Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Sau khi nghỉ phép, Lục Đình tôi về gặp bố anh.
Đây là ngày khiến tôi căng thẳng nhất kể sau khi kết hôn.
Những ánh từng chán ghét, khinh miệt trong quá khứ vẫn còn in hằn trong ký ức, khiến lúc thức dậy tôi đã thấy bồn chồn không yên.
Lục Đình ra sự khác thường của tôi.
“Đừng căng thẳng, bố anh rất hiền. Trước đây anh không chịu yêu đương, người họ lo đến phát sốt.”
“Biết anh đã đăng ký kết hôn rồi, không biết vui đến mức nào.”
Tôi thả lỏng đôi mày, hỏi anh:
“Vậy chuyện của em… anh nói với họ nào?”
Giọng Lục Đình thản nhiên:
“Anh nói đúng sự thật. Họ không để ý mấy chuyện đó đâu.”
Nói rồi, anh nắm nhẹ tôi.
Đến Lục Đình tôi phát hiện đó là một căn biệt thự ngoại ô.
Không quá lớn, là một tiểu nhỏ nhưng rất tinh tế.
Bố anh đã đứng đợi sẵn ngoài cổng. Tôi hít sâu một hơi rồi xuống xe, lễ phép chào hỏi.
Dì Lục mặc một chiếc sườn xám, trông vô cùng xinh đẹp. Bà thấy tôi đã kéo lại.
“Ôi chao, bối của dì, sao bây giờ đến! Dì đã sớm Lục Đình cháu về rồi mà.”
Tôi có phần được ưu ái đến ngỡ ngàng:
“ lỗi dì, là do cháu…”
Dì Lục ôm tôi một cái:
“ bối, sao lại là lỗi của cháu, rõ ràng là thằng Lục Đình kia cứ cớ khắp nơi.”
Bác Lục cũng không nhịn được mà phụ họa:
“Đúng , không liên quan gì đến cháu .”
Lục Đình đứng bên cạnh kéo mình ra, vẻ mặt bất lực:
“, đừng làm Di sợ.”
Dì Lục liếc anh một cái.
“Nhìn căng thẳng kìa, cũng có ngày hôm nay.”
Nói xong, bà nắm tôi dẫn vào trong .
Không hề có sự khách sáo xa cách hay lạnh nhạt như tôi tưởng tượng.
Cũng không có những câu hỏi dồn dập, soi mói hay chê bai.
Lại càng không có chuyện thẳng thừng yêu cầu tôi rời xa Lục Đình.
Dì Lục chỉ hỏi tôi thích ăn gì, thích mua sắm nào, bình thường có sở thích gì.
Còn chiều cao, học vấn, thành phần gia đình, địa chỉ cô nhi , lý do ly hôn… tuyệt nhiên không hỏi một câu.
Tôi như bước vào một không gian hoàn toàn khác.
Rời khỏi họ Lục rồi, tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Trước khi đến, tôi đã tưởng tượng quá nhiều, chuẩn bị vô số lời giải thích, cuối cùng chẳng dùng đến cái nào.
Trước lúc , dì Lục còn chân thành cảm ơn tôi.
Bà nói:
“ Di à, dì thật sự rất cảm ơn cháu, cảm ơn cháu đã lấy Lục Đình.”
“Thằng bé nhỏ đã trầm tính, hồi nhỏ từng bị lạc rồi được người vào cô nhi , lúc tìm về được thì lại càng ít nói hơn.”
“Khó khăn lắm thích được một cô gái, vậy mà người đã có người trong lòng, chẳng để ý đến nó.”
Thì ra Lục Đình cũng từng có thời gian cô nhi .
Dì Lục nói lau nước , nhìn tôi do dự một lúc rồi nói:
“Nếu không có cháu, dì thật sự không biết thằng bé sẽ ra sao.”
Tôi vỗ về dì Lục:
“Dì Lục, chuyện của Lục Đình cháu biết rồi, dì yên tâm, cháu không để ý đâu.”
Ánh dì Lục khẽ chấn động:
“Cháu biết rồi sao? Nó nói với cháu hết rồi à?”
“Vâng. Cháu và cô gái mà Lục Đình thích có ba phần giống nhau, đó là lý do anh ấy kết hôn với cháu.”
Biểu cảm dì Lục trở nên phức tạp:
“Nó nói với cháu như vậy sao?”
Tôi không hiểu có gì không đúng, liền gật đầu.
Dì Lục liếc nhìn Lục Đình đứng bên cạnh nghe bác Lục truyền đạt “kinh nghiệm”, không nhịn được mà tỏ vẻ ghét bỏ:
“Thôi thôi, Di à, thằng trai của dì… cũng coi như đã cố gắng hết sức rồi.”
“Dì chỉ cháu một chuyện.”
Thấy bà nghiêm túc lại, tôi cũng căng thẳng theo:
“Dì cứ nói, đừng dùng chữ .”
Dì Lục tháo chiếc vòng ngọc trên cho tôi:
“Đây là thứ dì để lại cho dâu, hôm nay giao cho cháu.”
“Chỉ mong sau nếu Lục Đình có chỗ nào làm chưa tốt, cháu nể mặt dì, cho nó thêm một cơ hội.”
Tôi nhìn Lục Đình rồi nói:
“Dì yên tâm, Lục Đình rất tốt. Chúng cháu tuy là , nhưng cũng dần tìm hiểu nhau.”
“Chúng cháu sẽ sống thật tốt.”
Dì Lục thở dài, lại ôm tôi một cái:
“Vậy thì tốt rồi. đứa sống tốt, dì yên tâm.”
Về đến , tôi phát hiện dì Lục cho người đến một đống đồ.
trang sức đến quần áo.
Ước chừng giá trị phải hơn trăm ngàn tệ.
Tôi nhìn Lục Đình:
“Những thứ quá đắt tiền.”
Lục Đình bình thản giải thích:
“ anh vốn thích mua đồ, năm nay công ty làm ăn cũng khá.”
“Em thích thì cứ .”
Sau khi đến anh tôi biết, bác Lục mở một công ty, quy mô không quá lớn, nhưng thành phố Thượng Hải cũng có tiếng.
Không phải tôi thích hay không, mà là thật sự quá nhiều.
Đồ đạc chất đầy phòng làm việc và phòng ngủ phụ của Lục Đình.
Tôi chụp ảnh sau khi sắp xếp xong gửi cho dì Lục, bày tỏ lời cảm ơn.
Quay lại giao diện, tôi thấy có người thêm tôi trên WeChat.
Bấm vào , vẫn là ảnh đại diện tối màu quen thuộc.
Là Thương Ngạn.
Tôi không biết anh rốt cuộc muốn làm gì.
Theo lời anh nói khi ly hôn, đã chia thì coi như đời không qua lại.
Khi đó dù tôi có khóc lóc cầu nào cũng vô ích.
Người thừa kế cao cao tại thượng của tập đoàn Thương thị, cũng chẳng buồn nhìn tôi thêm một lần.
Tôi trực tiếp xóa lời nhắc.
Hít sâu một hơi, uống một ngụm nước đá, ép bản thân phải tỉnh táo.
Mọi chuyện đã qua rồi.
Tôi cũng không còn là Di của năm đó nữa.
8
Cuối tuần, Lục Đình tôi leo núi.
Thể lực anh rất tốt, suốt chặng đường nắm kéo tôi , kéo không nổi thì cõng tôi.
Chúng tôi trò chuyện. Tôi hỏi anh về chuyện hồi nhỏ từng cô nhi .
Nụ cười của Lục Đình khựng lại một chút, rồi anh nói qua loa:
“Hồi nhỏ du lịch, lên nhầm xe, sau đó được người tốt bụng vào cô nhi .”
Anh dường như không muốn nói nhiều, tôi cũng không hỏi thêm.
người ngắt quãng leo suốt mấy tiếng đồng hồ, đến đỉnh núi thì người tôi lạnh run lên.
Lục Đình kéo chặt áo khoác của tôi, rồi cài kỹ mũ lại.
Chúng tôi tựa vào tảng đá chờ mặt trời mọc, nhìn thấy một góc đá có khắc một hàng chữ:
“Không lấy người mình thích, có hối tiếc không?”
Ánh Lục Đình bình thản, khẽ nhìn sang tôi.
Tôi bật cười:
“Không đâu. Với em, hiện tại đã rất tốt rồi.”
“Lục Đình, em chưa từng nói với anh nhỉ, anh là một người bạn đời rất tốt.”
Lục Đình thấp giọng lặp lại lời tôi:
“Bạn đời?”
Tôi nhìn mặt trời dần ló rạng:
“Không chỉ là bạn đời, mà còn là bạn ăn cơm, sau biết đâu còn phát triển thành bạn phim.”
Không biết Lục Đình nghĩ gì, anh khẽ cười:
“Vậy cũng được, ít ra còn hơn là người xa lạ.”
9
Ngày thứ năm của kỳ nghỉ, Lục Đình và tôi chốt xong một số chi tiết về khách sạn tổ chức hôn lễ.
Chúng tôi quyết định mười ngày sau sẽ làm đám cưới, sau đó hưởng tuần trăng mật nửa tháng.
Khi được cuộc gọi của Chu, tôi thử váy cưới.
Giọng ấy có chút do dự.
【 Di, mấy hôm gần đây sau giờ tan làm, có người liên tục đến tìm em. nghĩ mãi vẫn nên nói cho em biết.】
【Người đó nói là bạn em, nhưng nhìn khí chất với diện mạo thì giống chồng cũ em hơn.】
【Có điều anh nói cũng không có việc gì, chỉ tiện đường ghé qua em.】
【Lần cuối chỉ nói em nghỉ phép, anh đừng đến nữa, không nói rõ lý do.】
【 người… rốt cuộc là nào vậy?】
Tôi nắm chặt váy cưới, trong gương phản chiếu rõ dáng vẻ thất thần của mình.
Cô nhân viên bên cạnh nhẹ giọng hỏi:
“Cô , cô sao vậy?”
“Có cần tôi gọi anh Lục qua không?”
Tôi thu lại cảm xúc, lấy lại tinh thần:
“Không cần đâu, tôi không sao, chúng tiếp tục thử nhé.”
Chiếc váy cưới được chọn rất đẹp, là kiểu tôi thích.
Lục Đình cho tôi cảm giác được quan tâm đầy đủ. Mỗi bộ lễ phục tôi mặc lên, anh có lý do khen ngợi rõ ràng.
Anh dường như rất hiểu tôi.
Giống như ngay đầu đã biết tôi sẽ chọn bộ nào.
Tôi hỏi anh vì sao lại biết.
Anh nói:
“Trước đây anh cũng từng có một người bạn, bề ngoài trông dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng trong tính cách lại có sự cố chấp rất rõ ràng.”
“Sở thích của cô ấy cũng bền bỉ như vậy, mười năm như một. Dù là người thích hay đồ vật, một khi đã định thì rất khó thay đổi.”
Lục Đình nói trong lúc thử váy, ánh tôi đã dừng lại trên chiếc váy đó vài lần.
Nhân viên khuyên tôi thử thêm mấy mẫu khác, nhưng cuối cùng tôi vẫn chọn bộ .
Tôi nhớ Chu cũng từng nói về tôi — trông thì ngoan, nhưng thực chất trong xương cốt rất cứng đầu.
Tôi quay đầu nhìn Lục Đình lái xe:
“Bạn bè anh cũng nhiều nhỉ.”
Trước đó tôi từng nghe anh nhắc đến còn có người bạn thân nữa.
Lục Đình khựng lại một chút:
“Không nhiều… là vì cô ấy quá đặc biệt.”
“Ngoài ra thì… đã lâu rồi không gặp.”
Một cô gái yêu mà không được đáp lại, một người bạn dịu dàng nhưng cố chấp.
Nhân duyên với phái nữ của Lục Đình ra cũng không tệ.
vào đến , như thể ra tôi hơi trầm lặng, nụ hôn của Lục Đình liền rơi xuống.
tủ giày đến ghế sofa.
Tôi biết có lẽ anh hiểu lầm tôi ghen.
Nhưng thực ra tôi không để tâm.
Tôi rất sợ sẽ lại lún sâu vào một mối quan hệ.
Cứ như , mỗi người có mục đích riêng, sinh một đứa chung — với tôi là đủ rồi.
Tôi đáp lại Lục Đình một cách hời hợt, anh cũng ra sự lệch nhịp của tôi nên nhanh chóng dừng lại.
Sau đó, Lục Đình ôm tôi, vùi đầu vào hõm cổ tôi.
Trước đó chúng tôi có biện pháp.
Đêm Lục Đình đến, tôi đã nói cần chuẩn bị trước, chẳng hạn như tôi phải uống axit folic.
Anh cũng đã chuẩn bị tương ứng.
Ít nhất phải khoảng ba tháng.
Tôi khẽ đẩy anh ra:
“Em uống axit folic trước.”
Lục Đình khẽ “ừ” một tiếng rồi buông tôi ra, trong ánh không nhìn ra cảm xúc gì.
Buổi tối, chúng tôi cùng một bộ phim truyền hình. Suốt quá trình, Lục Đình không nói một câu nào, chỉ lặng lẽ bên tôi.