Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Cậu thực tập gọi tôi sự có việc.
Tôi giải quyết xong thì đã hơn 7 rưỡi.
Muộn hơn tan làm một tiếng.
Cái bụng tôi đã đói quặn lại.
Tôi ôm bụng, đi xuống cửa hàng tiện lợi mua đồ .
Trên kệ chỉ còn trơ trọi vài gói mì liền.
Chỉ cần nhìn bao bì thôi là tôi đã tưởng tượng ra hương vị nhạt nhẽo vô hồn nó rồi.
Tự dưng… tôi nhớ mấy bát mì nóng hổi ở quán đối diện trường xưa.
Lúc học thêm buổi tối xong, quán mì ấy lúc nào đông nghẹt.
Mùa xuân se lạnh, một bát mì là ấm lòng.
Bất ngờ, tôi dường như ngửi thấy mùi vị quen thuộc đó.
Tôi vô thức đặt tay bụng.
Có phải mình đói quá mức ảo giác rồi không…?
“Chi Lê.”
Giọng nói quen thuộc vang lưng.
Tôi quay lại.
Là Sở Hồng.
Tay anh xách hai hộp mì nóng hổi đã đóng gói.
Anh mỉm cười, lúm đồng tiền lộ rõ hai má.
Giống hệt như năm xưa.
Chỉ là, bộ đồng phục xanh trắng nào đã thay bằng bộ vest cắt may chỉnh tề.
“Đói quá thì không tốt cho dạ dày .”
Anh đưa cho tôi một hộp mì.
Tôi không nhận.
“Công tử nhà giàu như anh, mấy món lề đường trước cổng trường được à?”
Hồi đi học, tôi chưa từng thấy anh chen chúc trong mấy quán mì đông nghẹt đó.
Anh khẽ thở dài, kéo tay tôi ghế ngồi gần đó, ấn tôi ngồi xuống.
anh ánh chút bất đắc dĩ:
“Nhưng có vẻ người hay quên chuyện cũ… lại là em đấy?”
Anh tốn mở hộp mì, đẩy tới trước tôi.
“Em quên rồi sao?”
“Người anh gặp đầu tiên… ra là em.”
15
Sở Hồng cúi người lại gần, trên người anh chỉ còn phảng phất hương gỗ tuyết tùng dịu nhẹ.
Trong không gian nhỏ hẹp cửa hàng tiện lợi, anh trông có phần quá mức nổi bật.
“Lúc anh chuyển tới mình năm 12, ba anh đang làm thủ tục ly hôn.
Anh không muốn về nhà.
đó, anh ngồi lại học bài rất muộn.
Chính em là người bưng cái kem nhỏ tới cạnh anh, hỏi có muốn chia một nửa không.”
Anh cúi nhìn tôi, như thể đang xuyên qua tôi để nhìn về mùa xuân mười năm trước.
“ ấy hoàng hôn đỏ rực sân trường.
học không bật đèn, chỉ có hai chúng ta.
Anh chẳng em kiếm ra cây nến.
Ánh nến hắt em… đẹp nao lòng.”
Trong anh lúc này, chỉ có mình tôi.
“Anh chưa bao thấy em là người thường.
Ngay lần đầu gặp em, anh đã nghĩ…
Em là cô gái tuyệt vời nhất trên đời.”
Nghe đây, tôi bỗng giật mình nhớ ra.
đó là nhật mười tám tuổi tôi.
mang kem tới tận trường cho tôi.
Đúng lúc trong có một người.
Tôi sợ bị đám bạn trêu vì chuyện nhật, nên chia cho anh một nửa, xem như phí giữ bí mật.
Là đầu tiên anh chuyển tới .
Tôi thậm chí còn không nhớ rõ tên anh.
“Sở Hồng.”
“Hử?”
Anh cúi đầu, ánh mang theo chờ mong:
“Anh có muốn , em đã ước gì nhật 18 tuổi không?”
16
Năm mười tám tuổi, tôi thường, thấp bé.
Đứng trong đám đông là bị nuốt chửng ngay.
Khi ấy, điều tôi mong ước nhất…
Là sẽ có một người, vượt qua biển người, kiên định bước tới tôi.
Nắm lấy tay tôi.
17
Tôi không ngờ…
Lời ước ấy, lại thành sự ngay chính trong nhật đó.
18
“ nên, Lê Bảo…”
Sở Hồng cố gắng giữ tĩnh, nắm lấy tay tôi.
“Em… muốn làm bạn gái anh không?”
“Á! bị méo rồi!”
…
【…】
【Tôi chịu rồi. Trợ lý mà còn ế tới là có lý do đấy.】
【Thả thính như đánh tường , đúng là tốn công vô ích!】
Dòng luận bay ngang làm tôi hơi ngượng, ngẩng đầu nhìn Sở Hồng.
Anh chỉ dịu dàng giúp tôi vén tóc ra tai:
“ đi.
Em không cần vội trả lời .
Anh có thể đợi. Lúc nào sẽ đợi em.”
Hehe.
xong, tôi và Sở Hồng nắm tay nhau đi xuống bãi đỗ xe.
Trong thang máy, nhìn góc nghiêng dịu dàng anh, tôi đột nhiên nhớ ra chuyện gì:
“Có phải… ngay đầu tiên anh đã nhận ra em rồi đúng không?”
Anh gật đầu.
“ sao lúc đó còn dữ với em như !?”
Sở Hồng bỗng cười khẽ, cúi đầu xuống.
“ ra anh không quen cười . đó vốn định dịu dàng với em chút…
Nhưng chưa kịp mở lời thì em đã anh trước rồi.”
Anh nghiêng đầu, giống một chú chó lớn chui đầu hõm cổ tôi cọ cọ.
“Hehe, anh chỉ muốn… Lê Bảo anh thêm chút nữa thôi.”
Ngón tay anh gập lại, khẽ gãi lòng bàn tay tôi.
“ , tới lượt anh em.”
Tôi lườm anh, giả vờ làm nghiêm:
“Em không dễ thế đấy.”
Đúng lúc cửa thang máy mở ra, điện thoại tôi rung .
Là tin nhắn .
“ nay đánh bài với dì Ngô mới , Tiểu Sở chính là đối tượng xem chọn cho con đó! Hai đứa có duyên ghê!”
19
Tôi cầm điện thoại, nhìn sang Sở Hồng.
“Anh nhất định phải giải thích cho em.”
Thấy anh sắp bật chế độ “tội nghiệp”, tôi lập tức giơ tay chặn:
“Đừng có giở chiêu đó với em, em không có dính nữa !”
Anh kéo tay tôi lại, ôm tôi lòng.
Bàn tay anh đặt cổ tay tôi, dẫn tay tôi chạm trúng cơ bụng rắn chắc anh.
“ còn cái này thì sao? Lê Bảo có dính không?”
…
Trên đường về, tôi nóng bừng.
“ này… không được làm nữa!”
“Hả? Làm gì cơ?”
Tôi nghẹn một lúc, mới dám nói:
“Dụ em…”
Sở Hồng gật đầu vô tội:
“ rồi.”
Một lúc , anh lại mở miệng:
“ ra để mừng chúng ta ở nhau, anh còn mua một món, nghĩ là em sẽ thích.”
Anh ra hiệu cho tôi nhìn ra ghế .
Một bộ đồ cosplay cáo lông xù nằm nổi bật trong túi.
tôi đỏ bừng bừng.
“…Lần không được như nữa!”
Hết.