng để bảo người bên dưới cho vào Tạ thị.”
“Anh đã lập tức người đưa cô ta ra ngoài, về nhà.”
“Toàn bộ quá trình không hề có bất kỳ xúc thân thể nào.”
Anh có bất lực:
“Chi Ý, em chạy nhanh quá, anh còn kịp giải thích.”
Hình ảnh trong camera đúng như lời anh nói, không có gì sai lệch.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đó là giác xấu hổ và bực bội dâng lên.
Bực vì mình quá đa nghi, xấu hổ vì suy nghĩ u ám của bản thân.
“Xin lỗi, lần này em quá…”
Tạ Liễm Chu cúi đầu, nhẹ lên má tôi.
“Không xin lỗi.”
“Em ghen, chứng tỏ em có tình với anh.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như sắp tràn ra ngoài.
nói trong trẻo khàn, mang theo sự vui mừng thật lòng:
“Anh rất vui, Chi Ý.”
21
Hùng hổ chạy đi chất vấn Tạ Liễm Chu, kết quả lại tự chuốc lấy một màn xấu hổ.
Ở lại Tạ thị thì ngại quá, tôi cầm hộp cơm, tháo chạy một lần nữa.
Người lái xe đưa tôi về vẫn là Tiểu Lưu.
Cậu ta vẫn chờ dưới lầu công ty, cũng biết chuyện Tô từng đến.
“Phu nhân, không phải tôi bênh Tạ tổng, nhưng mà anh với cô Tô đó thật sự không có gì.”
“Tôi làm ở Tạ thị năm rồi, đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô .”
“Chắc chắn Tạ tổng không gặp riêng cô bên ngoài đâu, phu nhân yên tâm.”
“Phu nhân cũng đừng ghen làm gì.”
“Điều kiện của Tạ tổng như vậy, có đào hoa là chuyện khó tránh.”
Nghĩ đến điều gì đó, cậu ta bật :
“Không nói phụ nữ, nói đàn ông thôi, năm nay tôi cũng đã giúp Tạ tổng xử lý mấy vụ rồi.”
“Phu nhân không biết đâu, có người đàn ông cởi sạch, nằm thẳng lên sofa của Tạ tổng đó, cảnh tượng …”
“Ghê đến mức Tạ tổng phải thay sofa mấy lần liền, lực lượng an ninh cũng tăng gấp đôi.”