Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bị ông sếp điên cuồng yêu từ đầu tiên thì phải làm sao
Vừa công ty, tôi chỉ giúp đồng nghiệp mang tài liệu một lần, mà đã bị cấp trên để mắt tới.
Lời tỏ tình thẳng thừng của anh ta tôi bất an không yên.
Thế là nhân lúc anh ta ra ngoài công tác, tôi đã được bến đỗ rồi dứt khoát nộp đơn , rời khỏi công ty.
Không ngờ ngay trong đêm hôm đó, tôi đã bị anh ta bắt về .
Anh ta đè tôi giường, ngón nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi, nói: “Ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi không tốt sao?”
Tôi lắc đầu: “Không tốt.”
“ thì đánh gãy chân!”
1.
“Tan làm thì đến văn phòng tôi một chuyến.” Tu Trúc cúi người, ghé sát tai tôi khẽ nói.
Tôi lập tức căng cứng toàn thân, đứng đờ tại chỗ.
Cứu tôi với! Tôi không muốn đi chút , trong hoàn toàn phản kháng.
Nhưng anh ta là cấp trên, tôi đâu thể từ chối thẳng thừng.
Tất cả cũng tại bình thường tôi tiêu xài hoang phí, chẳng có khoản tiết kiệm trong .
Nếu không thì tôi đã dứt khoát từ lâu rồi.
Đám đồng nghiệp xung quanh tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Tôi biết họ đều tôi may mắn, được Tu Trúc để mắt đến.
Tu Trúc, người thừa kế duy nhất của họ , trẻ tuổi mà đã lên vị trí tổng giám đốc.
Anh ta năng lực xuất chúng, chỉ trong vòng một năm đã cổ phiếu thị tăng gấp mấy lần. Hội đồng quản trị rất hài và tin tưởng anh ta.
Ngoài gia thế và năng lực, ngoại hình của anh ta cũng là nhất đẳng – lông mày rậm, mắt to, cao đến 1m85, một soái ca đúng nghĩa.
Trong mắt mọi người là miếng bánh ngọt ai cũng muốn có.
Nhưng tôi biết rõ, anh ta là kiểu người cố chấp, chiếm hữu mạnh mẽ.
Nếu không phải gia thế quá chênh lệch, thì thật ra anh ta cũng là một đối tượng rất ổn.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu anh ta trúng tôi ở điểm .
Thật hối hận vì hôm đó giúp Tiểu Lâm mang tài liệu anh ta, nếu không cũng chẳng bị dính líu đến thế .
2.
Tan làm xong, tôi giả vờ sắp xếp đồ đạc để kéo dài thời gian, mong rằng anh ta sẽ mất kiên nhẫn rồi bỏ cuộc.
Nhưng thực tế đã chứng minh tôi mơ mộng quá rồi.
Trong văn phòng yên ắng, chuông điện thoại chợt vang lên.
Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi rồi bắt máy.
Giọng anh ta vang lên trong không gian tĩnh lặng người ta không thể không rùng mình: “Cần tôi đón em không?”
“Không cần, tôi lên ngay đây.” Tôi vội vàng cắt ngang.
Vừa cúp máy, tôi lập tức đi đến văn phòng anh ta.
Vừa đẩy cửa ra đã bị kéo một vòng rộng lớn.
Tôi ngoan ngoãn để yên trong anh ta mặc anh ta ôm, vì tôi biết càng giãy giụa anh ta càng hưng phấn.
Anh ta đưa tôi phòng , đặt tôi lên đùi mình.
“Em suy thế rồi?”
Tôi biết anh ta đang nói đến chuyện làm bạn gái của anh ta.
Suy đầu ấy, đợi tôi được , đầu tiên tôi làm là ngay công ty . Một ngày cũng không muốn ở nữa.
Nhưng giờ vẫn chưa thể để lộ ra.
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười.
“Làm bạn gái anh cũng không phải không được, nhưng chúng ta phải có ba điều giao ước.”
Anh ta hứng thú gật đầu, ra hiệu tôi nói tiếp.
“Thứ nhất, mối quan hệ của chúng ta không được công khai. Thứ hai, ở công ty anh không được đụng chạm lung tung với tôi. Thứ ba, đợi khi tôi suy kỹ sẽ nói với anh.”
Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, như thể đã thấu tâm tư tôi. “Không công khai là để tiện rút lui đúng không?”
Sao anh ta biết tôi đang chứ? Nhưng tôi vẫn điên cuồng lắc đầu phủ nhận.
“Tất nhiên là không phải rồi, anh là cấp trên của tôi, nếu mọi người biết chúng ta ở bên nhau thì nhất định sẽ có nhiều lời đồn đại. Tôi yếu đuối lắm, không chịu nổi đâu.”
Anh ta có vẻ tin lý do của tôi.
“Được, anh đồng . Nhưng em phải dọn về sống với anh.”
Đây chẳng phải là muốn sống chung sao? Không được, chẳng khác dâng cừu miệng sói cả!
Tôi theo phản xạ lắc đầu: “Chúng ta tiến triển như có phải hơi nhanh quá không?”
“ thì công khai. Em chọn một đi.”
Tôi phồng má, ấm ức mở to mắt anh ta, mong anh đổi yêu cầu khác.
“Anh không em danh phận, thì ít ra cũng phải bù đắp em chứ!”
Anh ta không chịu nhượng bộ: “ thì thỏa thuận là chúng ta không ngủ chung phòng nhé~”
Anh ta gật đầu đồng .
“Em đồng rồi, giờ có thể thả em chưa?”
Anh ta hôn lên má tôi một , đó chịu buông .
Đứng dậy nắm lấy tôi, tiễn tôi về .
3.
khi đồng quen nhau, ngày hôm tôi liền chuyển đến anh ta, ở căn phòng sát vách.
Vì đã có ba điều giao ước, nên lúc đi làm trong công ty anh ta cũng không cố tiếp cận tôi nữa.
Thế nên tôi cảm thấy rất thư thái, nhàn nhã. Các đồng nghiệp cũng nhận ra dạo Tu Trúc không đến tôi.
Họ hỏi tôi có chuyện xảy ra à?
Tôi nhân cơ hội giải thích rằng, trước kia anh ta tôi là vì công cần hỗ trợ, giờ xong rồi nên không lý do liên hệ nữa.
Tuy họ cảm thấy lý do có phần gượng ép, nhưng cũng chẳng ra lời giải thích hợp lý hơn.
Trước mặt đồng nghiệp, thành công phủi sạch quan hệ với anh ta tâm trạng tôi vô phấn khởi.
Tôi đợi mọi người ra về gần hết thong thả đi bãi đỗ xe.
Tu Trúc đã chờ sẵn trong xe.
Tôi lên xe, thắt dây an toàn xong là cả hai về .
Về đến nơi, anh ta thay quần áo rồi bếp nấu cơm tôi.
Cũng kể từ khi chuyển đến sống ở đây tôi phát hiện, anh ta biết nấu ăn, mà nấu rất ngon.
Nguyên liệu trong tủ lạnh đều là lần trước chúng tôi đi siêu thị mua về.
Tôi nhận lấy rau cần rửa, đứng bên cạnh phụ giúp.
Tôi cầm dao chuẩn bị cắt rau, anh ta liền giật lấy con dao rồi bảo tôi ở phía đối diện.
“Đừng để bị thương, mấy để anh làm, em có thể đi chơi một lúc.”
Tôi vui vẻ đồng , ghế sofa, cầm máy tính bảng chơi game.
Chẳng bao lâu , anh ta đã làm xong bốn món một canh, mùi thơm lan tỏa khắp nơi.
“Anh thật sự giỏi quá đi, trước kia em đã nói là phải một người biết nấu ăn làm người yêu cơ.”
Anh ta mỉm cười đưa tôi đôi đũa: “Thế à? thì em đúng người rồi.”
Bữa tối kết thúc trong vui vẻ, anh ta kéo tôi xem phim .
Tôi bị anh ta ôm gọn trong , cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi.
Tôi có thể cảm nhận được nhịp thở của anh ta.
Trong phim, nam nữ chính khi hóa giải hiểu lầm đã hôn nhau thắm thiết.
Xem cảnh hôn người khác tôi thấy hơi ngại ngùng.
Nhịp thở của anh ta cũng dần trở nên gấp gáp, linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên giây tiếp theo, anh ta nâng cằm tôi lên hôn .
Bàn anh ta cũng bắt đầu không yên phận lướt dọc người tôi.
Ngay lúc anh ta định tiến thêm một bước, tôi đẩy anh ta ra.
“Em vẫn chưa sẵn sàng.”
Anh ta hít sâu một hơi: “Anh sẽ không làm , anh ôm một lát thôi.”
Tôi ngoan ngoãn nằm yên trong anh ta, không dám cử động, đợi anh ta bình tĩnh .
Cuối anh ta nói “chúc ngủ ngon”, rồi về phòng tắm rửa.
Tôi vỗ ngực thở phào, hú hồn.
Không được, tôi phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nếu lần gặp tình huống thế nữa, chưa chắc đã may mắn như hôm nay.