Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Hết

11

Anh cả rốt cuộc vẫn không chịu đi đóng viện phí.

chị đưa Hạo sân bóng tới nơi, mẹ tôi đã vì không cấp cứu kịp thời rơi vào trạng thái thực vật.

Ba tôi không ra hơi, dập đầu vào tường như điên:

trước con cái thành ra thế này, đầu tao nuôi hai con chó hơn!”

“Thục Anh ơi, bà suốt ngày lải nhải ‘nuôi con phòng già’, giờ bà sáng mắt ra chưa? Vì nó mình đối xử tệ bạc với con gái, kết quả là nuôi ra một thằng vô ơn bạc nghĩa!”

Tôi cảm thấy những lời đó, một phần là do ba thật sự bị tổn thương vì anh cả, nhưng phần nhiều vẫn là… tiếp tục moi tôi.

Vậy tôi đi thẳng đến trước mặt Thành:

“Ba, hồi con nhỏ, ba nghi con trộm tiền, ba ‘ăn đòn phải đứng nghiêm’.

Giờ ba đạt điều ba muốn rồi – một lòng bảo vệ con trai ba, này ba cũng nhớ câu đó, đừng có tìm đến con nữa.

Con tuyệt đối không nhúng tay đâu.”

Cả ngày bận bịu, rồi lại bị cuốn vào mớ hỗn độn này suốt cả buổi tối, sáng mai tôi phải chuẩn bị tiệc nữa. Tôi nắm tay Thành, quay người rời khỏi bệnh viện.

Trên đường , Thành đưa cho tôi một tờ khăn giấy:

“Muốn cứ đi. Anh lòng em khó chịu.”

Tôi không nhịn nổi nữa, bật nức nở.

Dù tôi có giận, dù tôi có lạnh lòng…

Dù sao đó vẫn là người mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi. Giờ bà thành ra như người sống thực vật, sao tôi có thể thấy dễ chịu ?

một trận, tôi mới sực nhớ đến chuyện chiều :

sao anh chuyện anh cả với thực tập sinh có vấn đề?”

Thành xua tay:

“Ơ, người cơ quan họ đến ăn tiệc, có người uống say quá, lỡ miệng kể trên bàn. đó anh nghe cũng chẳng tâm.

Nhưng hôm , vừa khớp với vụ mất tích kỳ lạ mười triệu, anh thử đoán bừa – ai dè đoán trúng thật.”

Hôm tôi đến bệnh viện, anh cả ký đơn ly hôn.

“Giang Hạ, em thay đổi rồi. Hồi đó em là một cô gái lương thiện bao nhiêu, giờ lại đầy tính toán.”

Chị chẳng buồn đáp, kiểm tra kỹ đơn ly hôn rồi một câu:

một tháng chờ, đến Cục Dân chính lấy giấy ly hôn với tôi.”

liền dứt khoát rời khỏi phòng bệnh.

Một tháng .

Chị cầm giấy ly hôn , liền quay đầu đến cơ quan anh cả tố cáo anh .

Cuối cùng, anh cả không chỉ mất quyền nuôi con và tài sản, cơ hội thăng chức cực khổ giành lấy cũng tan tành.

bị điều vị trí nhàn rỗi, anh cả thường xuyên uống rượu đi , có lần say khướt trên đường đến công ty, bị người đâm một nhát trúng tim.

tôi đến bệnh viện, nghi phạm đã bị giữ. Hắn vẫn gào thét:

“Cái đồ cặn bã đó! Con gái tôi từng có tương lai rạng rỡ! Hắn dụ dỗ con bé non nớt, dùng giấy xác nhận thực tập ép nó nghe lời!”

“Tội nghiệp con bé mới có hai mươi hai tuổi, đêm nào cũng sống sợ hãi, mất ngủ vì hắn! Hắn tưởng đưa mười triệu là đủ xóa sạch tội lỗi mình à?

Mơ đi! Tao bị ung thư rồi, sống chẳng bao lâu, một mạng đổi một mạng, tao không thiệt!”

Ba tôi mang hết số tiền tích cóp nhà cứu anh cả, nhưng cuối cùng vẫn không giữ mạng cho anh.

Hôm đám tang anh cả, chị dẫn Hạo đến.

Chị , chị tính bán hết tài sản hiện tại, đợi Hạo vào đại học sẽ cùng con chuyển tới một thành phố mới, đầu lại đầu.

Trước đi, chị ôm tôi một cái:

, thật ra mấy năm , tôi cũng với em một tiếng xin lỗi.

Dù chuyện hút máu em nuôi Ngô Dũng là do mẹ em , nhưng những năm qua, tôi và Hạo … cũng là kẻ hưởng lợi.”

Tôi xua tay:

“Chị chăm sóc Hạo cho tốt, coi như thay chị xin lỗi với tôi rồi.

, thằng bé… phiền chị nhọc lòng.”

12

Nhà hàng lại trở bận rộn như trước.

Điểm khác biệt duy nhất là, ba tôi thường xuyên ăn mặc lôi thôi lếch thếch đến tìm tôi:

, cho ba ít tiền đi! Mấy vụ mùa ngoài đồng đều do mẹ mày quán xuyến cả, ba không đâu.”

Tôi chối thẳng thừng.

Ba luôn nhắc đi nhắc lại chuyện ông từng nuôi tôi học đại học, từng sinh tôi, nuôi tôi, nhưng tôi đã quá quen với những lời đó rồi, miễn dịch hoàn toàn.

Huống hồ bao nhiêu năm , số tiền tôi chu cấp cho họ, đã thừa đủ trả hết cái gọi là ân nghĩa nuôi dưỡng.

Vậy , tôi dặn luôn lễ tân khách sạn:

“Nếu ba tôi lại đến, cứ đóng cửa không tiếp.”

Mùa cao điểm tiệc tùng, “tháng bảy vàng, tháng tám bạc”, khách khứa nườm nượp mỗi ngày, nhờ vậy tôi cũng dần nguôi ngoai trước những biến cố gia đình.

chị gửi cho tôi bức ảnh Hạo đứng trước cổng trường, tôi và Trình Trừng cuối cùng cũng vừa mới đợt tổ chức tiệc mừng tốt nghiệp.

Tối đó rảnh rỗi, chúng tôi đi dạo công viên. Không ngờ lại nhìn thấy ba lục lọi một đống rác.

Giữa mùa hè, ruồi nhặng bâu đầy, thức ăn dễ bốc mùi. Cái thùng rác ông lục, đứng xa đã ngửi thấy mùi thối đến nghẹt thở, vậy ông vẫn trần tay bới móc đó.

Tôi nắm tay Trình Trừng, quay đầu rẽ sang lối khác.

Không có gì, tàn nhẫn hơn cảnh già nua cô quạnh.

Tôi không thể nào ra tay người đã rơi xuống hố, nhưng tôi có thể chọn cách sống cuộc đời riêng mình.

Bên rừng cây ven đường, từng đàn đom đóm bay lượn giữa trời đêm. Trình Trừng hứng thú, hai con, nhẹ nhàng đưa tới trước mặt tôi.

, ánh sáng đom đóm tuy yếu ớt, nhưng vẫn luôn xuyên qua bóng tối.”

Tôi bật cười, đập nhẹ anh ấy một cái:

“Người bay ngon lành, anh gì, thả ra mau lên.”

Phải rồi.

Tương lai phía trước đầy ánh sáng.

Chúng tôi – chẳng cần quay đầu nhìn lại nữa.

— Hoàn —

Tùy chỉnh
Danh sách chương