Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kiếp trước, vừa mới đi làm không bao lâu, bố mẹ đột nhiên đưa tôi 500.000 tệ, là giúp tôi đặt cọc mua nhà.
Họ nói, đây là “ dựa” họ cho tôi.
Sau đó, lấy lý do nhà cũ bị dột, họ dắt theo em trai dọn thẳng vào nhà tôi ở.
Từ đó trở đi, tiền trả góp ngân hàng, phí quản lý chung cư, điện nước gas — tất cả đều là tôi gánh.
Để kiếm thêm thu nhập, tôi cắm đầu vào làm việc, ốm cũng không dám nghỉ, chẳng có thời gian đi khám. Cuối cùng ngất xỉu, được đồng nghiệp đưa vào phòng ICU.
Bố mẹ vội vàng chạy tới, không phải để chăm tôi, mà là ép tôi lập di chúc, chuyển nhượng căn nhà cho em trai.
Sau đó còn ký giấy từ chối điều trị.
Tôi .
Ngày tôi được đưa đi hỏa táng, họ đã hẹn sẵn luật sư để chuyển quyền sở hữu căn nhà sang tên em trai.
Tro cốt của tôi, họ tiện tay ném vào thùng rác.
Tiền đền bù tôi qua đời, họ cũng đem đi trả nốt phần còn lại của khoản vay mua nhà cho em trai.
Rồi tôi mở mắt ra…
Thời gian quay ngược trở lại — khoảnh khắc tôi chuẩn bị ký vào hợp đồng mua nhà.
1.
Tôi cầm bút ký, đầu bút dừng lại ngay ô chữ ký.
Ánh mắt lướt qua ngày tháng ghi trên hợp đồng, tim tôi khẽ khựng lại.
Tôi… lại rồi sao?
Nhân bán hàng thấy tôi đột nhiên dừng tay, lập tức cười tươi nịnh nọt:
“Cô Phùng là có hưởng thật đấy! Vừa mới tốt nghiệp mà đã được cô chú mua nhà cho, có bố mẹ như vậy là dựa nhất đời người!”
“ đó, em cũng ước mình có bố mẹ phiên bản xịn như vậy quá!”
nói ngọt ngào của nhân xung quanh vang , khiến tôi thoáng tưởng mình đang nằm mơ trong giây phút hấp hối trước khi .
Ngực tôi nghẹn lại, khó chịu đến mức chỉ nói một câu: nếu người thích đến vậy, tôi cho hết.
Nhưng tôi nghiến răng, nuốt xuống cơn buồn nôn, không nói gì.
Nhân bán hàng thấy sắc tôi không ổn, nụ cười có phần gượng gạo:
“Cô Phùng, cô còn băn khoăn nào sao ạ?”
Bố mẹ tôi cũng đứng bên cạnh thúc giục:
“ bối, ký nhanh , tháng sau con bắt đầu trả góp là vừa rồi.”
Ba chữ “trả góp” như một nhát búa nện thẳng vào đầu tôi.
Nhắc tôi nhớ ra, hiện tại tôi vẫn chưa bị hơn hai mươi năm nợ nhà cùng vô chi phí đè cho bệnh tật đầy người.
Nước mắt kích động tràn ra không kiểm soát, xuống làm nhòe cả trang hợp đồng.
“Ây da, cô Phùng, sao cô lại khóc rồi?”
Nhân bán hàng vội vàng cầm hợp đồng từ tay tôi đặt sang một bên, sợ nước mắt làm mờ những con phía trên.
Bố mẹ tôi cũng ngơ ngác nhau.
“ bối, con làm sao thế? Sao tự nhiên lại khóc? Thôi được rồi, đừng khóc nữa, ký hợp đồng đi.”
bố tôi không có lấy nửa phần quan tâm, chỉ toàn là giục giã.
Giống hệt kiếp trước, khi tôi hấp hối, họ cũng dùng điệu ấy thúc tôi ký vào hợp đồng chuyển nhượng căn nhà cho em trai, không điều kiện.
Khoảnh khắc đó, trong mắt họ, tôi không thấy chút tình yêu nào.
Chỉ có sự bóc lột… niềm vui sắp đạt được mục đích.
Tôi cắn chặt răng.
Kiếp này, tôi tuyệt đối không nhận nữa thứ “ dựa” lấy mạng tôi ấy.
2.
“Bố mẹ à, con thật sự rất cảm động. Đồng nghiệp con không ai có bố mẹ bỏ ra 500.000 tệ đặt cọc mua nhà như vậy cả.”
Tôi tự tìm cho mình một cái cớ để giải thích cho giọt nước mắt ban nãy.
Bố mẹ nhau, trong ánh mắt họ thoáng qua một tia giễu cợt.
Họ nhất định đang tôi dễ điều khiển, là đứa ngu dễ lừa.
“ bối à, con là con cả, là đứa đầu tiên bố mẹ ra, sao bố mẹ lại không thương con được. tiền 500.000 tệ này là bố với mẹ con dành dụm từng đồng từng cắc bao nhiêu năm trời. con đi làm rồi, kiểu gì cũng yêu đương, bố mẹ lo sẵn cho con tiền đặt cọc, sau này có nhà, lúc yêu cũng tự tin hơn.”
Bố tôi nói đầy cảm xúc như thể đang làm điều cao cả lắm.
Nhân bán hàng xung quanh thì tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Rồi lại liếc sang tôi kiểu trách móc, như thể tôi không điều nếu từ chối ký hợp đồng này.
Mẹ tôi cũng góp :
“ đó, bố mẹ con gái phải có nhà riêng mới được. Bố mẹ lo phần đầu, con chỉ trả góp mỗi tháng hơn 4.000 tệ thôi mà.”
Nếu tôi chưa từng qua kiếp trước, chắc này đã cảm động rơi nước mắt thật.
Nhưng kiếp trước, chính tiền 500.000 tệ đó đã trói chặt tôi suốt gần 30 năm.
Khiến tôi trở thành người gánh nợ cho căn nhà của em trai.
Trở thành cái máy in tiền của bố mẹ.
Đến , tôi vẫn không lấy được chồng.
Bởi chỉ tôi yêu ai, không thể tránh khỏi chuyện nhắc đến khoản vay mua nhà. Mỗi tôi mở miệng nói về căn nhà, lấy lại quyền sở hữu, thì bố mẹ liền mắng tôi bất hiếu, tôi không cho em.
Còn đám đàn ông thì rất thực tế, vừa nghe tới nợ nần là tìm cớ chia tay ngay.
Chỉ có tôi, ngu ngốc không rõ lòng người.
Tôi từng tin bố mẹ nói rằng “đàn ông như vậy là vô trách nhiệm”.
Phải đến tận khi nhắm mắt xuôi tay, tôi mới hiểu rõ bộ thật đằng sau cái gọi là “mua nhà cho con”.
Kiếp này, tôi thề không bao làm con rối ngu ngốc nữa!
3.
Tôi cố gắng kiềm chế cơ thể đang run , giữ cho nói bình tĩnh nhất có thể:
“Bố à, nếu bố mẹ thật sự thương con, thì tuần này con sẽ tranh thủ thời gian đi xem thử vài căn gần làm. Nếu thấy ổn thì con sẽ đặt cọc luôn. Chứ con thấy căn nhà này hình như không thật sự phù hợp với nhu cầu của con.”
Vừa dứt , sắc bố mẹ tôi lập tức tối sầm lại.
Vài nhân môi giới bất giác liếc nhau.
“Con nói cái gì? Mua gần làm của con á? Nơi đó cách nhà mình cả trăm cây đấy! Xa thế thì bố, mẹ với em trai con ở vào đâu được?”
Mẹ tôi buột miệng phản bác, không kịp suy .
Chỉ một câu thôi mà tim tôi như bị ai bóp chặt.
Kiếp trước, sao tôi không phát hiện ra ý đồ thật sự trong những đó?
Còn ngây thơ cảm động, rằng bố mẹ không hề trọng nam khinh nữ.
Cứ tưởng những thiên vị suốt bao nhiêu năm là để tôi học cách độc lập sớm hơn.
Tôi thậm chí chưa từng nghi ngờ — sao mẹ lại nói vanh vách con hơn 4.000 tệ tiền vay mỗi tháng?
Rõ ràng hôm nay là đầu tiên tôi đi xem nhà, bố mẹ còn chưa kịp kỹ hợp đồng đã nằng nặc giục tôi ký.
Hóa ra tất cả đã được họ chuẩn bị sẵn trước khi tôi về dịp nghỉ lễ — nhà đã chọn, khoản vay đã tính — chỉ còn đợi tôi, đứa con gái ngu ngốc, gật đầu chấp nhận gánh nợ.
Tôi làm ra vẻ khó hiểu:
“Nhưng mẹ à, chẳng phải bố nói mua nhà này là để cho con sao? Gần làm thì con đỡ phải thuê trọ. Hơn nữa đi lại thuận tiện, bố mẹ với em đến ở thì lúc nào con đặt vé cũng được mà.”
mẹ tôi thoáng chốc trở nên khó xử, rõ ràng không ngờ tôi lại “chơi bài ngửa” như vậy.
Một chị nhân môi giới vội chen , sợ mất hợp đồng:
“Cô Phùng ơi, bên em đã soạn hợp đồng xong xuôi rồi, mức ưu đãi này là em phải xin sếp mới được đó. Chỉ cô ký tên là nhà thuộc về cô ngay. Mua ở xa, không rõ nguồn gốc pháp lý thế nào, lỡ bị lừa thì khổ. Mà chú dì cũng chỉ có mỗi mình cô là con gái, sau này tuổi rồi mà nhà xa như vậy thì chăm sóc nhau sao tiện. Em thật lòng khuyên cô nên cân nhắc kỹ, nhà ở đây vẫn là hợp lý nhất.”
Nhân môi giới sốt sắng chốt đơn, không ngừng ra hiệu cho bố mẹ tôi.
Bố tôi bỗng nghiêm :
“ bối à, con là con gái duy nhất của bố mẹ. Nếu không mua nhà ở quê mình thì chẳng khác nào công nuôi con uổng phí. Sau này con lấy chồng rồi, còn quay về thăm bố mẹ không? Còn lo cho em trai không?”
Từng chữ trong ông như tát thẳng vào tôi.
Cứ như thể chỉ tôi mua nhà ở xa là đã trở thành kẻ vong ân bội nghĩa.
Kiếp trước, họ cũng dùng lý do y hệt này để ép tôi mua nhà ở quê.
Cứ như thể nhà ở quê thì lòng hiếu thảo cũng phải nằm ở quê.
Sự thật là vậy — sau khi nhận nhà, tôi làm nội thất đơn giản rồi định cho thuê kiếm chút tiền trang trải.
Nhưng bố mẹ đột nhiên nói nhà cũ bị dột, liền dắt em trai dọn vào ở.
Sau này em trai cưới vợ, bố tôi lại “mượn tạm” căn nhà của tôi.
Đến lúc tôi , tôi còn chưa ở được ngày trong chính căn nhà mình đứng tên.
Thế nhưng tiền của tôi — đổ sạch vào đó. Cả mạng tôi… cũng chôn luôn ở đó.
nghe lại những đó, tôi chỉ thấy nực cười đến đáng thương.
Mẹ tôi cũng phụ họa:
“Bố con nói đấy. Nhà mà mua ở xa, sau này con lấy chồng kiểu gì chẳng lấy người ngoại tỉnh. Người ta có con gái thì còn được về nhà đẻ phụ giúp, chứ mình chắc mồng Một, mười Tết cũng chẳng thấy . Bố mẹ nhớ con thì làm sao?”
Nếu là kiếp trước, có lẽ tôi sẽ thấy bố mẹ nói có lý, còn xúc động mình được yêu thương.
Nhưng nếu kiếp này tôi vẫn còn ngu ngốc mà tin tiếp… thì là uổng một rồi.
Từ đến , bố mẹ luôn dạy tôi một điều: con gái ra là để phục vụ cho con trai trong nhà.
Mẹ tôi là con gái đầu lòng của ngoại. mẹ khi còn rất trẻ. Sau mẹ là dì — hơn mẹ năm tuổi, rồi đến cậu — hơn mẹ sáu tuổi. Với ngoại mà nói, con gái đầu lòng là chuyện “tính toán hợp lý”, năm tuổi là đủ để trông em rồi mới tiếp.
Mẹ tôi chính là người nuôi cả dì cậu tôi.
Thậm chí còn đứng ra giúp cậu cưới vợ, lo toan mọi việc như thể đó là bổn phận đương nhiên.
Với mẹ, con gái tồn tại chỉ có một giá trị duy nhất: hy cống hiến vô điều kiện.
Kiếp trước, tôi đã trọn vẹn trong tư tưởng đó.
Tôi không ngừng nỗ lực để được mẹ công nhận, để thấy rằng tôi cũng có thể trở thành một người chị gái trách nhiệm giống như từng là.
Em trai tôi hơn tôi 5 tuổi. Tôi là người trực tiếp trông nó từng ngày.
Những đứa trẻ khác 3 thì bắt đầu đi mẫu giáo, còn tôi thì không. Mẹ tôi nói trường mẫu giáo là trò lừa tiền, vừa dạy thứ linh tinh vừa thu học phí trên trời. Nên thôi khỏi.
Thay đến lớp, từ năm tôi 3 tuổi, mẹ bắt đầu “huấn luyện kỹ năng ” cho tôi ngay tại nhà.
Tôi có một cái ghế đẩu làm riêng. Mỗi ngày đều phải đứng ghế, tự giặt vớ, giặt quần áo trong bồn nước.
Nếu làm ướt áo hay giặt không sạch — sẽ bị đòn.
Đến năm 5 tuổi, tôi đã nấu ăn, dọn dẹp, làm mọi việc nhà.
khi mẹ thấy tôi đã thành thạo hết các kỹ năng , … em trai.
Những đứa trẻ khác 6 là được vào lớp Một. Còn tôi thì bị giữ lại ở nhà — lý do là “em trai còn , người trông”.
Người của tổ dân phố tới tận nhà vài , khuyên mẹ tôi nên cho tôi đi học. Nhưng vẫn kiên quyết từ chối, lấy lý do không có ai chăm em.
Chỉ đến khi em tôi được 3 tuổi, được gửi đi mẫu giáo, tôi mới chính thức được đến trường.
Bắt đầu từ lớp Một, hơn cao hơn bạn bè trong lớp, tôi luôn phải ngồi bàn cuối.
Cũng vậy mà trở thành đối tượng bị bạn bè xa lánh trêu chọc.
Tôi vừa tự ti, vừa nhạy cảm — lặng lẽ như một cái bóng.
Cả một đời, tôi chưa từng dám ngẩng cao đầu.
Luôn là dáng đi cúi gằm, lưng còng, gầy gò như cái bóng.
Bố mẹ bận, không có thời gian đưa đón em trai, tôi là đứa phải dậy sớm, đưa em đến trường mầm non rồi mới tất tả chạy về trường tiểu học của mình.
Chưa một tôi than phiền.
bố mẹ từng nói — tôi là đứa con mà họ mong chờ nhất.
Bố tôi cũng từng nói — tôi là đứa con điều nhất, chu đáo nhất.
Mà tôi thì chưa bao họ thất vọng.
Tôi chủ động làm hết việc nhà, chăm sóc em, không đòi đồ chơi, không xin quần áo mới.
Chỉ được họ khen vài câu, tôi đã thấy đủ.
Kiếp trước, tôi từng tin rằng mình là đứa con được yêu thương.
Nhưng tôi đã hiểu.
Trong mắt họ, tôi chưa từng là một đứa trẻ.
Tôi chỉ là một cái công cụ vâng .
Là tôi quá ngu dại, đến tận lúc mới hiểu ra điều đó.
Còn kiếp này — tôi còn , chưa quá muộn để bắt đầu lại.