Rạng sáng, kim chủ gọi điện bảo tôi mang “đồ bảo hộ” loại siêu mỏng qua.
Nhìn bộ quần áo sũng nước mưa trên người tôi, giọng người đàn ông khàn đặc:
“Mẹ kiếp, ai cho phép em ngoan đến mức này hả?”
Tôi đưa chiếc túi trong tay cho Giang Thời Yến đang tựa người vào cửa: “Thứ anh muốn đây, loại 0.01.”
Lúc đưa tay nhận lấy, anh ta cố tình dùng ngón tay cái có lớp chai mỏng miết nhẹ lên đốt ngón tay tôi, đáy mắt hiện lên ý cười đầy vẻ phong tình.
“Cô ấy còn chưa đến, hay là… chúng ta dùng trước?”
Trong lúc tôi còn đang sững sờ, anh ta khẽ cười thành tiếng:
“Đùa em thôi.”
“Tôi đã sắp xếp cho em một buổi xem mắt vào thứ Tư tuần sau. Em đã theo tôi nhiều năm như vậy, tôi không muốn để em phải chịu thiệt thòi.”
“Em sẽ đi, đúng không?”