Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Năm ấy hai nước kết thân, ta thân là công chúa Đan Chi, nên gả cho Thái , trở thành Hoàng hậu tương lai.
Là ta nhất kiến chung Trấn Bắc tướng quân Thẩm Quân Trạch.
Hắn không tiếc mạng cầu cưới, ta mới quyết đoán hạ giá lấy chồng.
Đêm tân hôn, Thẩm Quân Trạch thốt cả đời chỉ có mình ta là chính thê, tuyệt không nạp .
Không ngờ, hắn lại giấu ta, sủ/ng hạ/nh bốn nha hoàn suốt một đêm.
Còn khiến cả bốn người đều mang .
Thẩm Quân Trạch vành mắt đỏ bừng, nhìn tờ thư hòa ly không rời, ngược lại xé nát trong tay.
“Không! Ta không hưu thê!”
Như sợ mất báu vật, hắn ôm chặt lấy ta.
“Hà Hà, đôi ta tâm đầu ý hợp, đi đến hôm nay đâu dễ dàng gì, nàng quên rồi ? Ta từng , người duy nhất làm phu nhân ta đời , chỉ có nàng.”
“Bốn nha hoàn mang chẳng là ngoài ý muốn, mẫu thân không nỡ để huyết mạch Thẩm gia lưu lạc bên ngoài, lại ép ta phải khai chi tán diệp. Nàng tin ta, nạp chỉ là kế tạm thời. Đợi xong hài , ta sẽ đưa các nàng rời khỏi, tuyệt không ảnh hưởng đến địa vị Thẩm phu nhân của nàng.”
Ta không nói một lời, Thẩm Quân Trạch càng nói càng kích động.
“Nếu nàng không thích, ta chỉ để các nàng làm thông phòng nha hoàn, vẫn như trước hầu hạ nàng, có được không?”
Một lời cầu thấp hèn đến cực điểm, như thể ta là độc phụ không thông nhân .
Ta đưa mắt bi thương nhìn về phía bốn người họ.
Nghênh Xuân, Bán Hạ, Tiễn , Đông.
Các nàng cùng ta lớn lên từ , như tỷ muội, là ta hồi môn đến .
Chính ta từng hứa, sau nhất định sẽ tìm cho mỗi người một mối lương duyên tốt.
Nhưng giờ đây các nàng bụng đã hơi nhô, mặt mày tái nhợt nhìn nhau, đã hai ba tháng trôi , không một ai từng nhắc đến chuyện đêm đó ta.
Thẩm Quân Trạch vội vã ra hiệu cho bốn nha hoàn xuống.
Các nàng đồng loạt rạp dưới chân ta.
“Công chúa, cầu người bốn tỷ muội chúng đi. Chúng người từ , nay đã thất thân, nếu người không đồng ý, chúng cũng chẳng còn mặt mũi sống nữa, chỉ có thể đ/â/m đ/ầ/u ch.t cho xong.”
Người lên tiếng là Nghênh Xuân, xưa nay thông hiểu lễ nghĩa, là tâm phúc của ta.
Giờ lại là kẻ đầu tiên ép ta gật đầu.
Ta bình thản nâng cằm nàng, nhẹ giọng nói:
“Nghênh Xuân, ngươi xưa nay hiểu ta, còn nhớ rõ ta để tâm điều gì nhất không?”
Nét mặt Nghênh Xuân tái nhợt, lắp bắp:
“Là… tuyệt không cùng người khác hầu hạ một phu quân.”
Lớn lên nơi hậu cung Đan Chi, ta đã quen nhìn phụ hoàng trăng hoa, thấy quá nhiều phi tần vì tranh sủng mà đấu đá lẫn nhau.
Các nàng là những đóa hoa nở rộ mùa xuân.
Nhưng vì tranh một nam nhân, mà sớm tàn úa giữa chốn cung cấm.
Năm nào ta cũng nguyện ước trong ngày thần, rằng cả đời tuyệt không cùng người khác hầu hạ chung một phu quân.
Cũng bởi thế, khi tới kết thân, ta mới không chút do dự từ chối Thái , chọn Trấn Bắc tướng quân.
Ta vuốt nhẹ tay áo, lạnh giọng:
“Đã biết rõ ta tuyệt không thể chấp chuyện nạp , các ngươi còn xuống ép ta làm gì?”
Bán Hạ nghe mắt liền đỏ hoe, làm bộ muốn đ/ậ/p đ/ầ/u vào cột.
“Nếu công chúa không cho chúng ta vào cửa, thì chúng ta chẳng còn đường sống, chi bằng ch.t ở đây cho rồi!”
Nàng vừa hô lên, Tiễn và Đông cũng ào ào làm .
Sắc mặt bà mẫu đại biến, vội vàng tiến lên ngăn cản, đồng thời nhìn ta lạnh lùng, mỉa mai nói:
“Tô Hà, con lại đ/ộc á/c như ?”
“Chính con mang không có tiền đồ, ra một đứa con gái vô dụng, lại còn muốn hại ch.t bốn đứa cháu trai bảo bối của ta?”
“Đừng tưởng mình là công chúa Đan Chi thì muốn làm gì cũng được. Giờ con đã gả vào Thẩm tướng quân phủ, chính là người Thẩm gia. Hôm nay ta nói, con ta sẽ nạp cả bốn đứa nó làm thông phòng. Nếu con không đồng ý tức là bất hiếu mẹ chồng!”
Ta khẽ cong khóe môi, từ tốn đứng dậy.
“Mẫu thân nói quá lời, con dâu nào dám bất kính?”
“Ta cũng đã nói rồi, nếu phu quân kiên quyết muốn nạp họ, ta tất nhiên không ngăn cản.”
Ta bảo người viết lại một tờ thư hòa ly, đưa đến trước mặt Thẩm Quân Trạch.
“Chỉ cần tướng quân ký là xong.”
Sắc mặt Thẩm Quân Trạch trắng bệch, tay không dám .
“Hà Hà, đừng ép ta khó xử…”
Nỗi cay đắng dâng đầy trong lòng, ta còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài đã vang lên tiếng khóc nức nở của Nhị Nhi, vú nuôi bế con đến bảo ta dỗ.
Thẩm Quân Trạch nhìn con trong tã lót, ánh mắt thoáng mấy phần không đành.
“Hà Hà, cho dù vì Nhị Nhi, chúng ta cũng không thể hòa ly!”
“Nàng vẫn luôn thích trẻ con, có thể tâm để nữ nhi chúng ta không có mẹ từ ?”
Ta lạnh lùng cắt lời hắn:
“Chàng sai rồi, là không có cha.”
Nếu hòa ly, ta nhất định sẽ mang Nhị Nhi trở về Đan Chi.
“Hơn nữa, cũng không cần chàng lo, sau khi hòa ly, ta sẽ tìm cho Nhị Nhi một người cha tốt, xứng đáng.”
Ta bế con xoay người rời đi.
Ngón tay Thẩm Quân Trạch vì dùng sức mà tái nhợt, hắn nắm lấy cổ tay ta.
“Tô Hà… coi như ta cầu nàng.”
“Ta chưa từng phản bội nàng, đêm đó có người hạ dư/ợ/c cho ta… thực sự chỉ là ngoài ý muốn.”
Giọng nói hắn đau đớn khổ sở khiến bước chân ta khựng lại…
Năm ấy hai nước kết thân, ta thân là công chúa Đan Chi, nên gả cho Thái , trở thành Hoàng hậu tương lai.
Là ta nhất kiến chung Trấn Bắc tướng quân Thẩm Quân Trạch.
Hắn không tiếc mạng cầu cưới, ta mới quyết đoán hạ giá lấy chồng.
Đêm tân hôn, Thẩm Quân Trạch thốt cả đời chỉ có mình ta là chính thê, tuyệt không nạp .
Không ngờ, hắn lại giấu ta, sủng hạnh bốn nha hoàn suốt một đêm.
Còn khiến cả bốn người đều mang .
Thẩm Quân Trạch vành mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào tờ thư hòa ly, xoay tay xé nát thành từng mảnh.
“Không! Ta không hòa ly!”
Như sợ mất đi bảo vật, hắn ôm chặt lấy ta vào lòng.
“Hà Hà, đôi ta tâm đầu ý hợp, phải trả giá biết bao mới đi đến ngày hôm nay, nàng quên rồi ? Ta từng , người duy nhất làm phu nhân ta đời , chỉ có nàng.”
“Bốn nha hoàn kia mang chẳng là ngoài ý muốn, mẫu thân không nỡ để huyết mạch Thẩm gia lưu lạc bên ngoài, lại ép ta phải khai chi tán diệp. Nàng tin ta đi, nạp chỉ là kế tạm thời. Đợi xong hài , ta sẽ đưa họ rời khỏi, tuyệt không ảnh hưởng đến địa vị Thẩm phu nhân của nàng.”
Ta không nói một lời, Thẩm Quân Trạch càng nói càng kích động.
“Nếu nàng không thích, ta chỉ để họ làm thông phòng nha hoàn, vẫn như trước hầu hạ nàng, được không?”
Một lời cầu hèn mọn đến tột cùng, như thể ta là kẻ độc phụ vô .
Ta đưa mắt bi thương nhìn về phía bọn họ.
Nghênh Xuân, Bán Hạ, Tiễn , Đông.
Các nàng cùng ta lớn lên từ , như tỷ muội, là ta hồi môn đến .
Ta từng hứa, sau nhất định sẽ tìm cho mỗi người một mối lương duyên tốt.
Thế nhưng giờ đây bụng các nàng đã hơi nhô, sắc mặt trắng bệch nhìn nhau, đã hai ba tháng trôi , chưa một ai từng nhắc đến chuyện đêm đó ta.
Thẩm Quân Trạch vội vã ra hiệu cho bốn nha hoàn xuống.
Các nàng lập tức rạp dưới chân ta.
“Công chúa, cầu người bốn tỷ muội chúng đi. Chúng người từ , nay đã thất thân, nếu người không đồng ý, chúng cũng chẳng còn mặt mũi sống nữa, chỉ có thể đâm đầu chết cho xong.”
Người lên tiếng là Nghênh Xuân, xưa nay thông hiểu lễ nghĩa, là tâm phúc của ta.
Giờ lại là kẻ đầu tiên ép ta gật đầu.
Ta bình thản nâng cằm nàng, nhẹ giọng nói:
“Nghênh Xuân, ngươi xưa nay hiểu ta, còn nhớ rõ ta để tâm điều gì nhất không?”
Nét mặt Nghênh Xuân tái nhợt, lắp bắp:
“Là… tuyệt không cùng người khác hầu hạ một phu quân.”
Lớn lên nơi hậu cung Đan Chi, ta đã quen nhìn phụ hoàng trăng hoa, thấy quá nhiều phi tần vì tranh sủng mà đấu đá lẫn nhau.
Các nàng là những đóa hoa nở rộ mùa xuân.
Nhưng vì tranh một nam nhân, mà sớm tàn úa giữa chốn cung cấm.
Năm nào ta cũng nguyện ước trong ngày thần, rằng cả đời tuyệt không cùng người khác hầu hạ chung một phu quân.
Cũng bởi thế, khi tới kết thân, ta mới không chút do dự từ chối Thái , chọn Trấn Bắc tướng quân.
Ta vuốt nhẹ tay áo, lạnh giọng:
“Đã biết rõ ta tuyệt không thể chấp chuyện nạp , các ngươi còn xuống ép ta làm gì?”
Bán Hạ nghe mắt liền đỏ hoe, làm bộ muốn đập đầu vào cột.
“Nếu công chúa không cho chúng ta vào cửa, thì chúng ta chẳng còn đường sống, chi bằng chết ở đây cho rồi!”
Nàng vừa hô lên, Tiễn và Đông cũng ào ào làm .
Sắc mặt bà mẫu đại biến, vội vàng tiến lên ngăn cản, đồng thời nhìn ta lạnh lùng, mỉa mai nói:
“Tô Hà, con lại độc ác như ?”
“Chính con mang không có tiền đồ, ra một đứa con gái vô dụng, lại còn muốn hại chết bốn đứa cháu trai bảo bối của ta?”
“Đừng tưởng mình là công chúa Đan Chi thì muốn làm gì cũng được. Giờ con đã gả vào phủ Tướng quân, chính là người Thẩm gia. Hôm nay ta nói, con ta sẽ nạp cả bốn đứa nó làm thông phòng. Nếu con không đồng ý tức là bất hiếu mẹ chồng!”
Ta khẽ cong khóe môi, từ tốn đứng dậy.
“Mẫu thân nói quá lời, con dâu nào dám bất kính?”
“Ta cũng đã nói rồi, nếu phu quân kiên quyết muốn nạp họ, ta tất nhiên không ngăn cản.”
Ta bảo người viết lại một tờ thư hòa ly, đưa đến trước mặt Thẩm Quân Trạch.
“Chỉ cần tướng quân ký là xong.”
Sắc mặt Thẩm Quân Trạch trắng bệch, tay không dám .
“Hà Hà, đừng ép ta khó xử…”
Nỗi cay đắng dâng đầy trong lòng, ta còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài đã vang lên tiếng khóc nức nở của Nhị Nhi, vú nuôi bế con đến bảo ta dỗ.
Thẩm Quân Trạch nhìn con trong tã lót, ánh mắt thoáng mấy phần không đành.
“Hà Hà, cho dù vì Nhị Nhi, chúng ta cũng không thể hòa ly!”
“Nàng vẫn luôn thích trẻ con, có thể tâm để nữ nhi chúng ta không có mẹ từ ?”
Ta lạnh lùng cắt lời hắn:
“Chàng sai rồi, là không có cha.”
Nếu hòa ly, ta nhất định sẽ mang Nhị Nhi trở về Đan Chi.
“Hơn nữa, cũng không cần chàng lo, sau khi hòa ly, ta sẽ tìm cho Nhị Nhi một người cha tốt, xứng đáng.”
Ta bế con xoay người rời đi.
Ngón tay Thẩm Quân Trạch vì dùng sức mà tái nhợt, hắn nắm lấy cổ tay ta.
“Tô Hà… coi như ta cầu nàng.”
“Ta chưa từng phản bội nàng, đêm đó có người hạ dược cho ta… thực sự chỉ là ngoài ý muốn.”