Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
19
Mẹ tôi làm món ngon duy nhất trong đời bà từng làm.
Cơm chiên trứng!
Lý do là, cha ruột tôi – kẻ tôi ghét cay ghét đắng – rất thích món này.
Tôi cũng vậy.
Nhưng sau khi bà tái hôn Vương, bà chưa từng làm lại món này, vì người đàn ông đó không thích trứng.
Bà đã lúng túng đến mức làm hỏng ba lần.
Khi thì quá mặn, khi thì trứng tanh đến khó ngửi.
Từ trong bếp, tôi nghe thấy bà thở dài.
Rồi điện thoại của bà reo lên.
Chiếc máy điện thoại cũ dành cho người già, âm thanh vang rõ.
Đầu dây bên kia hét lớn: “Bà già, sao bà còn chưa về?! Ông Vương nhà bà gặp chuyện rồi! Uống say rồi gây tai nạn giao thông, giờ đang bệnh , sống chưa rõ !”
tấm kính nhà bếp.
Mẹ tôi quay lưng lại, tôi thấy bà tay lau mặt.
Bà cao giọng:
“ ? Tín hiệu kém quá, tôi nghe không rõ!”
Bà tắt điện thoại “rầm,” tay run lên.
Cả cuộc đời này của bà.
Từ khi lấy Vương, bà luôn nghe lời ông ấy, chưa từng rời xa ông quá một ngày.
Tôi luôn nghĩ bà là một phiên bản người già cuồng yêu.
Nhưng giờ tôi nhận ra.
Có lẽ, tôi thật sự không trách bà .
Bà đứng trong bếp, quay lưng về phía tôi, nhặt những lá hành trong tay.
“Mẹ.” Tôi gọi bà.
Bà vứt lá hành xuống: “Đừng gọi , sắp chiên xong rồi. Con tiệt, kén , giục giã !”
Bà hình như lâu lắm rồi không mắng tôi là “con tiệt.”
Cố tình tránh đi chữ “.”
Bà không chịu quay lại để tôi nhìn thấy mặt bà.
Tôi nói: “Mẹ, mẹ về đi.”
Bà khựng lại.
Đột nhiên quay đầu lại, nở một nụ cười thật gượng gạo.
“Không về. Đừng nghe bọn họ nói nhảm. Mẹ muốn Hải Thành tận hưởng .”
Giọng bà vừa dứt.
Bỗng nhiên bà che mặt, nhanh phòng ngủ, đóng cửa lại.
Trong căn phòng đó, hoàn toàn yên lặng.
Không một âm thanh phát ra.
Tôi bất giác ngẩng đầu, nhìn trần nhà.
Không khóc, không khóc.
An Hảo, không khóc.
20
Tại cơ quan dân chính.
Nhân viên có vẻ nhận ra trạng thái của tôi không ổn.
Khi in giấy tờ, tiếng máy in phát ra xen lẫn ánh tò mò nhìn tôi vài lần.
Tôi cười nhẹ.
môi nứt nẻ đau rát: “Tôi không ép buộc. Ly hôn là tự nguyện.”
Nhân viên lại liếc nhìn Chu Niệm An.
Giọng điệu đầy cảm thông: “Cô à, chúng ta dù ly hôn, cũng vẫn sống tốt thôi. Lạc quan lên, hãy đối xử tốt bản thân.”
Tôi chỉ có thể cười.
“Vâng.”
21
Tờ giấy đăng ký kết hôn đỏ, giờ đổi thành giấy ly hôn cũng đỏ.
Tôi về nhà.
Nhưng Chu Niệm An vẫn bám theo tôi.
Tôi đứng lại cổng tòa nhà.
“Đừng đi theo tôi .”
Giọng anh khàn đặc: “An Hảo, đừng đuổi anh đi, anh xin em…”
Tôi nói: “Nhưng không còn là nhà của anh .”
Chu Niệm An đỏ hoe: “Là anh… chính anh đã phá nát ngôi nhà này. Nhưng có thể cho anh đi theo em không? Anh chỉ đứng nhìn từ xa, cách xa em, không làm cả.”
Lồng ngực tôi dâng lên cảm giác khó tả, cuộn trào và nhức nhối.
Không khí từ khí quản trào ngược lên, tôi ho đến mức cổ họng toàn vị tanh như sắt gỉ.
Anh vội vàng vỗ lưng cho tôi.
Tôi đẩy tay anh ra.
“Đã vỡ rồi thì là vỡ, dù có dán lại cũng thể trở về như cũ. Anh đi đi, đừng khiến tôi thấy ghê tởm.”
“An Hảo!”
Anh gọi tôi lại.
Nhưng môi chỉ run rẩy bất lực, không thể nói thêm lời .
Tôi mở cửa khu chung cư.
Rồi đóng sập lại thật mạnh.
Giữa tôi và anh, giờ đã cánh cửa sắt chia cắt hoàn toàn.
22
Mẹ tôi không ra ngoài.
Bà không biết đường đi Hải Thành.
Nhưng hiểu bằng cách , bà luôn chuẩn đủ loại đồ tôi thích.
Rau củ, trái cây.
Đều tươi ngon.
Từ cửa sổ, tôi nhìn xuống dưới.
Thấy Chu Niệm An mỗi ngày đều vội vàng lại.
Làm chứ?
Tôi cũng đâu có cảm kích.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh, lẩm bẩm.
“Thật ra Chu Niệm An cũng không đến nỗi tệ.
“Nó cũng đâu làm sai con, chỉ nói thật lòng thôi. Người già như mẹ, ai mà sống kiểu đó ngày.
“Con tiệt, phải biết trân trọng phước lành chứ.”
Thỉnh thoảng khi nấu , tôi để ý thấy bà làm không chỉ phần cho hai người.
Bà lén mở cửa an ninh, mang đồ ra ngoài, rồi mười mấy phút sau lại lén đem bát đĩa trống về.
Hầy.
Ban ngày, Chu Niệm An trong hành lang.
Đến đêm, khi tôi ngủ, mẹ lại lén cho anh nhà.
Anh cuộn mình ngủ sofa.
Thật ra, tôi ho cả đêm không ngủ .
Họ nghĩ tôi không biết.
23
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng.
Từ “tái phát” lại đến nhanh như vậy.
Đêm đó, tôi ho ra rất nhiều máu, phải cấp cứu.
Mẹ tôi khóc đến mức không thở nổi.
Rõ ràng mới 50 tuổi, nhưng bà trông như đã già đi cả chục năm chỉ trong vài ngày.
Tôi nắm tay bà.
Muốn bảo bà.
“Mẹ, đừng khóc.”
Lúc đó tôi mới biết, tế bào ung thư lá phổi có thể lan nhanh đến thế .
Tôi cũng mới hiểu, để giữ cho bệnh nhân có tinh thần tích cực, bác sĩ thường giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng khi nói họ.
Và tôi mới biết, hóa trị thực chất chỉ là truyền dịch.
Trong lúc truyền dịch, tôi buồn nôn dữ dội.
Tôi cố kìm, nhưng rồi nhìn thấy mẹ tôi quay lưng lại, lén lau nước .
Nhanh quá.
thứ gọi là khối u này, đến cả thời gian để phản ứng cũng cho tôi.
Tôi nằm giường, nhìn thấy một người đàn ông loạng choạng phòng tôi.
Miệng anh lẩm bẩm: “An Hảo… An Hảo…”
Hậu ký:
1
Bệnh lại thêm một ca không thể cứu chữa .
Có một người đàn ông tìm thấy trong điện thoại của cô ấy một loạt ghi .
[Ngày 7 tháng 10.]
Tôi bệnh rồi, nhưng Chu Niệm An không có . Tôi chỉ có thể tự đi bệnh .
Nhưng hôm nay gặp một cô giúp đỡ.
Cô ấy thật tốt bụng. Mong cô ấy bình an cả đời.
[Ngày 8 tháng 10.]
Hôm nay cuối cùng Chu Niệm An cũng về nhà rồi ~
Anh ấy sẽ tôi đi tiêm.
Tôi đã nói rồi mà, tôi không phải chỉ có một mình. Tôi có Chu Niệm An – người tuyệt vời nhất thế giới này!
[Ngày 9 tháng 10.]
Hôm nay tôi mới biết.
Thì ra cô đó là thực tập sinh của Chu Niệm An.
Nếu có thể, hãy để anh ấy giúp cô ấy một chút nhé?
Ghi dừng lại vài ngày.
Lần cập nhật tiếp theo đã là ngày 21 tháng 10.
Thì ra, cô ấy cũng thích anh ấy…
[Ngày 22 tháng 10.]
Tôi thấy Chu Niệm An đứng ban công, hút thuốc cả đêm.
Anh ấy chưa từng hút thuốc.
Là vì cô đó?
Hay… vì tôi?
[Ngày 29 tháng 10.]
Hôm nay, tôi chẩn đoán là ung thư bệnh .
Bác sĩ hỏi tôi: “Gia đình của cô đâu?”
Tôi nghĩ, chắc Chu Niệm An… đang bận rồi.
Hầu kết của bác sĩ chuyển động rất nhiều lần, cuối cùng mới hạ giọng nói tôi.
“Đừng sợ, ung thư phổi giai đoạn đầu như của cô, điều trị tích cực có hy vọng chữa khỏi rất cao.”
Đầu tôi bỗng trống rỗng.
Tôi chỉ mới 26 tuổi.
Chưa từng hút thuốc, chưa từng uống rượu, sao lại ung thư chứ?
Tôi không nhớ đã ra khỏi bệnh như thế .
Chỉ nhớ.
Lúc tôi bước ra, thấy Chu Niệm An đau lòng nhìn cô kia.
Anh ấy nói: “Đừng khóc, anh sẽ cho em một tương lai.”
Buổi tối, anh hỏi tôi.
“Nếu anh gặp một cô tốt hơn em thì sao?”
Bầu trời trong tôi như sụp đổ.
[Ngày 24 tháng 12.]
Thì ra trong y học,
Có một thuật ngữ gọi là tái phát.
[Ngày 1 tháng 1.]
Tôi hình như sắp biến thành ngôi sao rồi.
Nhưng tôi… vẫn chưa sống đủ.
Tôi chỉ vừa mới tha thứ cho mẹ.
Bà vẫn chưa về Lương Thành.
Tên Vương đó là một kẻ tồi tệ.
Mẹ không về chăm sóc ông ta, tôi thực sự lo ông ta sẽ đánh mẹ.
Bà lớn tuổi rồi.
Nếu đến cả đứa con duy nhất đời cũng biến thành ngôi sao.
Bà sẽ ra sao ?
[Ngày 2 tháng 1.]
Hôm nay tôi lại mơ thấy Chu Niệm An.
Trong giấc mơ.
Tôi đã .
Thực sự biến thành một ngôi sao.
Rồi mỗi đêm, tôi theo dõi anh ấy.
Chiếu sáng cho anh ấy.
Nhưng…
Tôi thật sự không tha thứ cho anh ấy.
Dù có biến thành ngôi sao, tôi cũng không muốn chiếu sáng cho anh ấy.
2
Tại ga tàu.
Bà lão run rẩy bước đi.
Phía sau bà là một người đàn ông , mặc đồ đen từ đầu đến chân, lên kéo lấy bà.
“Mẹ, dù có về thì mẹ cũng đi máy bay, con sẽ mẹ!”
Bà lão cương quyết gạt tay anh ra: “Không cần con . Nếu không có An Hảo, chúng ta vốn dĩ có quan hệ .”
Người đàn ông đỏ hoe.
“Mẹ, nhưng An Hảo từng tồn tại. thế giới này từng có An Hảo!”
Bà lão bật khóc, như một đứa .
“An Hảo của tôi đã không còn , tôi muốn nó về nhà!”
Tại ga tàu, người lại tấp nập.
Nhiều người ngoái nhìn về phía họ.
Bà lão vừa lau nước vừa ôm chặt hành lý, từng bước từng bước chậm chạp tiến nhà ga.
Bước chân loạng choạng.
Bóng lưng… cô đơn.
Những người đường ấy không biết.
An Hảo của bà… đã mất rồi…
An Hảo của bà, tại sao lại sinh ra từ cơ thể bà?
Cả cuộc đời, bà có một ngày An Hảo thật sự bình an…
3
Lương Thành.
Lại đến mùa mưa dầm.
Bà lão bước loạng choạng, lê từng bước lên núi.
Nhưng khi đến trước mộ của An Hảo, bà thấy có một người đàn ông đã đứng đó. Nhưng dáng người có vẻ nhỏ ?
Người này, bà chưa từng gặp.
Bà tới: “Cậu trai , cậu có nhầm mộ không? là mộ của con tôi, An Hảo.”
Người “đàn ông ” đỏ hoe .
“Không nhầm đâu, bác ạ. Tiện thể, cháu đến thăm bác .”
Bà lão quan sát kỹ.
Trong trí nhớ của bà, hoàn toàn không có người này.
Tóc cắt ngắn, mặc áo hoodie và quần thể thao, sạch sẽ, gọn gàng.
Người đó đỡ bà đặt hương lên mộ An Hảo.
Sau đó tự mình quỳ xuống, thắp ba nén hương, rồi dìu bà xuống núi.
Bà lão ngẩng đầu nhìn.
“Cậu trai , cậu là ai? Cậu phải nói An Hảo một tiếng, nếu không nó sẽ không biết ai đến thăm đâu.”
Người “đàn ông ” lấy từ trong người ra một phong bì đã cuộn lại, lén bỏ rổ rau của bà.
“Bác ơi, cháu là Niêm An… …”
Bà lão gật đầu.
Dù bà không nhớ rõ, nhưng có một tên, An Hảo sẽ nhận ra.
đã mờ đục của bà nhìn xuống.
tay thô ráp của người nắm lấy tay bà, nghẹn ngào.
“Những năm , người còn nhớ đến cô ấy, cũng chỉ có cháu và bác…”