Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

10

sự cố ở quán bar, cách Chu Đình đối xử với tôi không thay đổi mấy.

Nhưng tôi lại anh ấy bắt đầu “phát tình mờ mờ”.

Ngày rất hiếm khi dẫn tôi đi bar hay tiệc đêm,

giờ chỉ cần có hội họp là khai đưa tôi theo.

Bề ngoài thì lạnh nhàn tản,

dưới thì tay anh ấy cứ nghịch tay tôi suốt, cợt nhả lại thân mật.

Tần suất thức đêm tăng theo cấp số nhân, đến mức tôi suýt đặt mua nguyên thùng thuốc bổ thận.

Chu Đình làm ra cái trò không có nhân tính như thế tôi cứ ngơ ngác.

Không anh sắp đính hôn sao?

Sao vẫn dính lấy tôi như keo dán sắt?

Còn hôn thê chính thất kia sao có thể chịu đựng được chứ?

Tôi ôm gối, nghĩ mãi không ra.

Đến khi Chu Đình nằm xuống cạnh tôi, vừa ôm vừa cọ cọ,

anh ấy mới bằng giọng mơ hồ:

“Uyển Uyển, tháng đi đảo chơi với anh nhé, Hạo Tử bọn họ cũng đi.”

Tôi: “Hả??”

Chu Đình vừa xoa vành tai tôi, vừa hỏi:

“Sao? Không muốn à?”

Tôi nghe trong giọng anh ấy có gì đó kỳ lạ, tưởng anh giận, liền gật đầu ngay:

“Muốn chứ, nào em cũng rảnh.”

“Ừ, đi chơi vui là được.”

Tôi tưởng đây chỉ là một chuyến nghỉ dưỡng tập thể với đám rich kid,

nên cũng không để ý nhiều.

Tôi còn chủ động hôn má Chu Đình lấy lòng, rồi mệt quá lăn ra ngủ.

Trong cơn mơ, tôi vẫn có giác có người đang vuốt nhẹ ngón tay tôi,

ngứa ngáy tôi khẽ lẩm bẩm một câu.

Rồi tôi nghiêng người chui vào lòng người bên cạnh,

lập tức ôm chặt lại.

11

Ngay khi tôi bắt đầu lề mề thu dọn hành lý để chuẩn đi nghỉ dưỡng ở đảo, một ngoài ý muốn xảy ra.

Hôm đó tôi đang ngồi đợi Chu Đình đến tối trong nhà hàng,

bỗng có một người nữ xách túi Hermès giới hạn, khí chất cao ngạo bước tới ngồi xuống tôi.

Tôi đang buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài thì sững sờ.

Ủa chị gái này là ai?

Vào nhầm chỗ rồi chăng?

Chị liếc nhìn tôi mấy lần bằng ánh khinh thường,

khóe môi cong lên giễu cợt, hàng mi giả suýt bật cả ra.

“Cô là Hứa Uyển đúng không? Tôi là hôn thê của Chu Đình, hôm nay đến đây muốn với cô.”

Tôi giật mình.

hôn thê của Chu Đình…?

“Muốn gì với tôi?”

Người nữ bật cười khinh bỉ:

“Rất đơn giản, rời xa Chu Đình. Cô muốn gì tôi cũng có thể cho.

Tấm séc cô tự điền, nhà cửa cô tùy chọn.

Chỉ cần cô biết điều rút lui, đây tôi sẽ bỏ qua.”

Tôi phịch một tiếng đặt mạnh cốc nước xuống, khẽ thở dài một hơi.

Trời ơi chị em ơi, ai hiểu cho tôi!

Vì khoảnh khắc xúc động lòng người này, tôi đợi biết bao lâu rồi.

Quy trình đổi séc ra tiền tôi thuộc lòng từng bước một,

cuối cùng thần tài này cũng chịu đến rồi!

tôi lập tức nở một nụ cười nịnh nọt đầy thiện chí:

“Thật sự là tùy điền tùy chọn à?”

“Hả?”

Người nữ biểu “lật ” của tôi làm cho bất ngờ,

nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại phong độ, kiêu ngạo gật đầu:

“Dĩ nhiên.”

Tôi mừng rỡ:

tôi—”

“Cô muốn làm gì?”

Một giọng lạnh đến rợn người vang lên bên ,

tôi cứng đờ tại chỗ.

12

Tôi thật sự cạn lời rồi.

Sao mỗi lần tôi vừa định làm gì mờ ám,

Chu Đình đều xuất hiện đúng đến mức như gắn định GPS trên người tôi ?

Thời khắc sinh tử, năng cầu sống lập tức kích hoạt.

Tôi vội vàng đổi giọng, nhìn chằm chằm vào người nữ kia, chính khí lẫm liệt:

“Tôi sẽ không động lòng đâu, tôi sống c.h.ế.t gì cũng không rời xa Chu Đình!

Cô không cần đến tìm tôi , tôi không loại con gái hám tiền giả tạo như .

Tôi yêu Chu Đình, anh ấy là thần thánh của tôi!”

Người nữ lời lẽ trơ trẽn của tôi làm choáng váng.

Chuẩn bài “dao nhỏ đ.â.m mông”, mở mang tầm ghê.

Tôi lập tức quay đầu, dùng ánh đáng yêu nhìn Chu Đình,

nếu đó lưng tôi có cái đuôi, chắc chắn nó vẫy thành cánh quạt trực thăng rồi.

Phong thái “cún con nịnh chủ” lộ rõ mồn một.

Chu Đình liếc tôi, nhướng mày vẻ như cười không cười,

không rõ là vui hay giận.

đó, anh đưa tay giữ gáy tôi,

ngay người nữ kia bóp nhẹ tôi,

rồi quay đầu lạnh nhìn chị :

“Cô Vương, tôi là hôn phu của cô, thân tôi sao còn không biết ?””

“Chu Đình, chẳng hai bên gia đình bạc ổn thỏa rồi sao?”

“Là trong giấc mơ à?”

Chu Đình cười nhạt chế giễu.

Ủa?

là hôn ước với người nữ này là giả?

Nhưng Chu Đình vừa kéo tôi dậy, lại lạnh buông một câu:

“Nếu cô mong tiệc đính hôn của tôi đến thế,

thì tháng tôi sẽ gửi thiệp mời cho cô.”

Tôi khẽ run mi, trong lòng rúng động.

Thì ra anh ấy thật sự có hôn thê, chỉ là… không cô Vương này.

13

Khả năng đó lòng tôi nặng trĩu.

Như một ly rượu nho chưa được ủ đủ,

chưa kịp ngọt vội chua.

Tôi không dám để lộ xúc, vẫn ngoan ngoãn đi cạnh Chu Đình.

Không ngờ, Chu Đình lại không hài lòng.

Lên xe, anh không vội nổ máy, lạnh hỏi:

“Hứa Uyển, vừa rồi cô những lời đó, em không định hỏi anh gì sao?”

Trong đầu tôi thì quay như chong chóng,

nhưng ngoài miệng lại rụt rè :

“Chồng ơi, mình không tối à?”

Chu Đình: “…”

“Ha.”

Chu Đình cười khẩy.

Hình như tôi làm tức đến phát cười,

nhưng ánh lại chỉ toàn bất lực.

“Ngày nào em cũng chỉ biết với ngủ à?

Có người đến khiêu khích em, em cũng không biết phản sao?”

“Anh biết em không dám …”

“Ngốc nghếch.”

Tôi cười trừ hai tiếng, ngoan ngoãn rúc vào người anh ấy hôn lấy lòng.

Chu Đình không né, tay ôm tôi siết chặt, đến mức tôi sắp gãy xương sườn.

Thật ra tôi biết, anh ấy đang tôi hỏi.

Nhưng tôi không dám hỏi.

Tôi sợ kết quả khi hỏi sẽ là một bi kịch.

Nhất là khi còn một tháng mới đến lễ đính hôn,

tôi vẫn còn có thể nhận thêm một triệu .

Nếu bây giờ lật bài, thì tôi mất trắng.

Ai lại đi đối đầu với tiền bao giờ chứ?

Tôi thở dài một hơi, tự bào chữa cho sự chần chừ của thân một cách hoàn hảo.

14

Trong những ngày đến kỳ nghỉ ở đảo, Chu Đình có vẻ bắt đầu “ghi thù” tôi.

Anh ấy tôi mỗi ngày chỉ biết với ngủ, lười biếng chẳng làm gì cả,

nên lạnh tàn nhẫn ra lệnh:

“Từ nay, mỗi trưa nấu cơm mang đến ty cho anh.”

Tôi sững người, run rẩy hỏi lại:

“Cơm em nấu… đến lợn nhìn còn muốn c.h.ế.t đấy…”

Chu Đình vừa thắt cà vạt, vừa lạnh nhạt liếc tôi:

thì học.

Chỉ cần em nấu ra, dù trông thế nào, anh cũng .”

Tôi bất lực gật đầu.

Không ngờ anh lại là kiểu… thích ngược?

khi rời đi, Chu Đình còn lơ đãng dặn:

“Vài hôm có một bữa tiệc gia đình, em đi cùng anh.

Sẽ có người đến đo số làm váy.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Để vừa lòng kim chủ, đo số xong tôi lục tung sách dạy nấu ra học.

Suýt thì cho nổ bếp, cuối cùng cũng nấu xong.

Tôi hí hửng mang “cục thịt nâu nâu” đó đến ty Chu Đình.

Là thái tử gia đất Kinh, ty của anh tất nhiên đặt tại khu trung tâm sầm uất nhất.

đây, ngoài xuất hiện để “đỡ tin đồn”, tôi rất ít khi chủ động đến.

Coi như biết điều, không gây phiền phức.

Nhân viên lễ tân vừa tôi liền cung kính mời tôi lên thang máy riêng cho tổng giám đốc.

Không khoe chứ đó tôi bỗng như giới tư .

Tôi thong thả bước ra, phát hiện Chu Đình chưa quay lại.

Thư ký bảo anh đi họp, bảo tôi đợi ở văn phòng.

Tôi ngồi lặng lẽ trên sofa.

Lần đầu giả làm bạn gái Chu Đình, tôi đến đây.

Ánh dò xét của nhân viên tôi lúng túng và xấu hổ.

Chu Đình vốn tốt tính, nên lần đó không ép tôi đến .

Nhưng hôm nay không hiểu gió máy gì lại kêu tôi mang cơm tới.

Ôi đàn ông, lòng dạ còn khó đoán hơn đáy biển.

mãi chán quá, tôi len lén ngó nghiêng văn phòng anh ấy.

làm việc sáu con số, ghế sofa năm con số, phong cách lạnh tinh tế.

Không nhịn được, tôi ngó thử trên làm việc.

Laptop, chồng tài liệu, ly nước, và một khung ảnh tinh xảo…

Ánh tôi khựng lại.

Khoan !

Trong khung ảnh đó… hình như là ảnh tôi và Chu Đình?!

Tùy chỉnh
Danh sách chương