Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vãn Vãn. – Tần Mặc Hàn siết chặt tay tôi – Hãy bắt đầu lại từ đầu nhé.
Ừ. – Tôi gật đầu – Nhưng Mặc Hàn, em có một điều kiện.
Điều kiện gì? Em nói đi.
Em muốn yêu lại từ đầu. – Tôi nhìn anh – Giống như chúng ta mới nhau, bắt đầu lại từ con số không.
Tần Mặc Hàn ngẩn người trong giây lát, đó bật cười.
Được, vậy chúng ta giới thiệu lại từ đầu nhé.
Anh chỉnh lại cổ áo, đưa tay :
Xin chào, tôi tên là Tần Mặc Hàn, rất vui được làm .
Tôi mỉm cười nắm lấy tay anh:
Chào anh, tôi là Vãn Vãn, cũng rất vui được biết anh.
Cô , không biết tôi có vinh hạnh mời cô đi ăn tối không?
Tất nhiên là được, anh Tần.
Chúng tôi như hai người vừa mới yêu, tay trong tay bước khỏi Ủy ban.
trời đang lặn, ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng của hai chúng tôi thật xa.
Tối đó, Tần Mặc Hàn đưa tôi đến một hàng Âu – chính là nơi chúng tôi hẹn hò lần đầu tiên.
Em còn nhớ không? Mười năm , lần đầu chúng ta ăn tối riêng với nhau là đây. – Anh nói.
Em nhớ chứ. – Tôi gật đầu – đó anh hồi hộp đến mức cầm menu còn cầm ngược.
anh cũng đang hồi hộp. – Tần Mặc Hàn cười khổ – Thậm chí còn mười năm .
Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi cũng vậy.
Từng yêu nhau, từng chia xa, rồi lại trở về bên nhau. Cảm xúc ấy thật lạ lẫm.
Vừa thuộc, vừa xa lạ. Vừa háo hức, vừa lo sợ.
Mặc Hàn. – Tôi nhìn anh – Mình nói về tương lai đi.
Được.
Thứ nhất, sẽ không còn giấu giếm. Dù có gì xảy , chúng ta cũng phải đối nhau, thành thật với nhau.
Anh hứa.
Thứ hai, em muốn tìm hiểu lại về anh. Về quá khứ, về suy nghĩ, về tất cả mọi thứ thuộc về anh.
Anh cũng muốn tìm hiểu lại về em. – Tần Mặc Hàn nói – Vãn Vãn, ba năm qua em đã thay đổi rất nhiều. Em mạnh mẽ và độc lập rất nhiều.
Đúng vậy, em không còn là Vãn Vãn của ba năm – người chỉ biết dựa dẫm vào anh. – Tôi bình thản nói – Mặc Hàn, anh đang tìm một người vợ ngoan ngoãn, nghe lời, thì có anh sẽ thất vọng.
Anh không cần một người vợ ngoan ngoãn, nghe lời. – Tần Mặc Hàn nhìn tôi nghiêm túc – Anh cần chính là Vãn Vãn. Một Vãn Vãn thật sự, có chính kiến, có cảm xúc và cả những cơn giận.
Tôi xúc động nhìn anh. Người đàn ông tôi lúc này, thực sự khác với Tần Mặc Hàn của ba năm .
Ba năm , anh giống như đang thực hiện nghĩa vụ của một người chồng. Sự quan tâm của anh dành cho tôi phần nhiều đến từ trách nhiệm.
Còn bây , trong mắt anh là tình yêu thật sự, là sự trân .
Mặc Hàn, của Tô Như…
Đã kết thúc rồi. – Tần Mặc Hàn ngắt lời – Chi phí điều trị của cô ấy, anh vẫn sẽ tiếp tục chi trả, nhưng chỉ vậy . Anh đã nói rõ với cô ấy rồi, giữa chúng tôi không còn bất kỳ ràng buộc tình cảm nào.
Em không có ý gì khác. Chỉ là… cô ấy cần giúp đỡ, chúng ta có thể nhau hỗ trợ.
Tần Mặc Hàn nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Vãn Vãn, em…
Em không phải người bao dung gì đâu. – Tôi nói – Nhưng em không muốn quá khứ ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta. … Tô Như không còn nhiều thời gian. Em hy vọng cô ấy có thể rời đi trong thanh thản.
Trong mắt Tần Mặc Hàn là sự xúc động sâu sắc.
Vãn Vãn, anh có đức gì, phúc gì mà có được người vợ như em?
Đừng nói vậy. – Tôi cười – Chúng ta là vợ chồng mà, phải nhau vượt qua tất cả.
Bữa ăn tối đó kéo dài rất lâu, từ trời còn sáng cho đến tận khuya.
Chúng tôi nói rất nhiều. Nói về quá khứ, hiện tại và cả tương lai.
Dần dần, tôi nhận Tần Mặc Hàn thật sự đã thay đổi.
Anh trưởng thành , biết trân , và quan là anh đã học được cách thể hiện cảm xúc.
Vãn Vãn. – bữa tối, Tần Mặc Hàn ngập ngừng – Tối nay… em định đâu?
Tôi biết anh đang lo lắng điều gì. Lo rằng tôi vẫn chưa thật sự chấp nhận anh.
Về của chúng ta đi. – Tôi đáp – Mặc Hàn, một em đã chọn bắt đầu lại với anh, thì sẽ không chạy trốn .
Đôi mắt Tần Mặc Hàn sáng bừng.
Thật ?
Thật. – Tôi nắm lấy tay anh – Nhưng… tối nay em muốn ngủ phòng khách.
Gương anh thoáng chút hụt hẫng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Được . Em muốn ngủ đâu cũng được.
Về đến , nhìn mọi thứ thuộc, trong lòng tôi dâng một cảm giác khó tả.
Ba năm trôi qua, ngôi này không hề thay đổi. Như thể thời gian đã dừng lại khoảnh khắc chúng tôi hạnh phúc nhất.
Mặc Hàn. – Tôi quay lại nhìn anh – Tối nay, anh có thể ôm em được không? Chỉ là ôm .
Tần Mặc Hàn nhẹ nhàng ôm lấy tôi, rất dịu dàng, như thể sợ làm vỡ điều gì đó quý giá.
Trong vòng tay anh, tôi ngửi mùi hương thuộc, cảm nhận được cảm giác an toàn đã lâu không có.
Có … chúng tôi thật sự có thể bắt đầu lại từ đầu.
Sáng , tôi bị đánh thức bởi mùi đồ ăn thơm lừng.
Bước vào bếp, tôi Tần Mặc Hàn đang làm bữa sáng. Anh mặc tạp dề, trông vô ấm áp và gần gũi.
Em tỉnh rồi à? – Anh quay đầu lại nhìn tôi – Ngủ thêm chút cũng được, sắp xong rồi.
Em không buồn ngủ . – Tôi tiến lại gần – Có cần em giúp gì không?
Không cần đâu, em cứ ngồi chơi.
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn bóng dáng bận rộn của anh, trong lòng dâng cảm giác ấm áp.
Khoảnh khắc như thế này… là điều em từng mơ ước mỗi ngày.
Mặc Hàn. – Tôi đột nhiên tiếng – Anh đã từng hối hận chưa?
Hối hận gì?
Hối hận vì đã cưới em. không có em, có anh sẽ không bị Tô Như uy hiếp, cũng không phải chịu nhiều áp lực như vậy.
Tay Tần Mặc Hàn dừng lại, anh quay lại nhìn tôi.
Vãn Vãn, anh chưa bao hối hận vì đã cưới em. – Anh bước đến, ngồi xổm tôi – không có em, cuộc sống của anh không còn ý nghĩa gì cả. Ba năm vừa rồi, đau khổ là do chính anh gây , không liên quan gì đến em.
Nhưng mà…
Không có nhưng gì hết. – Anh nắm lấy tay tôi – Vãn Vãn, em là điều đẹp đẽ nhất trong đời anh. Làm anh có thể hối hận được?
Mắt tôi đỏ hoe.
Mặc Hàn, em yêu anh.
Đây là lần đầu tiên, kể từ chia xa, tôi nói lại ba từ ấy với anh.
Tần Mặc Hàn khựng lại trong giây lát, đó xúc động hôn mu bàn tay tôi.
Anh cũng yêu em, Vãn Vãn. Yêu bất kỳ thời điểm nào trong cuộc đời này.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang .
Tần Mặc Hàn nhíu mày. Sáng sớm thế này, ai có thể đến được chứ?
Anh đi mở cửa, tôi đi theo .
Ngoài cửa là một chàng trai trẻ đang đứng, trên tay ôm một bó hoa.
Xin , cô Vãn Vãn có đây không? – ta .
Cô ấy đây. là ai? – Giọng Tần Mặc Hàn có chút lạnh lùng.
Tôi là em trai của Tô Như, tên là Tô . – Chàng trai nói – Chị tôi nhờ tôi đến.
Tôi bước . Tô , chào . Có gì ?
Tô đưa bó hoa cho tôi.
Chị tôi nói, cảm ơn vì sự tha thứ của chị. Hiện chị ấy đã nhập viện và muốn gặp chị một lần.
Tôi nhận lấy bó hoa. Là hoa hồng trắng, loài hoa mang ý nghĩa tôn và tình yêu thuần khiết.
Bệnh tình của cô ấy…
Xấu đi rồi. – Trong mắt Tô là nỗi đau – Bác sĩ nói, có … chỉ còn vài ngày .
Tôi và Tần Mặc Hàn nhìn nhau, trong mắt đều là cảm xúc khó tả.
Chúng ta đến thăm cô ấy đi. – Tôi nói.
Một tiếng , chúng tôi có tại bệnh viện.
Tô Như nằm trên giường, sắc tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy, nhưng tinh vẫn khá ổn.
chúng tôi vào, cô ấy cố gắng ngồi dậy.
Vãn Vãn, Mặc Hàn, hai người đến rồi.
Tô Như, chị cảm rồi? – Tôi bước đến bên giường, nhẹ giọng .
Cũng ổn. – Tô Như mỉm cười – Vãn Vãn, hai người quay lại bên nhau, chị thật sự rất vui.
Việc điều trị của chị…
Đã ngừng rồi. – Tô Như lắc đầu – Bác sĩ nói điều trị tiếp cũng không có ý nghĩa gì. Chị không muốn làm phiền ai thêm .
lại như vậy được? – Tôi bối rối – Chúng ta vẫn có thể tìm cách…
Vãn Vãn. – Tô Như nắm lấy tay tôi – Chị đã sống đủ rồi. Ba năm qua, chị sống trong dằn vặt và tội lỗi. cuối cũng được giải thoát.
Nước mắt tôi rơi xuống. Dù đi , cô ấy cũng là một con người, một sinh mạng.
Tô Như, chị có muốn… làm bạn với em không? – Tôi .
Tô Như ngẩn một lúc, rồi nước mắt rưng rưng.
Vãn Vãn, em thật sự muốn làm bạn với chị ?
Em muốn. – Tôi gật đầu thật mạnh – Tô Như, mọi đã qua rồi. Em không trách chị .
Cảm ơn em, Vãn Vãn. – Tô Như bật khóc – Chị đã làm rất nhiều điều sai trái, nhưng gặp được em vào những ngày cuối đời, chị cảm thật may mắn.
Tần Mặc Hàn cũng tiến lại gần.
Tô Như, chị cần gì, cứ nói với chúng tôi.
Chị không cần gì cả. – Tô Như nhìn chúng tôi – Chị chỉ hy vọng hai người hạnh phúc. Đó là sự đền bù lớn nhất cho chị rồi.
Chúng tôi lại bệnh viện cả ngày đó.
Tô Như kể rất nhiều . Về quá khứ, về những điều tiếc nuối, và cả những ước mơ còn dang dở.
Vãn Vãn, bao hai người định có em bé? – Cô ấy bất ngờ .
Tôi và Tần Mặc Hàn đều ngạc nhiên. Chúng tôi chưa từng bàn về đó.
Chắc là… cũng sớm . – Tôi hơi ngại ngùng trả lời.
Vậy thì tốt quá rồi. – Tô Như mỉm cười – Con cái là món quà của ông trời. Hai người phải trân đấy nhé.
Chúng tôi sẽ trân . – Tần Mặc Hàn nói.
Tối đó, Tô Như đi trong giấc ngủ.
Cô ấy đi rất yên bình, trên môi vẫn còn nụ cười nhẹ.
Tô khóc rất nhiều. Chúng tôi lại bên ấy cho đến bình tĩnh lại.
Tô , cần gì, cứ liên hệ với bọn chị bất cứ lúc nào. – Tôi nói với .
Cảm ơn chị Vãn Vãn. – Giọng Tô nghẹn ngào – Chị em đã nói đúng. Chị thật sự là một người tốt.
Trên đường về , tôi và Tần Mặc Hàn đều im lặng.
Em đang nghĩ gì vậy? – Anh tôi.
Em đang nghĩ về ý nghĩa của cuộc sống. – Tôi trả lời – Tô Như đã rời đi, nhưng cô ấy đã làm được một điều tốt đẹp cuối cho chúng ta. Có … đó chính là lý do mà cô ấy tồn tại.
Đúng vậy. – Tần Mặc Hàn nắm chặt tay tôi – Vãn Vãn, chúng ta phải trân những gì đang có.
Ừm. – Tôi gật đầu – Mặc Hàn, mình sinh con nhé.
Tần Mặc Hàn nhìn tôi đầy xúc động.
Thật không?
Thật. – Tôi mỉm cười – Em muốn có một con trai đẹp trai giống anh, hoặc một cô con gái xinh xắn giống em.
Anh thì mong có một cô con gái dịu dàng giống em. – Tần Mặc Hàn nói – Vãn Vãn, cảm ơn em vì đã sẵn sàng sinh con cho anh.
Ngốc à, chúng ta là vợ chồng, điều đó là đương nhiên.
Tối đó, chúng tôi thật sự ôm lấy nhau, không còn rào cản, không còn nghi ngờ, chỉ còn lại tình yêu thuần khiết.
Ba tháng , tôi mang thai.
bác sĩ thông báo tin vui, Tần Mặc Hàn xúc động đến suýt ngất.
Vãn Vãn, chúng ta có con rồi! – Anh ôm tôi quay vòng vòng, vui mừng như một đứa trẻ.
Nhỏ , đây là bệnh viện đấy. – Tôi vừa cười vừa vỗ nhẹ vào người anh – Cẩn thận, đừng dọa đến em bé.
Đúng đúng, phải bảo vệ em bé. – Tần Mặc Hàn lập tức đặt tôi xuống, cẩn thận đỡ lấy tay tôi – Vãn Vãn, em có khó chịu đâu không? Có mệt không?
Em ổn mà. – Tôi nhìn dáng vẻ lo lắng của anh, vừa buồn cười vừa cảm động – Mặc Hàn, em chỉ mang thai , đâu phải mắc bệnh gì nghiêm .
Nhưng cũng phải cẩn thận. – Tần Mặc Hàn nghiêm túc – Từ trở đi, em không cần làm gì cả, cứ yên tâm dưỡng thai .
Về đến , Tần Mặc Hàn lập tức bật chế độ “chồng quốc dân”.
Anh mua đủ loại đồ cho bà bầu, nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng, còn mời hẳn chuyên gia dinh dưỡng và người giúp việc riêng.