Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Chúng tôi bắt đầu rồi kết thúc đều quá vội vàng.
Chưa từng han chuyện riêng, bởi sức hút thể xác đã che lấp lý trí.
Tôi tưởng anh không quan tâm, thật, anh biết hết.
Ngay gặp đầu tiên, anh đã tìm về tôi.
Tên tuổi, tuổi tác, tính cách anh thăm được. Thói quen, sở thích thì anh theo dõi nhà ăn lớp học, trường về khu trọ.
Tôi tưởng mình bí mật, hóa mọi thứ đều lộ rõ trước anh.
Tôi im lặng rất lâu, rồi : “Anh nhờ ai tìm ?”
“Hiệu trưởng các em.”
“Anh quen hiệu trưởng?”
“Không. ấy quen chú tôi.”
“Chú anh là ai?”
“Người tài trợ xây tòa nhà đó.”
Tôi ngẩn người, dần xâu chuỗi được.
“Chú anh tài trợ, anh lại làm công nhân?”
“Nhà tôi làm xây dựng. Bố bắt tôi phải bắt đầu thấp nhất. tôi chẳng thích ngành này, tôi mê xe .
Tôi hứa , làm công nhân năm, rồi sẽ bỏ vốn tôi mở gara.
gần đây tôi nhận được tiền lãi đầu tư trước đó, đã đủ vốn. Tôi tuyên bố nghỉ, tức nhập viện.
Mẹ gọi tôi, khóc suốt.”
Tôi nhớ lại anh báo bận, không về nhà, chính là đêm ấy.
Anh gật đầu: “Đúng. Mẹ trách tôi đêm.”
“Vậy mùi nước hoa trên người anh là ?”
Anh nhướng mày: “ mùi nước hoa của mẹ, dính vào thôi. Em nghĩ tôi ngoại tình à?”
Tôi chột dạ, vội phủ nhận, lại : “ anh số liên lạc của đồng nghiệp tôi?”
“Phải làm quen đồng nghiệp em chứ, mới tiện theo dõi em.”
“Anh đi bar cô ấy.”
“Không có riêng tư . Quán bar bạn tôi khai trương, tôi tới ủng hộ, tình cờ gặp thôi.”
“Thanh , thái độ em có vấn đề.” Ánh anh nghị. “Em khóa kín lòng, chẳng , chẳng tôi biết , lại tự suy đoán lung tung. Trong khi chính em ngoài gặp đàn khác!”
“Anh đừng khó nghe .”
“Thì thật vốn khó nghe!” Anh tức giận, cắn mạnh lên má tôi, lại càng phẫn nộ: “Em trang điểm! Ở trước tôi thì không, vì thằng khác mà trang điểm!”
“Tôi kém hắn? Anh cao , khỏe , bền . tiếng liền, hắn làm nổi không?”
“Anh… đừng bậy!” Tôi đỏ , bịt miệng anh.
Anh giữ chặt cổ tôi: “Không được! Hôm nay em phải tôi câu trả lời! Em định ai?”
Tôi lí nhí: “Tôi… chẳng về anh…”
“Em không , ? Tôi ăn em, ngủ em, nộp sính lễ, đầu tiên cũng em rồi. Em phải chịu trách nhiệm!”
Tôi trợn tròn : “Anh… anh cơ? đầu? Anh giỏi như , tôi không tin!”
Anh trừng : “Em dám nghi ngờ trong sạch của tôi?”
Anh dúi điện thoại vào tôi: “Cứ kiểm tra! bất kỳ thằng bạn nào của tôi. Nếu tìm chút chứng cứ tôi từng qua lại phụ nữ khác, tôi lập tức tự xử!”
Tôi nghẹn lời. Nếu anh thật làm vậy, chẳng phải tôi cũng mất đời?
Anh , nghi ngờ của tôi làm tổn thương trọng danh dự của anh, và yêu cầu tôi phải bồi thường.
“Bồi thường nào?” Tôi đỏ lí nhí. “Lại… bằng ?”
“Em nghĩ hay quá! Không dễ vậy đâu.” Anh chứng minh thư của hai , túc: “Mai đi đăng ký kết hôn.”
Tôi choáng váng khi thấy tuổi anh, nhỏ tôi hai tuổi.
chưa kịp hết sững sờ vì hóa mình vướng vào mối tình chị – em, thì anh đã bế thốc tôi, hướng thẳng vào phòng tắm.
Anh , để trừng phạt vì tôi dám nghi ngờ, hôm nay phải “đổi bối cảnh mới”.
Tôi hoảng loạn van xin, trong thâm tâm, tôi biết rõ – có năn nỉ nào, hôm nay cũng chẳng thoát khỏi anh.
sức lực ấy, hòa hợp kỳ lạ giữa tôi và anh, tôi , quãng thời gian sau này của tôi, chắn sẽ dài dài trong “nước sôi lửa bỏng”.
Nghĩ đây, tôi bật cười, nắm chặt cơ bụng rắn của anh.
Thôi, gánh nặng ngọt ngào này… tôi cam tâm mang suốt đời.
(Hoàn)