Ta từ nhỏ đã là người tính tình chậm chạp, ôn hòa.
Thuở bé lần đầu gặp phu tử, huynh đệ tỷ muội ai nấy đều tranh nhau khoe tài văn chương, chỉ có ta là thờ ơ chẳng màng.
Đến năm cập kê chọn phu quân, các tỷ tỷ đều nhắm tới con trai thừa tướng, hậu duệ tướng quân. Đại nương hỏi ta, gả cho một thư sinh nghèo có được không.
Mẫu thân ta đứng bên cạnh không ngừng nháy mắt ra hiệu, sốt sắng đến mức muốn xoắn nát cả chiếc khăn tay.
Nhưng giữa bao ánh nhìn phức tạp của mọi người, ta chậm rãi thốt ra một chữ:
“Được.”
Về sau, gã thư sinh nghèo ấy trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ.
Đang lúc nghị sự cùng đồng liêu, hắn đột nhiên mỉm cười hỏi ta:
“Lê Lê à, ta cho nàng lên làm Hoàng hậu để nàng chơi chơi cho vui nhé, có được không?”
Lúc ấy, đám Thượng thư, Viện chính đang đứng trong sân sợ tới mức quỳ rạp cả lượt. Tất cả đều run cầm cập nhìn về phía ta.
Ta ôm chú chó nhỏ lông trắng, khẽ gật đầu:
“Được.”