Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
19
Nói đến những điểm tốt của Lục Tư Kỳ, cô không kìm được mà kể ra nhiều điều, cũng không nhận ra trên mặt mẹ Lâm nụ cười gần như không giấu được nữa.
“Ừm, vậy con nhớ phải đối xử tốt với cậu ấy đấy.”
Câu nói cuối cùng kết thúc bằng lời đầy ẩn của mẹ Lâm, chẳng lâu sau, họ lại nhận được tin cần gấp rút bay sang một quốc gia khác.
mẹ Lâm từ chối đề nghị xin nghỉ để tiễn họ ra sân bay của Lâm Ngữ Diên, bảo cô cứ tập trung vào công việc của mình là được.
Lâm Ngữ Diên không cãi lại được, chỉ có thể đứng nhìn bóng lưng họ dần khuất xa, trong lòng không khỏi thấy trống trải.
Lại như vậy nữa rồi, từ nhỏ Lâm Ngữ Diên đã biết mình có cha mẹ rất bận rộn, họ luôn tất bật bay bay lại giữa các quốc gia, hầu như mỗi lần gặp mặt đều là những cuộc hội ngộ ngắn ngủi, rồi chẳng lâu sau lại rời đi.
Khi quay về phòng , tâm trạng của Lâm Ngữ Diên vẫn chưa hoàn toàn ổn định, vừa ngồi xuống chỗ mình, trước mặt cô đã xuất hiện một viên kẹo.
Cô nhìn theo hướng tay vừa đưa tới, không ai khác là Lục Tư Kỳ.
Cô nhận lấy viên kẹo, bóc lớp vỏ rồi bỏ viên kẹo màu sắc vào miệng, hương dâu ngọt ngào bùng nổ trong khoang miệng, xua tan đi nỗi u sầu trong lòng cô.
Đoàn tụ chỉ là tạm thời, chia ly cũng vậy.
Mỗi lần rời xa đều là để chờ ngày hội ngộ, cha mẹ cô rất yêu thương cô, dù bận rộn với sự nghiệp cũng vẫn cố gắng dành thời gian đến bên cô.
Dù chỉ là một giờ, một ngày, hay một tuần.
Cô cong môi mỉm cười, nhìn anh, ánh mắt như chứa cả dải ngân hà lấp lánh khiến anh ngẩn người.
“Cảm ơn sư huynh vì viên kẹo.”
Giọng nói của cô kéo anh ra khỏi sự thất thần, đối diện với nụ cười của cô, anh lập tức quay đầu lại, nói vài chữ ngắn gọn như lúng túng,
“Không… không có gì, A Diên thích là được.”
Tuy anh đã quay đầu, nhưng Lâm Ngữ Diên vẫn thấy rõ đôi anh đã đỏ ửng, cô có chút khó hiểu nhưng cũng không hỏi, chỉ khẽ đỏ mặt theo.
Chỉ là một viên kẹo, một câu cảm ơn mà, sao anh lại phản ứng dữ vậy ?
Tiến độ rất thuận lợi, đến ngày bài báo khoa học được đăng tải, một lần nữa tạo nên làn sóng thảo luận trên mạng.
Buổi tối, thầy hướng dẫn Trần Vận Bác rạng rỡ cả mặt, nhìn đám học trò cũng vô cùng phấn khích, vung tay đặt ngay một phòng riêng ở nhà hàng Trung Quốc, nói muốn dẫn cả nhóm đi mừng.
Không ai từ chối cả, vào lúc thế này, ai mà không muốn chia sẻ niềm .
Khi đến nơi, thấy người đã đến đông đủ, phục vụ cũng bắt đầu mang đồ lên, do số lượng học viên đông, để đáp ứng nhiều khẩu vị khác nhau nên món được đặt rất phong phú.
Giữa lúc cụng ly rộn ràng, Trần Vận Bác vốn định nhắc đến hai công thần là Lục Tư Kỳ và Lâm Ngữ Diên, nhưng vì hai người ngồi hơi khuất nên nhất thời chưa thấy, ông liền hô lớn:
“, chúng ta cùng nâng ly chúc mừng hai công thần là Lục Tư Kỳ và Lâm Ngữ Diên một cái!”
Lời vừa dứt, người cũng hùa theo đòi chúc rượu, ánh mắt cả đám lập tức dồn về phía hai người họ, lúc này mới thấy Lục Tư Kỳ im lặng bấy lâu nay thực ra đang nhặt hành trong món ra khỏi bát của Lâm Ngữ Diên.
Tiếng trêu lập tức lên rộn ràng, dù Lâm Ngữ Diên đã lập tức giật lại cái bát, cũng không ngăn được ánh mắt hóng chuyện của người.
“Tôi đã sớm cảm thấy hai người có gì mờ ám rồi, cứ hay cùng nhau đến phòng , cùng nhau rời đi, trong lúc làm lại còn thì thầm to nhỏ, mau khai thật đi, hai người tiến triển đến đâu rồi hả?”
“Đúng đúng, tôi cũng từng thấy mà, có lần nghỉ trưa chị Lâm mệt nằm gục trên bàn ngủ, anh Lục còn đắp áo khoác cho chị ấy nữa, cái cách anh ấy nhàng như đang đối xử với bảo vật vậy!”
Lục Tư Kỳ bị đến mặt đỏ bừng, không biết phải phản ứng ra sao, cuối cùng đành khó chịu xua tay đuổi đám người về chỗ,
“Mau phần của mình đi! rồi mà miệng vẫn không chịu ngừng!”
Nhưng những người sao dễ bị dọa vậy được, một nam sinh ngồi cạnh Lục Tư Kỳ ánh mắt đầy trêu , giơ ngón trỏ lên trước mặt anh lắc lắc,
“Xem ra là còn chưa bước được bước luôn ấy , anh Kỳ, tiến độ này không ổn rồi đó!”
“Lại nói xàm.” Lục Tư Kỳ dang tay ôm vai nam sinh , dùng một tay bịt miệng cậu ta lại, nghiến răng nghiến lợi nói, rồi quay đầu nhìn Lâm Ngữ Diên với lúng túng giải thích,
“A Diên, đừng nghe bọn họ nói linh tinh, thằng Thạch Đầu này lúc cũng bịa chuyện.”
20
Lâm Ngữ Diên gật đầu, tuy bị nhiêu người vây quanh nhìn khiến cô hơi không thoải mái, nhưng bình thường trong phòng người đều rất nghiêm túc, hiếm khi nói chuyện ngoài chuyên môn, đây cũng là lần đầu tiên cô tham gia buổi tụ tập kể từ khi trở lại phòng một năm trước, cũng là lần đầu tiên thấy họ sôi nổi và hoạt bát đến vậy.
Nhưng Lâm Ngữ Diên cũng biết, ánh mắt của họ không mang ác gì, thật sự chỉ là vì tò mò mà , dù sao thì họ cũng đã dồn hết tâm huyết vào nghiên cứu, bình thường chẳng có mấy niềm .
Cậu bạn tên là “Đá” tên đầy đủ là Thạch Nghiên Triết, là anh em cùng lớp với Lục Tư Kỳ, sau đó cùng học cao học, theo cùng một giáo sư hướng dẫn, đồng hành đến tận bây giờ, là anh em vô cùng thân thiết.
Lúc này cậu bị bịt miệng, vặn vẹo muốn thoát khỏi tay Lục Tư Kỳ, nói chuyện không rõ tiếng.
“Em sai rồi anh Kỳ, mau thả em ra đi!”
Nhưng bàn tay đang bịt miệng cậu vẫn không hề lung lay, Thạch Nghiên Triết đảo mắt một cái, nghĩ ra một chiêu quỷ quyệt.
Chỉ nghe cậu ta “phì” một tiếng, sắc mặt Lục Tư Kỳ lập tức tối sầm lại, vội vàng buông tay ra, ghét bỏ lấy khăn giấy lau tay lia lịa.
Thấy vậy, người cũng phá lên cười ha hả, cuối cùng cũng xí xóa được chuyện vừa rồi.
“Thạch Đầu, cậu không đánh lại thì chơi bẩn hả!”
Thấy có người giơ ngón tay cái lên trêu , Thạch Nghiên Triết ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo, nói oang oang:
“Cậu hiểu gì , sao có thể là bẩn, cái này là công tâm vi thượng!”
xong, có người đề nghị đi tiếp, KTV ở Y rất ít, lúc này trời cũng đã tối, chẳng ai muốn đi tìm chỗ khác, cuối cùng họ quyết định theo chủ nhà chọn một quán bar trông cũng được, vì đông người nên đặt luôn một phòng riêng.
Âm thanh chói ở tầng dưới được cách âm rất tốt, Lâm Ngữ Diên đi theo sau Lục Tư Kỳ, nắm tay anh chầm chậm bước vào, đôi mày đang nhíu chặt cuối cùng cũng giãn ra khi họ bước vào phòng.
Nhưng rất nhanh sau đó cô phát hiện ra mình đã thở phào sớm.
Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn cô chưa từng ở cạnh những người ồn ào, cha mẹ ít khi ở nhà, chồng cũ sau khi kết hôn cũng không phải người nhiệt tình, nên lúc này khi thấy một đám trai gái cầm micro thi nhau gào hát trong phòng, không khí chẳng khác gì đại sảnh tầng dưới, cô thật sự bị choáng.
Lâm Ngữ Diên chưa từng nghĩ chỉ mấy người mà có thể ầm ĩ đến mức này.
người vừa hát vừa uống rượu, dù hơi ồn nhưng sau khi quen rồi thì lại cảm thấy sự ồn ào này cũng không tệ chút .
Thầy hướng dẫn Trần Vận Bác trở thành mục tiêu để chuốc rượu, Lục Tư Kỳ và Lâm Ngữ Diên cũng không tránh khỏi.
Còn có vài người khi theo thầy Trần thì Lâm Ngữ Diên đã nghỉ học về nhà lấy chồng, họ cũng không thật sự tin vào lời đồn về cô thiên tài này.
thật sự giỏi như thế, sao lại bị mắc kẹt trong một gia đình nhỏ bé? Là học trò của thầy Trần thì chắc chắn có năng lực, nhưng truyền thuyết thì thường bị thổi phồng mức.
Ban đầu họ nghĩ vậy, cho đến khi Lâm Ngữ Diên quay lại viện nghiên cứu, họ mới hiểu ra trên đời này không gì là không thể.
Giờ đây thiên tài đang ở ngay trước mặt, họ thấy áy náy vì những suy nghĩ ban đầu của mình, nhưng khi chuốc rượu thì vẫn không nương tay.
Chỉ là, phần lớn rượu cuối cùng đều bị Lục Tư Kỳ uống thay, khiến hai người say nhất khi kết thúc buổi tiệc lại là thầy Trần và Lục Tư Kỳ.
Khi dìu Lục Tư Kỳ say mềm đến mức gần như không thể đứng vững lên xe, cô nhìn đầu anh dựa vào vai mình mà bật cười.
“Rõ ràng uống không nổi mà còn cố, giờ thì hay rồi, thành ma men luôn rồi đó.”
Hình như nghe thấy cô trêu , anh cựa quậy không yên, mái tóc mềm mại cọ vào vành cô, hơi ngứa khiến cô không nhịn được phải nghiêng người tránh đi, anh lại lầm bầm mấy tiếng rồi điều chỉnh tư thế, dựa đầu lại lên vai cô.
Lúc này, cả cơ thể anh như đè lên người cô, tuy mùi rượu nồng nặc nhưng Lâm Ngữ Diên lại không thấy khó chịu.
“A Diên…”
Giọng nói nhỏ như muỗi vo ve khiến cô suýt tưởng mình nghe nhầm, nhưng những lời tiếp theo thì bị âm thanh xe cộ ngoài đường nuốt chửng.
Cô còn muốn lắng nghe kỹ hơn xem anh đang nói gì, thì tài xế đã nhắc là họ đã đến nơi.
Không còn cách khác, cô đành phải trả tiền rồi dìu Lục Tư Kỳ xuống xe.
Chỗ ở của Lục Tư Kỳ và Lâm Ngữ Diên không xa nhau, các tòa nhà đều cao tầng, may mà có thang máy, không cô cũng không chắc mình có thể đưa anh về nhà thành công hay không.
21
Nhìn dáng loạng choạng của Lục Tư Kỳ lúc đi đường, Lâm Ngữ Diên biết ngay chắc chắn anh không thể tự mình rửa mặt súc miệng được.
May mà anh còn nhớ đường về phòng, thấy bố cục quen thuộc thì tự giác đi vào phòng ngủ.
Thấy vậy, Lâm Ngữ Diên cuối cùng cũng thở phào nhõm, nhưng còn chưa kịp thở hết một hơi, thì từ trong phòng ngủ lên một tiếng “bịch” nặng nề.
Tim cô khẽ nhảy dựng, lập tức chạy vội vào phòng, vừa nhìn thấy thì lập tức tức đến bật cười.
Giường thì ở ngay gần chỗ anh ngã, lúc này anh đang ngủ rất yên bình, không rõ là đã ngủ say hay là ngất đi.
Sợ anh ngã có chuyện gì, Lâm Ngữ Diên vội tiến lại gần kiểm tra, lúc này mới thấy từ chiếc chăn bị tuột ra một góc, thì ra anh không phải ngã trực tiếp xuống đất, mà là ngã lên giường trước, rồi mới lăn xuống đất.
Lâm Ngữ Diên thở dài một hơi, cam chịu dìu Lục Tư Kỳ trở lại giường.
Vừa định đứng dậy đắp chăn cho anh, thì đã bị cánh tay dài của anh kéo lại, ôm chặt vào lòng.
Cô giật mình, vội vàng giãy giụa muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, nhưng càng giãy, anh lại càng siết chặt hơn.
Dưới tay cô là lồng ngực rắn chắc của anh, hơi thở mang theo mùi rượu phả bên , khiến cô không khỏi đỏ mặt.
Giây tiếp theo, câu nói lúc nãy cô chưa nghe trọn vẹn, lần này cuối cùng cũng được nghe rõ ràng.
“A Diên… anh thích em…”
Sự nóng rực lan khắp mặt khiến cô tạm quên mất hôm nay là ngày gì, chỉ phản xạ theo bản năng muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, nhưng tất cả đều vô ích.
Cuối cùng, cơn buồn ngủ kéo đến, cô biết không thể thoát ra, chẳng biết từ lúc đã thiếp đi như thế.
Đêm đó, hai người đều ngủ rất ngon.
Không ổn là đến sáng hôm sau, khi tỉnh rượu tỉnh cả người, là Lục Tư Kỳ.
Anh nhìn Lâm Ngữ Diên vẫn còn đang ngủ say trong vòng tay mình, đầu óc liên tục vọng những hành động ngu ngốc của mình đêm , một lúc sau liền đỏ bừng mặt, đỏ như thể bị luộc chín vậy.
Cánh tay bị cô đè lên cũng trở nên cứng đờ.
“Gối đầu” đột nhiên cứng lại, Lâm Ngữ Diên không thoải mái cọ cọ đầu, định điều chỉnh lại tư thế ngủ dễ chịu hơn, nhưng ngay giây sau, như nhận ra điều gì, cô lập tức mở choàng mắt.
thức còn mơ hồ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú, đỏ bừng phóng đại trước mặt, lập tức tỉnh táo.
Cô đỏ mặt, vừa lăn vừa bò khỏi vòng tay anh, bối rối vò đầu tóc rối bù của mình.
Cô sao lại có thể ngủ say như thế , mà còn… ngủ sâu nữa…
“Chuyện đó… em… em chỉ đưa anh về , là anh tự…” Mấy câu sau cô thật sự không nói nổi.
Mặt Lục Tư Kỳ vẫn chưa hết đỏ, ậm ừ một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Thấy anh không đáp lại, Lâm Ngữ Diên như bị dội một gáo lạnh, lúng túng chạy ra phía cửa phòng, chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.
Nhưng tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa, tay của Lục Tư Kỳ cũng đặt lên đó.
Phía trước là cánh cửa, phía sau là người.
Cửa không đẩy được, người cũng không lùi lại.
Trong lúc giằng co, toàn thân Lâm Ngữ Diên cứng đờ, trong đầu như có hàng ngàn pháo hoa nổ tung, khiến đầu óc choáng váng.
Lục Tư Kỳ không rõ vì sao bản thân lại đến mức này, nhưng trong lòng anh có một dự cảm mãnh liệt, lúc này buông tay để cô rời đi, thì mối quan hệ giữa họ quay trở lại điểm xuất phát, thậm chí còn xa cách hơn trước.
Nghĩ vậy, anh nuốt khan một ngụm, tim đập mạnh như muốn nổ tung bên .
“A Diên, tối anh uống say, đã thất lễ với em.”
Cảm nhận được tay cô đang siết chặt nắm đấm cửa, anh không dám do dự nữa, dốc hết tâm can ra nói:
“Chuyện tối anh đều nhớ rất rõ, là anh kéo em lại, là anh… là anh nói anh thích em.”
“A Diên, anh muốn nói, không phải vì đã xảy ra chuyện tối nên anh mới nói thích em, mà là vì anh thích em từ lâu rồi, nên khi say mới vô thức muốn giữ em bên mình.”
“Còn bây giờ, khi đầu óc tỉnh táo, anh vẫn muốn nói với em rằng anh thích em, em có thể… tiếp tục ở lại bên anh được không?”
Nói xong một mạch, Lục Tư Kỳ chỉ cảm thấy trái tim như có một con nai nhỏ đang chạy loạn, đập thình thịch, như sắp nhảy ra khỏi ngực, vừa mong chờ, lại vừa sợ hãi câu trả lời của cô.
Một lúc sau, Lâm Ngữ Diên mới lên tiếng:
“Anh có thể… lùi ra một chút được không?”
cô đỏ bừng, tình huống lúc này khiến cô vô cùng lúng túng.
Anh lại tưởng đó là câu trả lời, tay đang nắm lấy tay cô liền buông lỏng, lùi lại vài bước.
Khi Lâm Ngữ Diên quay lại, thứ cô nhìn thấy là Lục Tư Kỳ cụp đầu ủ rũ, như một chú cún con vừa bị chủ bỏ rơi.
22
Rõ ràng lúc nãy còn đang ngượng ngùng, vậy mà lúc này lại bị dáng của anh cười thành tiếng.
Nghe thấy tiếng cười của cô, anh ấm ức ngẩng đầu lên, như thể đang trách móc sự vô tình của cô —
Anh đã thảm thương thế này rồi, em không đồng lời tỏ tình của anh thì , sao còn cười nhạo anh ?
“Em có từ chối anh đâu, sao anh lại làm ra cái mặt đó vậy?”
Cô nghi hoặc mở miệng, ánh mắt anh lập tức lại bừng sáng, nhưng khi chạm phải nụ cười của cô, anh vẫn cẩn trọng dè dặt xác nhận lại lần nữa, “Vậy của A Diên là… đồng lời tỏ tình của anh rồi sao?”
Lâm Ngữ Diên nhớ lại một năm khi ở bên Lục Tư Kỳ, không thể không thừa nhận, anh thật sự rất để tâm đến cô.
Khi cô buồn, khi cô tức giận, khi cô , khi cô lạc lối, anh luôn ở bên cạnh cô.
Giống như lần đó cô từng hỏi anh, vì sao sau năm, anh vẫn tin tưởng cô có thể quay trở lại phòng , không sợ cô thất bại, khiến tâm huyết năm của anh đổ sông đổ bể sao?
Khi đó anh nói: “Vì là em, nên anh tin em có thể làm được. A Diên, cho dù thất bại anh cũng không sợ, cùng lắm thì làm lại từ đầu, anh luôn ở bên em.”
Trong mắt cô lóe lên ánh sáng rực rỡ, đúng như điều anh mong đợi.
Cô mãi mãi là cô — là người luôn tỏa sáng khiến người khác phải ngước nhìn.
Khóe môi Lâm Ngữ Diên cong lên một nụ cười, nhưng rồi lại lắc đầu.
Trước khi hy vọng trong mắt anh tan vỡ, cô bổ sung thêm một câu, “Lời tỏ tình của em sao có thể đơn giản như vậy ? Không có hoa, không lãng mạn, chỉ có một anh chàng đang say rượu đến mức toàn mùi cồn, còn chưa rửa mặt đánh răng!”
Nghe xong, Lục Tư Kỳ lập tức bật cười, không phục nói: “Anh say đến thế, chẳng phải là vì giúp em uống thay nhiêu ly sao? Với lại bây giờ em cũng thế, toàn mùi rượu, còn chưa rửa mặt nữa đấy!”
Lâm Ngữ Diên chỉ tay vào anh, “Anh, anh, anh” cả buổi, cuối cùng chỉ bực bội nói ra một câu: “Vậy thì em càng không muốn nhận một lời tỏ tình như vậy!”
Anh bị dáng dễ thương của cô cười, bước đến ôm cô vào lòng, trước khi cô nổi cáu lại nhàng nói: “Được, anh nhất định chuẩn bị một lời tỏ tình thật thức, thật hoàn hảo.”
“Vậy còn tạm chấp nhận được.” Cằm Lâm Ngữ Diên tựa lên vai anh, vừa dứt lời, điện thoại trong túi đột nhiên lên, cô lấy ra nhìn, lập tức nhíu mày — là cuộc của mẹ Thẩm.
Cô vỗ vào lưng Lục Tư Kỳ, ra hiệu anh buông ra.
Đợi anh thả tay, cô chỉ vào điện thoại rồi bước ra phòng khách để nghe máy.
năm kết hôn với Thẩm Mục Thương, cô không thích không khí ở biệt thự nhà họ Thẩm, nên cũng ít giao tiếp với mẹ chồng. Có chuyện gì họ cũng thường bảo Thẩm Mục Thương chuyển lời.
Giờ họ đã ly hôn được một năm, sao mẹ Thẩm lại đột ngột cho cô?
Điện thoại kết nối, bên lên vài tiếng nức nở, nhưng lại bị kìm nén rất nhanh.
Có lẽ là thấy cuộc được nhận, Lâm Ngữ Diên chủ động chào hỏi:“Dì Thẩm, có chuyện gì sao ạ?”
Bên im lặng một lúc, rồi thở dài, “A Diên, dì biết chuyện trước là do Mục Thương có lỗi với con, dì thay nó nói lời xin lỗi.”
Cô khẽ nhíu mày, không hiểu mẹ Thẩm đang định giở trò gì, cũng không muốn vòng vo, liền nói thẳng:“Dì Thẩm, có gì thì cứ nói thẳng đi ạ.”
“A Diên, con có thời gian, có thể đến thăm Mục Thương một lần được không? Nó vừa được chẩn đoán là ung thư gan giai đoạn cuối, bác sĩ nói thời gian không còn nhiều nữa. Nguyện vọng cuối cùng của nó, là được gặp con một lần.”
Lâm Ngữ Diên cảm giác bên như có tiếng sấm nổ .
Tay đang cầm điện thoại của cô dần buông xuống, bên vẫn còn lên tiếng mẹ Thẩm hỏi han. Sau cùng, có lẽ nghĩ cô im lặng là từ chối, bà thở dài rồi cúp máy.
Lục Tư Kỳ từ phòng ngủ bước ra, thấy cô đứng ngẩn ngơ giữa phòng, liền hỏi:“Có chuyện gì vậy?”
“Mẹ anh ấy cho em, nói anh ấy bị ung thư gan, thời gian không còn nhiều.”Cô quay đầu nhìn anh, ánh mắt trống rỗng, rồi duỗi tay ra ôm lấy anh, trong vòng tay ấm áp ấy dần dần lấy lại cảm giác.
Anh ôm cô ngồi xuống ghế sofa, sắc mặt phức tạp, giọng cũng trầm xuống:“Em hối hận rồi à?”
Hối hận vì ly hôn với anh ta, hối hận vì đã theo anh xuất ngoại?
Lâm Ngữ Diên lắc đầu, “Chỉ là cảm thán thế sự vô thường. Sư huynh, đúng lúc thời gian này bọn mình có thể nghỉ ngơi một chút, anh có thể… cùng em về một chuyến không?”
23
Lục Tư Kỳ mãi vẫn chưa trả lời.
Đến khi Lâm Ngữ Diên tưởng rằng anh đã ngủ mất, cô vừa đẩy anh ra thì lại thấy gương mặt đầy “em định bỏ rơi anh sao” của Lục Tư Kỳ.
Cô nghẹn lời, đưa tay rối lại mái tóc vừa được cô vuốt gọn lúc nãy, “Anh ta cũng sắp chết rồi, anh đừng ghen nữa. Chỉ là gặp một lần , coi như khép lại cuộc hôn nhân thất bại đó.”
Lâm Ngữ Diên cuối cùng vẫn trở về , cùng đi với cô là Lục Tư Kỳ.
Cô gõ cửa phòng bệnh, mẹ Thẩm từ bên trong bước ra, nhìn thấy cô thì ánh mắt có chút phức tạp, “Tôi tưởng con không đến.”
Lâm Ngữ Diên nhìn bà, siết chặt tay Lục Tư Kỳ rồi mới cất tiếng, “Con chỉ đến gặp một lần rồi đi. Sau này không quay lại nữa.”
Dù sao cũng đã từng là vợ chồng năm, trước khi phát hiện chuyện anh và Giang Tuế Vân, thì anh ta cũng không phải là tệ với cô. Giờ nghe tin anh bị bệnh nặng, lòng cô cũng chẳng dễ chịu gì.
“Là vì con nên nó mới thành ra thế này!” Mẹ Thẩm cuối cùng cũng không kìm được, mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào đầy oán trách. “Từ sau khi ly hôn với con, ngày nó cũng uống rượu, không như thế thì sao có thể bị ung thư gan giai đoạn cuối khi còn trẻ như vậy!”
Nghe vậy, Lục Tư Kỳ vừa định phản bác thì Lâm Ngữ Diên đã dừng bước, ngăn anh lại.
Cô quay sang nhìn mẹ Thẩm, ánh mắt giờ đây đã không còn cảm xúc gì.
“Dì Thẩm, con vẫn dì một tiếng dì là còn coi dì là trưởng bối. Nhưng Thẩm Mục Thương không kiểm soát được bản thân, không tự biết kiềm chế, thì liên quan gì đến con? Không phải con bắt anh ta ngoại tình, cũng không phải con bắt anh ta sa vào rượu chè. Cái tội đó, con không dám nhận.”
Nói xong, cô không dừng lại nữa mà đi thẳng vào phòng bệnh.
Lục Tư Kỳ đi sau cô, còn không quên liếc mắt, hừ lạnh một tiếng với mẹ Thẩm rồi cũng bước vào phòng.
Thẩm Mục Thương trông rất tiều tụy, nhưng khi nhìn thấy Lâm Ngữ Diên, vẫn cố nặn ra một nụ cười.
Anh ta vô thức phớt lờ sự có mặt của Lục Tư Kỳ ở phía sau, mà Lục Tư Kỳ cũng chẳng buồn quan tâm, tiện tay kéo một cái ghế ngồi xuống, chẳng nói chẳng rằng.
“Diên Diên, anh xin lỗi.”
Sau một năm, lời đầu tiên anh có thể nói ra, vẫn chỉ là câu ấy.
Lâm Ngữ Diên không nói tha thứ, cũng chẳng phủ nhận. Dù sao anh cũng đang bệnh, cô không muốn kích thích thêm.
Nhưng Thẩm Mục Thương dường như lại nhớ ra điều gì, bắt đầu lảm nhảm kể về quãng thời gian vừa .
Nói rằng anh ta không cưới Giang Tuế Vân.
Nói rằng Giang Tuế Vân vì chuyện chen vào gia đình người khác mà bị phanh phui, sự nghiệp tụt dốc, không bám được vào anh thì quay sang tìm những người có quyền thế khác, nhưng chẳng ai thèm ngó ngàng. Nghe nói cuối cùng phải làm tình nhân cho mấy ông già, trở thành trò cười trong giới.
Nói rằng anh ta đã buông xuôi, ngày ngày chìm trong rượu chè, khiến cơ thể bị hủy hoại.
“Diên Diên, em nói đúng, người hại anh ra nông nỗi này… là anh.”
Đôi mắt anh ta ẩn chứa giọt mắt, cuối cùng cũng rơi xuống theo khóe mắt.
Lâm Ngữ Diên đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt anh ta, giống như năm trước, anh từng lau mắt cho cô những lần cô buồn bã.
“Anh nên học cách nhìn về phía trước.”
Chúng ta đều nên nhìn về phía trước. Cứ mãi nhìn lại khứ, chỉ khiến bản thân và người khác tổn thương thêm.
Thẩm Mục Thương lắc đầu, yếu đến mức hơi thở cũng khó khăn.
“Anh không thể bước tiếp nữa rồi, Diên Diên… em không giờ tha thứ cho anh nữa, đúng không?”
Lâm Ngữ Diên vẫn không trả lời.
Chỉ là đứng dậy, nắm lấy tay Lục Tư Kỳ, quay sang anh nhàng nói:
“Bây giờ em rất hạnh phúc.”
Em đã học được cách nhìn về phía trước, những chuyện trong khứ, em không muốn mãi ghi nhớ nữa.
Em tiếp tục bước đi, về phía con đường không có anh.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự của bạn beta ~ ☕️
Chào người! Bộ này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
bạn thấy đọc ổn ổn, … thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta chưa làm giàu được từ đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 Donate 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎