Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kể từ khoảnh khắc anh ta chọn bỏ mặc tôi ngoài phòng sinh để đi tìm Thẩm Mạn Nhu, tôi đã hiểu rõ rằng anh ta sẽ mãi mãi không bao giờ học được hai chữ trách nhiệm.
Còn về Thẩm Mạn Nhu, sớm muộn gì cũng sẽ có anh ta cảm chán ghét.
Chỉ là không ai ngờ được rằng, vở hài kịch này lại diễn biến đến mức không thể cứu vãn như vậy.
Năm thứ ba ở viện dưỡng lão, Thẩm Mạn Nhu cuối cùng cũng học được cách tự mình ra ngoài bằng lăn điện.
Vào một đêm mưa, cô ta một mình điều khiển lăn băng qua nửa phố, dừng lại dưới tòa nhà văn phòng quân khu nơi Lục Tranh làm việc.
đầu cô ta chỉ lặng lẽ ô cửa sổ sáng đèn đó, sau đó Lục Tranh bắt đầu đi đường vòng để về nhà, thế là cô ta đến canh giữ cửa biệt thự của anh ta.
Lục Tranh coi trọng nhất là hình ảnh quân nhân của mình, chỉ cần một chút lời ra tiếng vào cũng đủ để danh tiếng mà anh ta dày công gây dựng bao năm qua tan mây khói.
kia tôi dù có chịu ấm ức đến đâu cũng chưa bao giờ làm phiền anh ta khi anh ta đang thực hiện nhiệm vụ hay xử lý công vụ.
Thẩm Mạn Nhu thì không.
Chỉ cần phát hiện trong tiệc mừng công của quân khu có phụ nữ, cô ta sẽ trực tiếp xông vào khóc lóc om sòm, nói anh ta là kẻ phụ , nói cô ta vì anh ta mà mất đi đôi chân.
Lục Tranh nếu trốn tránh cô ta, cô ta sẽ đến các đơn vị hợp tác mà rơi lệ, đem chuyện cũ giữa hai người bọn họ ra kể đi kể lại.
Chẳng qua mới nửa năm, một tài năng trẻ từng rất được săn đón trong giới quân đội đã trò cười trong vòng tròn xã giao.
Khi cô bạn thân kể cho tôi nghe điều này, tôi đang cúi người trong vườn để cắt tỉa cành hoa.
“Đều là do anh ta tự chuốc lấy thôi.” Cô bạn thân bĩu môi nói.
Tôi nhẹ nhàng cắt đứt một cành khô, không nói gì .
Dù sao thì kể từ giây phút anh ta chọn từ bỏ tôi ở ngoài phòng sinh vào bảy năm , buồn vui của anh ta đã không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.
Cuộc sống của tôi vẫn bình lặng tiến về phía như thường lệ.
Lại qua một thời gian nữa, mẹ tôi cẩn thận nhắc đến trong điện thoại rằng Ôn Cảnh Nhiên, trai duy nhất của bác Ôn hàng xóm hồi nhỏ, đã từ Đại học Công nghệ Quốc phòng tu nghiệp về.
“Hồi nhỏ hai đứa hay cùng làm bài tập, còn nhớ không? Cậu giờ đang làm viện trưởng ở viện nghiên cứu kỹ thuật quân sự gần nhà đấy, nghe nói cũng làm việc gần đó nhờ mẹ hỏi xem có muốn cùng ăn một bữa cơm không.”
“ đừng có áp lực, chỉ đơn thuần là ôn lại chuyện cũ thôi.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
lại người cũ cũng tốt, đã đến phải hoàn toàn ra khỏi bóng tối của quá khứ rồi.
Nhà hàng được chọn ở một sân thượng có thể ra cảnh sông.
Ôn Cảnh Nhiên của hiện tại cậu mọt sách đeo kính trong ký ức hoàn toàn như hai người khác , giờ đây cậu ra dáng một người lịch thiệp, nhã nhặn.
Trong trò chuyện, cậu thể hiện sự hiểu biết sâu rộng không thiếu phần hài hước, rất biết cách dẫn dắt nhịp độ cuộc đối thoại.
Chúng tôi kể lại chuyện thú vị thời thiếu niên khi hái trộm xoài trong trường, kể về trải nghiệm khi về nước cống hiến cho sự nghiệp kỹ thuật quân sự, kể về phát triển mới nhất của trí tuệ nhân tạo trong lĩnh vực quân sự.
Cậu cực kỳ chừng mực khi tránh né các chủ đề về cảm, chỉ khéo léo dẫn dắt cuộc trò chuyện theo hướng vui vẻ, không khí thoải mái tự nhiên.
Tôi thực sự đã lâu lắm rồi mới được cười một cách sảng khoái như vậy.
Đặc biệt là sau khi Ôn Cảnh Nhiên biết tôi thích ăn xoài——
Xoài vốn dĩ rất đỏng đảnh, không dễ trồng.
cũng thật làm khó cho Ôn Cảnh Nhiên, vậy mà cậu lại trồng sống được thật, còn trồng đầy một vườn quả.
Cậu đứng dưới bóng cây, chăm chú cắt tỉa cành lá đó.
Mỗi mùa hè rực rỡ sau khi chúng tôi lại , Ôn Cảnh Nhiên luôn xách một giỏ xoài tươi đến tôi.
“Thanh Hòa.”
Ôn Cảnh Nhiên gọi tôi.
“Em xem này,” cậu chỉ vào cây xoài sai trĩu quả nhất, “đều đã chín rồi.”
Phải rồi.
Quả đã chín rồi.
Câu chuyện mới cũng bắt đầu rồi.
về phố A, ga tàu nườm nượp người qua lại.
Tôi ra khỏi cổng soát vé đã Lục Tranh đang đứng ở lối đón khách, tay ôm một bó hoa hồng trắng, ánh mắt dán chặt vào người tôi.
Bảy năm không , anh ta tiều tụy đi nhiều, bộ âu phục nhăn nhúm, cà vạt đeo lỏng lẻo, hoàn toàn mất đi phong thái của một thủ trưởng quân khu .
“Thanh Hòa.” Anh ta sải tiến , giọng khàn đặc, “Chào mừng em về.”
Tôi không nhận hoa, chỉ lịch sự gật đầu: “Anh có lòng rồi, người nhà đến đón tôi.”
Cánh tay anh ta khựng lại giữa không trung, phía sau bỗng vang giọng nữ chói tai: “Cố Thanh Hòa, cô còn mũi quay về đây sao?”
Thẩm Mạn Nhu ngồi lăn lao tới, tóc tai bù xù, lớp trang điểm lem luốc.
Khi tôi, ánh mắt cô ta chợt nham hiểm: “Bảy năm không , vẫn cái bộ dạng giả vờ thanh cao đó!”
Lục Tranh bực bội đẩy chiếc lăn ra: “Cô có thể đừng bám đuôi tôi nữa được không?”
“Tôi bám đuôi anh?” Thẩm Mạn Nhu cười một cách cuồng loạn, nước mắt trào ra, “Năm đó là ai đi theo sau tôi không rời nửa ? Bây giờ tôi tàn phế rồi là anh tôi không lọt mắt nữa phải không?”
Khi hai người họ đang tranh cãi, em trong đẩy bị đánh thức, bập bẹ vươn tay về phía Ôn Cảnh Nhiên: “Bố, sợ…”
Ôn Cảnh Nhiên cúi người bế đứa trẻ , dịu dàng ra hiệu cho tôi: “Bố mẹ đang đợi ở trên đấy.”
Năm đó sau khi lại, chúng tôi luôn giữ liên lạc. Cuối cùng vào một Lễ nhân, Ôn Cảnh Nhiên đã tỏ với tôi.
Kết hôn hai năm, em tròn một tuổi, đáng yêu như một thiên thần nhỏ.
Ánh mắt Lục Tranh dừng lại trên bàn tay Ôn Cảnh Nhiên đang đặt vai tôi, rồi đột ngột chuyển sang khuôn của em , đồng tử co rút mạnh mẽ: “Đây là… của em?”
“Vâng, trai tôi, Ôn Niệm An.” Tôi nhẹ nhàng xoa đứa trẻ, “Đây là chồng tôi, Ôn Cảnh Nhiên.”
Ôn Cảnh Nhiên khẽ gật đầu chào, tư thái ung dung điềm tĩnh.
Sắc Lục Tranh thoắt cái xám xịt, môi run rẩy: “Em… kết hôn rồi?”
“Lễ cưới được tổ chức ở phố B.” Tôi bình thản nói.
“Vậy còn vòng bạn bè của em…” Anh ta nói được một nửa thì đột ngột dừng lại.
Anh ta chắc hẳn đã nhớ ra tôi từ lâu đã chặn anh ta, cái tài khoản WeChat phụ từng chỉ kết bạn với mình anh ta đó.
“Tôi đã xóa tài khoản rồi.” Tôi nhẹ giọng nói.
Thẩm Mạn Nhu đột nhiên cười lớn tiếng, cười đến chảy nước mắt: “Lục Tranh anh rõ chưa? Người ta đã sớm tìm được duyên mới rồi, chỉ có anh là còn như một kẻ ăn xin canh giữ ở đây! Anh tưởng cô ta quay về là vì nhớ cũ sao? Mơ đi!”
Lục Tranh không thèm để ý đến cô ta, chỉ trân trân tôi, ánh sáng trong mắt lụi tắt từng chút một, giống như đống tro tàn đã cháy hết.
“Từ bao giờ?”
“Một năm .”
Ôn Cảnh Nhiên trả lời thay tôi, giọng điệu trầm ổn mang theo ý vị bảo vệ không cho phép nghi ngờ, “Chúng tôi phải đi rồi.”
quay người đi, tôi nghe Lục Tranh lầm bầm điều gì đó sau lưng, giọng nói bị tiếng khóc lóc om sòm của Thẩm Mạn Nhu vùi lấp.
ra khỏi nhà ga, ánh nắng thật rực rỡ. Niệm An vươn bàn tay nhỏ nhắn ra nghịch khuyên tai của tôi, cười khanh khách.
Ôn Cảnh Nhiên cúi đầu hôn đỉnh đầu tôi: “Em có mệt không?”
Tôi mỉm cười lắc đầu.
hôm đó, chúng tôi đẩy em nói cười đi ra khỏi ga cao tốc.
Không ai bận tâm đến màn kịch mà Lục Tranh Thẩm Mạn Nhu đã diễn ở nhà ga.
Thế vào rạng sáng, tin dữ về việc Thẩm Mạn Nhu phóng hỏa đã truyền đến.
Khi nhận được điện thoại từ mẹ Lục, bố tôi còn tưởng đối phương lại tìm cớ để níu kéo.
Mãi đến khi vòng bạn bè tràn ngập định vị của căn biệt thự bị cháy, mới phát hiện ra Thẩm Mạn Nhu thực sự đã đổ xăng, châm lửa đốt cháy căn biệt thự sang trọng, ngọn lửa nuốt chửng nửa bầu trời đêm.
Khi mẹ kể cho tôi nghe về trạng bỏng thảm khốc của họ, tôi đang pha sữa cho Niệm An.
Bình sữa tỏa ra làn hơi trắng ấm áp, nhiệt độ vặn.
“ không quan tâm.”
Câu chuyện của tôi Lục Tranh đã sớm viết hồi kết kể từ giây phút bảy năm , khi lần đầu tiên anh ta chọn đến nhà Thẩm Mạn Nhu sau khi tan sở.
Chúng tôi đã từng giao vào thời thanh xuân trẻ tuổi, cuối cùng lại đi về hai quỹ đạo cuộc đời hoàn toàn khác biệt.
Như thế này rất tốt.
Giống như hai đường thẳng song song, bình yên ở vị trí của riêng mình.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được từ đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới
🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎