Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngày đi đăng ký kết hôn.
trai tắ/t chuông báo thức, lái xe đi, tình để tôi lỡ giờ.
tôi vội vã đến cục dân chính, vừa hay gặp “chị em tốt” của anh mặc cùng kiểu áo sơ mi trắng, đứng sát bên anh trước ống kính.
Tư thân mật, rực rỡ.
Thấy tôi, cô ta còn thản nhiên trách móc:
“Đều tại chị đến muộn, suýt nữa chúng tôi lỡ mất số rồi!”
“May mà có An Nhiên giúp, tôi có thời gian chụp kỷ niệm với anh ấy, chị sẽ không để bụng chứ?”
“Tôi không để bụng.”
Tôi mỉm tháo trên tay, đeo sang tay cô ta.
Chiếc luôn lỏng lẻo trên tay tôi, giờ đeo tay cô ấy lại vừa khít.
Tôi càng sâu:
“Đeo chụp có cảm giác chân thật.”
Mặt Chu Húc lập sầm :
“Trình Tư Cầm, em đang làm gì ?!”
“Không làm gì , tăng ca đến khuya, mệt quá, em về trước đây.”
Tôi quay người rời đi, nhưng bị Chu Húc kéo lại.
“Đợi đã, sắp đến lượt rồi. Yên tâm, với An Nhiên chỉ lấy bản điện tử, in sổ là của chúng ta.”
An Nhiên lập bước tới, giả vờ thân thiết ôm lấy tay tôi, giọng nũng nịu:
“Ôi chị Trình, xin lỗi mà.
Em chỉ thấy chia tay ngay trước kết hôn thì tiếc quá, muốn chụp một tấm kỷ niệm.
Sớm biết hai người cãi nhau, em đã không đến.
Hay là này, đợi hai người đăng ký xong, em mời hai người đi ăn!”
Nói rồi, cô ta còn tình giơ tay đeo trước mặt tôi, trêu ngươi.
Tôi nhìn hai người cùng nắm lấy tôi, mặc áo giống nhau, đeo giống nhau, ngay động tác vô thức cũng mang một loại ăn lâu ngày.
“Không cần, hai người tự đi ăn đi.”
Tôi cùng lúc gạt tay hai, rời khỏi đó trong ánh mắt hóng hớt của mọi người.
Sau lưng, An Nhiên chu môi, tỏ vẻ đáng thương:
“Anh Húc, chị Trình giận rồi ? Đều tại em, không nên đến.”
Chu Húc lạnh mặt, hừ một tiếng:
“An Nhiên, không liên quan đến em. Trách thì trách Trình Tư Cầm không biết điều! Kệ cô ấy, chúng ta tiếp tục.”
Bước ra khỏi cục dân chính, tôi do dự một chút, rồi bật chế độ không làm phiền trên điện thoại.
Bụng kêu “ục ục”, tôi tìm một quán ăn ngồi .
Nghĩ lại năm năm , mỗi lần tôi và Chu Húc cãi nhau hay suýt chia tay đều vì An Nhiên.
Ngay hò cũng không kéo dài một tiếng, anh nhất bị tin nhắn của cô ta gọi đi.
Nên thấy hai người thân mật chụp cưới, viên đá đè trên tim tôi cuối cùng cũng rơi .
Tôi thậm chí còn thấy nhẹ nhõm, như vừa thoát khỏi lồng giam.
Về nhà rửa mặt xong, tôi lăn ra , giấc rất sâu.
Trong mơ, dường như có người quen đang gọi tên tôi.
sau, tôi đến tự tỉnh.
Chu Húc ngồi ở ăn uống cà phê, vừa thấy tôi liền ra vẻ bề trên:
“Trình Tư Cầm, em làm trò gì vậy? Dậy muộn này, áo vest của anh chưa ủi, cà vạt cũng chưa chỉnh, anh đi làm mặc gì?”
Tôi ngơ ngác:
“Anh tự làm không à? Em đâu chuẩn bị cho anh.”
Chu Húc giận, đặt mạnh ly cà phê , đập quát:
“Em đang bày trò gì? Chỉ vì thôi mà?”
“Em không bày trò.”
“Anh biết em vẫn giận , nhưng anh chỉ coi An Nhiên là anh em, cô ấy nhờ thì anh phải giúp.
Cùng lắm lần sau buổi chiều, buổi chiều chắc em không quên nữa nhỉ?”
“Em không giận, anh muốn giúp thì cứ giúp, em không kiến.”
“Em có thể đối xử với An Nhiên tử tế chút không? Cô ấy—”
“Anh không cần giải thích quan hệ của hai người, em hiểu mà. Hai người là anh em mặc chung quần lớn cùng nhau.”
Tôi lạnh nhạt cắt ngang, xách túi trang điểm đi thẳng phòng tắm.
Đây là lần đầu tiên tôi không muốn nghe anh biện hộ cho An Nhiên.
Chu Húc sững người tại chỗ, cà phê đổ tay áo cũng không để .
Cô thân kiêm sếp của tôi – Phó Tuyết Ninh rủ tôi ra ngoài chơi.
Cô ấy nhận ra chiếc tôi từng nâng niu đã biến mất, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tôi chủ động mở lời:
“Tiểu Tuyết, đề nghị đi du học hai năm ở nước ngoài mà chị từng khuyên em, em suy nghĩ xong rồi.”
Cô ấy khựng lại, nuốt câu hỏi muốn hỏi, nghiêm túc nói:
“Em thật sự quyết rồi? Không hối hận?”
Trước đây vì Chu Húc, tôi từ chối thẳng thừng.
Cô ấy còn khuyên tôi suy nghĩ thêm.
Tôi từng nghĩ có Chu Húc, tôi sẽ không đổi .
Bây giờ tôi biết ơn vì cô ấy cho tôi cơ hội chọn lại.
“Em tuyệt đối không hối hận. Cuộc đời em, do em quyết !”
Phó Tuyết Ninh , giơ ngón tay cái khen ngợi:
“, về công ty chị sẽ giúp em liên lạc.”
đã quyết tâm, tôi như trút gánh nặng, ngày tâm trạng đều rất tốt.
Nhưng về đến nhà, nghe tiếng động trong phòng khách, nụ trên mặt tôi vụt tắt.
Vừa hay bị Chu Húc gặp.
Mặt anh lập phủ một tầng sương lạnh:
“Trình Tư Cầm, nhà vẫn bừa bộn như vậy? ngày em không đi làm, đã đi đâu?”
“Có việc nên ra ngoài, anh thấy bẩn thì tự dọn.”
Chu Húc bị nghẹn, thái độ dửng dưng của tôi khiến anh ta có phần chột dạ, giọng cũng dịu đi hẳn:
“Em còn đang giận à? Anh tắt chuông báo thức là vì muốn em thêm một chút.”
“Còn chìa khoá xe, anh cũng không cầm nhầm, là An Nhiên gọi nhờ đưa đi gấp, anh vội quá nên không để chìa khóa trên là của em.”
Tôi đặt đồ , bình thản nói:
“Anh đi đưa anh em thì quan trọng chứ, em hiểu mà, em không giận.”
Chu Húc lại đầu nổi nóng, đá đổ cây đèn đứng một cách đầy bực :
“Trình Tư Cầm, em có thể nói cho đàng hoàng một chút không? Anh với An Nhiên là anh em bao nhiêu năm rồi, đưa cô ấy đi ăn sáng thì có gì quá đáng?”
“Tất nhiên là không quá đáng. Anh muốn đưa thì cứ đưa, em không có kiến.”
Thấy tôi vẫn giữ vẻ dửng dưng lạnh nhạt, cuối cùng Chu Húc bùng nổ.
Anh ta giận dữ đá đổ trà, ly thuỷ tinh vỡ tan dưới chân tôi, phát ra tiếng loảng xoảng đầy chói tai.
“Trình Tư Cầm! Chỉ là chụp một tấm thôi mà, em có cần phải giận đến mức này không?!”
Tôi đè nén cơn mệt mỏi đang không ngừng dâng , giữ bình tĩnh:
“Em không giận. Anh với An Nhiên nào cũng , em không quan tâm.”
Chu Húc càng nổi điên, gào :
“Trình Tư Cầm, em không hiểu tiếng người à? Anh đã nói là anh với cô ấy không có gì rồi, em có thể đừng như vậy không? Cứ mặt nặng mày nhẹ với ai chứ?!”
Từng lời như dao đâm tai, màng nhĩ tôi đau nhức. Cuối cùng tôi mất kiên :
“Nói xong chưa? Nói xong thì em lầu trước.”
Chu Húc nghẹn lời, cơn giận nuốt không trôi, đành gượng ra một nụ gượng gạo:
“Xin lỗi nhé, Tư Cầm, vừa rồi anh hơi nóng. À, ở khu phía tây mở một quán nướng, hay tụi mình đi ăn thử?”
Tôi nhìn những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn dưới chân, nhẹ giọng từ chối:
“Xin lỗi, em ăn với rồi. Anh đi một mình đi.”
Chu Húc sầm mặt, trút giận bằng cách đập phá hết đồ trong phòng khách.
Phát tiết xong, anh ta trừng mắt nhìn tôi, rồi đùng đùng bỏ đi, đóng sầm cửa.
Tôi thở dài.
Tính khí của Chu Húc ngày càng tệ rồi.
Đêm đó Chu Húc không về, còn tôi thì lại có một giấc ngon.
Rửa mặt xong, tôi lầu.
Vừa bước phòng khách đã thấy Chu Húc đang nằm co trên chiếc ghế sô pha duy nhất còn nguyên vẹn.
Quầng thâm dưới mắt anh ta rõ ràng, ánh mắt nhìn tôi không rời.
“Sáng nay anh về, em không có gì muốn nói ?”
“Ồ, dù nay anh cũng không đi làm, không .”
Thái độ dửng dưng của tôi như chọc Chu Húc.
Anh ta bật dậy, đẩy ngã chiếc ghế sô pha, hét giận dữ:
“Tối anh đi uống rượu, ăn đồ nướng với . hơn mười giờ mấy bà vợ người ta đã đầu gọi điện rồi!”
“Mười hai người đi chung, cuối cùng chỉ còn mình anh lủi thủi ngồi tới lúc quán đóng cửa!
Gọi điện thì không, một tin nhắn cũng không có! Em còn là người không vậy?!”
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng mắt anh ta:
“Chẳng phải chính anh nói, nếu buổi tối anh không về thì đừng gọi điện làm phiền ? Em chỉ đang cho anh khoảng trời riêng thôi.”
Chu Húc khựng lại, chắc là nhớ ra những lời từng nói.
“Trình Tư Cầm! Em làm gì mà cứ gọi điện liên tục hả, phiền chết đi !”
“ hò? hò cái gì, để sau đi! Anh đang bận, đừng có gọi nữa!”
đó chính anh ta nói sẽ tan làm sớm để đi hò với tôi, còn gửi vị trước bảo tôi tới trước.
Vậy mà tan ca xong, anh ta lại cùng An Nhiên đi chơi net.
Tôi háo hức đến địa điểm .
Đợi mãi đến lúc trời đổ mưa, người tôi ướt sũng, vẫn không thấy bóng dáng Chu Húc đâu.
Tôi nghĩ anh xảy ra gì, cuống cuồng gọi điện cho anh.
Gọi liên tục hai tiếng đồng hồ, anh chịu máy.
Bên kia đầu dây là tiếng ồn ào của đám đang chơi game, còn tôi thì như một con ngốc đứng giữa mưa ba tiếng đồng hồ.
Nhưng đáp lại tôi, lại là một tràng chửi rát mặt.
Chu Húc chốt câu cuối cùng: “Đồ điên.” Rồi cúp máy.
Trời vừa tờ mờ sáng, anh về tới nhà.
Vừa về đã đập nát đồ đạc trong phòng.
Giận dữ mắng tôi:
“Đều tại em cứ gọi điện liên tục làm anh tụt rank, không thì anh đã về từ lâu rồi!”
“Sau này lúc anh chơi game với anh em, em tốt nhất cút xa một chút, để cho anh chút không gian riêng, đừng có mẹ nó làm phiền!”
Chu Húc vừa nói xong hồi ức, đang mở miệng tiếp.
Tôi không muốn nghe thêm gì nữa.
“Em ra ngoài chút, anh nghỉ ngơi đi.”