Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
【Chương 7】
Trợ lý Lục Hằng sắp phát điên.
Tổng giám đốc của anh – người luôn như tảng băng di , nghiện công việc nặng – dạo này có biểu lạ.
Ví dụ như họp video cấp cao toàn cầu, mà sếp cứ nhìn xuống điện thoại suốt, miệng còn… cười ngu ngơ?
Lục Hằng len lén liếc thử, thấy trên màn là khung chat với một cô gái.
Cô ấy gửi một sticker mèo con.
Sếp trả lời: [Ừ.]
Cô gái: [Anh ngoài “ừ” ra còn biết nói gì khác không?]
Sếp: 【……】
Nửa phút sau, anh ấy gõ vài chữ rồi xóa, xóa xong lại gõ, cuối cùng chỉ gửi một chữ: 【Ngoan.】
Lục Hằng thấy thế, nhìn sang người phụ trách chi nhánh châu Âu bên kia màn , gương mặt y như thấy ma.
Chắc họ bao giờ chứng kiến ông chủ của mình lại có… biểu cảm “có nhân tính” đến vậy.
Còn nữa, trong việc của sếp gần đây xuất một cái tủ trong suốt, giữ nhiệt và độ ẩm ổn định.
Bên trong không rượu vang đắt tiền, mà là đầy ắp các loại ngọt tinh xảo.
Ngày nào đến trưa, sếp cũng sẽ đóng cửa văn lại, ngồi bên trong nửa tiếng đồng hồ.
Có lần Lục Hằng lỡ tay mở cửa bước vào, gặp ông chủ như băng trước mặt người ngoài, cẩn thận dùng thìa nhỏ từng miếng mille-feuille dâu tây.
Trên mặt là vẻ thỏa mãn và dịu dàng từng thấy, giống hệt… một con mèo nhỏ được cá khô.
Lục Hằng cảm thấy mình phát một bí mật kinh thiên địa.
Thay đổi lớn nhất là cách sếp xử lý chuyện của Tập đoàn Vitas.
Tối ấy sau khi từ buổi tiệc trở về, sếp toàn thân bao phủ trong khí chết người, ra lệnh ngay lập :
Trong vòng một tuần, khiến Vitas biến khỏi thành phố này.
Lục Hằng lập kéo cả team thức trắng đêm, lập ra một kế hoạch tấn công thương mại không chút nhân nhượng.
Nhưng sáng sau, sếp lại gọi anh quay lại.
“Dừng kế hoạch.”
“Hả?” Lục Hằng chết lặng, “ ạ? Nhưng chúng tôi đã—”
“Vợ tôi nói, cô ấy tự mình đánh bại đối thủ, đường đường chính chính.”
Giọng sếp không cảm xúc, nhưng trong đó có một thứ gì đó giống như… tự hào?
Lục Hằng: “…”
Vợ?Vợ nào?Bao giờ sếp kết hôn vậy trời?!
Anh có cảm giác não mình sắp cháy.
“Cho nên,” sếp gõ gõ mặt bàn, ra chỉ thị mới, “nhiệm vụ của các cậu không là hạ gục Vitas, mà là… đối thủ tập luyện cho tiệm ‘Ninh Ký’ của vợ tôi.”
Lục Hằng hóa đá tại chỗ.
là cả đội ngũ siêu cấp tinh anh toàn cầu này… giờ đóng vai đối thủ ngang tầm nhưng không được thắng thật, để “quân xanh” cho tiệm của sếp phu nhân?
Đây là phong cách sủng vợ kiểu mới à?
Khi bước ra khỏi văn tổng giám đốc, Lục Hằng cảm thấy toàn bộ thế giới quan của mình đã sụp đổ.
Anh nhìn thấy sếp lại cầm điện thoại, nhìn màn cười kiểu… anh hoàn toàn không hiểu nổi.
Anh , thế giới này chắc chắn là đã trở nên huyền huyễn thật rồi.
【Chương 8】
Tôi nhanh chóng phát ra tiệm “Ninh Ký” có gì đó không đúng.
Tập đoàn Vitas – trước đây luôn chèn ép chúng tôi – bỗng nhiên trở nên “thân thiện” lạ thường.
Không còn giành giật khách hàng nữa, mà tung ra vài món na ná với chất lượng thấp hơn, càng khiến sản phẩm của Ninh Ký nổi bật về nguyên liệu và tay nghề.
Một số nhà cung cấp từng khó thương lượng thì nay chủ liên lạc, báo giá ưu đãi bất ngờ.
Thậm chí con đường trước cửa tiệm – từng kẹt xe suốt ngày – cũng đột nhiên được thành phố quy hoạch lại, thông thoáng như mới.
Mọi thứ suôn sẻ đến mức đáng ngờ.
Tôi không ngu. Tôi biết chắc chắn có người âm thầm giúp đỡ.
Ngoài Diệm , tôi không ra ai khác.
Tối đó, tôi nấu đầy một bàn món anh thích .
Khi anh về nhà, nhìn thấy bàn thì khựng lại một chút.
“ nay có gì đặc biệt ?”
“Không có.” – Tôi múc cho anh một bát canh, “Chỉ là… cảm ơn anh.”
Anh dừng lại giữa tác gắp đồ , ngẩng lên nhìn tôi.
“Cảm ơn chuyện gì?”
“Cảm ơn vì những gì anh đã cho ‘Ninh Ký’.” – Tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt anh, “Tuy em tự mình cố gắng, nhưng mà… cảm ơn.”
Anh im lặng một , đặt đũa xuống.
“Cầm Ninh,” – anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc từng thấy – “Những việc anh … không vì tiệm .”
Tim tôi bỏ một nhịp.
“Vậy là vì gì?”
“Vì em.”
Giọng anh khẽ, nhưng vang trong lòng tôi như một quả bom.
Ầm một tiếng, mọi lớp trong lòng tôi… đều sụp đổ.
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, trong đó phản chiếu rõ gương mặt ngỡ ngàng của chính mình.
Anh… tỏ tình với tôi ?
Tôi còn kịp phản ứng, thì anh đã đứng dậy, hơi lúng túng:
“Anh no rồi.”
Nói xong liền chạy .
Tôi nhìn bát đũa hầu như vào, và bóng lưng biến nơi cầu thang, buồn cười.
Người đàn ông này, cứ đến đoạn quan trọng là chạy. Anh là thỏ à?
Đêm đó, tôi tiếng đánh thức.
Từ nhỏ tôi đã sợ chớp.
Tôi ôm chăn, co mình ở góc giường, run như cầy sấy.
Lại một tia sét xé toạc bầu trời, theo sau là tiếng chấn .
Tôi hét lên, chôn đầu vào đầu gối.
Đúng đó, cửa đẩy ra.
Diệm lao vào.
Anh chỉ mặc áo choàng ngủ, tóc rối bù, trên mặt là vẻ hoảng loạn không che giấu.
“ thế?”
Anh thấy tôi co rúm ở góc giường thì khựng lại.
Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt rưng rưng.
“Em… em sợ .”
Anh không nói gì, chỉ bước tới giường, vén chăn lên, chui vào nằm cạnh tôi.
Sau đó anh dang tay, ôm cả người lẫn chăn của tôi vào lòng.
Lồng ngực anh rộng, ấm, có mùi hương khiến người ta an tâm.
Tôi cứng đờ trong vòng tay anh, không dám nhúc nhích.
“Ngủ đi.” – Anh nói nhỏ bên tai tôi, “Anh ở đây rồi.”
Ngoài kia rền vang.
Nhưng lần này, tôi lại không thấy sợ chút nào.
Vì tôi biết, có người… sẽ chắn hết giông bão cho tôi.
Tôi dựa vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập vững vàng, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
【Chương 9】
Sáng sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay Diệm .
Ánh nắng len qua khe rèm, tôi nhìn rõ gương mặt anh ở khoảng cách gần.
ngủ, anh không còn vẻ lùng nghiêm nghị, mà trở nên yên bình và dịu dàng như một chàng trai trẻ vô hại.
Tim tôi lại đầu đập loạn.
Tôi len lén đưa tay ra, chạm vào lông mày anh một chút.
Ngón tay chạm gần đến da anh, đôi mắt anh… đột ngột mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không khí lập đông cứng.
Tôi như tên trộm tại trận, mặt đỏ bừng, giật tay lại như điện giật.
“Tôi… tôi không cố ý đâu!” – tôi lắp bắp giải thích.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm ấy.Ánh mắt đó khiến da đầu tôi tê rần.
Tôi tưởng anh sẽ giận, sẽ đẩy tôi ra.Nhưng không.
Anh chỉ đưa tay lên, khẽ vén lọn tóc xõa trên má tôi ra sau tai.
Ngón tay anh mát , chạm vào da tôi lại như châm ngòi một ngọn lửa âm ỉ.
“Sau này, nếu có sét… thì đến tìm anh.” – anh nói, giọng khàn khàn của buổi sáng sớm.
Tôi ngơ ngác gật đầu.
Sáng đó, thật sự quá mơ hồ như trong mộng.Mối quan hệ giữa chúng tôi, sau trận mưa giông, dường như lại gần thêm một bước.
Nhưng cũng từ đó, một rắc rối mới đầu.
Tôi phát trong việc của Diệm luôn có một khung ảnh.Trong khung là một cô gái cười rạng rỡ, xinh đẹp, trông thông minh lanh lợi.
Một lần, tôi mang đồ khuya lên, vô tình thấy anh ngồi nhìn bức ảnh đó, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay vuốt lên gương mặt cô gái trong .
Ánh mắt anh ấy… dịu dàng và quyến luyến đến mức tôi từng thấy bao giờ.
Tim tôi như ai đó đâm một nhát.
Cô ấy là ai?Là… “bạch nguyệt quang” của anh ?
Ý đó xuất liền như dây leo, quấn chặt lấy tôi.
Tôi đầu ngợi lung tung.Càng được anh đối xử tốt, tôi lại càng khó chịu.
chăng… anh nhìn tôi, nhưng lại về người khác? chăng tôi được anh cưng chiều… chỉ vì tôi giống cô ấy?
Tôi không dám hỏi.Vì tôi sợ, sợ nghe câu trả lời mà mình không chịu nổi.
Mối quan hệ giữa chúng tôi rơi vào một trạng thái kỳ lạ.
Bề ngoài thì càng càng giống vợ chồng thật sự.
Anh sẽ đưa tôi đi siêu thị, nhớ từng sở thích nhỏ của tôi, còn biết vụng về nấu nước đường đỏ cho tôi mỗi lần đến kỳ.
Nhưng trái tim tôi thì vì một “bóng ” không tồn tại mà rỉ máu từng ngày.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa.Tôi nhờ Giang Nguyệt giúp tôi điều tra thân phận cô gái trong bức ảnh.
Giang Nguyệt đã dùng hết mọi mối quan hệ và nhanh tìm ra được kết quả.
“Ninh Ninh, tra được rồi. Cô ấy tên là Diệm Tư, là em gái ruột của Diệm . Nhưng… cô ấy trong một tai nạn xe hơi cách đây năm năm rồi.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Em gái?Là em gái anh ấy ?
Giang Nguyệt nói gì đó trong điện thoại, nhưng tôi chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Chỉ cảm thấy một nỗi hổ thẹn khủng khiếp nhấn chìm lấy mình.
Tôi lại vì một người đã , mà đi nghi ngờ tình cảm chân thành của Diệm .
Tôi thật quá tệ.