Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

10

đó, Lục Hoài Chu nhất quyết đưa tôi đến trường.

Cậu ta lái sang, đỗ cổng trường một vô cùng chói mắt, khiến ai cũng ngoái nhìn.

Cậu ấy nhất định tự tay khuân từng món hành lý của tôi lên ký túc xá, còn cùng tôi đến lớp làm thủ tục nhập học.

“Nghe nói lúc khai giảng, mấy thằng trai thường chực chờ ra tay với tân viên.”

“Tôi phải tuyên bố chủ quyền .”

“Đồ cáo già.”

Sau màn thao tác của cậu ta, cả khoa đều biết tôi có một bạn trai vừa đẹp trai vừa nhiều tiền.

Môi trường đại học tốt.

Kỳ thi tuyển sàng lọc bớt nhiều người, xung quanh tôi đều là những người mang thiện chí.

Tôi học ngoại ngữ, ngành học yêu cầu khá cao, nên ngày nào cũng phải vùi đầu vào bài vở.

ra, tôi còn làm thêm giờ.

Trường của Lục Hoài Chu tôi khoảng ba tiếng lái .

Cậu ấy thỉnh thoảng lại đánh úp bất ngờ.

Dĩ nhiên, mỗi lần qua, tôi đều kéo cậu ta vào nhà nghỉ gần cổng trường.

Dù sao cũng ít thời , nên phải ưu “việc chính” .

Tuổi trẻ khí bốc, lại là yêu xa, mỗi lần gặp nhau đều như lửa bén rơm, cháy là bùng.

Lục Hoài Chu do huấn luyện thường xuyên nên vóc dáng lúc săn chắc, lực cũng quá mức kinh người.

Chỉ là… tôi bắt đầu đuối rồi.

“Lục Hoài Chu, cậu không biết mệt …”

“Không được để lại dấu trên cổ tôi!”

Cậu ta còn không hài lòng hỏi ngược lại:

“Hừ! Sợ ai nhìn thấy?”

“Ai thấy cũng không được! Tôi còn phải làm người đàng hoàng !”

Cậu ta giận dỗi tố cáo:

“Lần nào đến thăm tôi, cậu cũng chỉ biết ngủ với tôi…”

“Tôi cũng muốn làm mấy chuyện khác lắm, mà mỗi lần một hộp, còn làm gì nữa? Còn không gãy giường là may!”

Tôi đâm ngượng, cậu ta thì cứng họng không nói được gì.

Tôi chọc tay vào ngực cậu ấy:

“Lục Hoài Chu, kia ai nói là chưa từng thấy cô gái nào vô liêm sỉ như tôi?”

Cậu ta giả ngu:

“Ai nói cơ?”

“Tên chó nào đó.”

Cậu ta mặt dày ôm lấy tôi:

“Gâu.”

Tôi bẹo má cậu ấy:

kia không phải cậu lạnh lùng ít nói lắm sao? Giờ sao mà lắm lời thế?”

“Cậu chán tôi rồi ?”

“Có phải cậu thay lòng rồi không? Tôi có xem diễn đàn trường các cậu nhé, bao nhiêu đứa đòi tỏ tình, còn gọi cậu là nữ thần khoa ngoại ngữ nữa cơ!”

“Không biết người ta có chủ rồi ?”

“Tôi ngày nào cũng học từ vựng, học xong là chạy đi làm thêm. Trong trường một chỗ, trường một chỗ. Tôi bị điên ?”

Cậu ấy im lặng một , rồi ôm tôi chặt .

“Nếu mệt quá thì đừng làm thêm nữa.”

“Tôi biết cậu sẽ không tiêu tiền của tôi, nhưng tôi thật sự không muốn thấy cậu vất vả như thế.”

“Dạy mấy đứa học cấp 1 thôi, mệt gì?”

Tôi chọc vào ngực cậu ấy – chắc như đá.

“Mệt nhất là ở đây, với cậu này.”

Cậu ta bật cười thành tiếng.

11

Lần sau gặp lại, cậu ấy đưa tôi đến một hộ gần trường.

Ba phòng ngủ, hai phòng khách, cửa sổ sáng sủa, sạch sẽ.

“Cậu thuê ?”

“Tôi mua .”

Gần ba triệu tệ, cậu ta nói như mua áo khoác .

“Trường có giờ giới nghiêm, những cậu muộn, hoặc muốn có không yên tĩnh để học, thì đến đây ở.”

Cậu đặt chìa khóa vào lòng bàn tay tôi.

“Cậu mang theo chứng minh thư chứ? đi làm thủ tục sang tên.”

“Lục Hoài Chu, tôi không cần. Cũng sẽ không ở.”

“Trên mạng nói, nhà nghỉ trường là nơi có nhiều camera quay lén nhất .”

Cậu ấy cảnh báo.

Tôi giật :

“Không đến mức đó chứ?”

Cậu ấy có ấm ức ôm lấy tôi:

nữa, tôi không muốn mỗi lần đi thăm cậu đều như kiểu ‘trèo non lội suối đưa thân’, dùng xong rồi tự bắt .”

Tôi không nhịn được bật cười.

Đúng thật, mỗi lần chúng tôi gặp nhau, đều là lăn lộn điên cuồng.

“Sau này, cùng nhau xem phim, nấu cơm, chơi game trong nhà này.”

“Sau này, mỗi lần đến thăm cậu… là đang nhà.”

Nhìn ánh mắt đầy mong chờ của cậu ấy, lòng tôi mềm nhũn:

“Lục Hoài Chu, cậu thật sự… quá nhiều tiền, khiến tôi sốc luôn ấy.”

giác giống như tôi đang cặp kè đại gia vậy, nhà cậu rốt cuộc giàu cỡ nào hả?”

Hạ, nhà này là tôi dùng tiền kiếm được để mua.”

“Tôi chỉ muốn cậu sống thoải mái một .”

“Nói thật, tôi còn muốn mua cậu nữa.”

“Tôi không muốn thấy cậu chen chúc buýt mỗi ngày.”

“Tôi biết cậu sẽ không nhận, nhưng tôi thật sự muốn cậu đỡ khổ một .”

“Cậu không lúc nào cũng từ chối lòng tốt của tôi được.”

Cậu ấy nắm lấy tay tôi, giọng nói chân thành:

“Tôi biết cậu để bụng chuyện mẹ tôi đối xử với cậu.”

“Tôi biết nhiều người có định kiến với cậu.”

“Nhưng cậu chỉ không giống với định nghĩa ‘cô gái ngoan’ trong miệng họ thôi, điều đó không có nghĩa là cậu sai.”

“Tôi nhớ đầu chuyển trường đến, có một nữ bị một nam nói tục.”

“Cậu không nói hai lời, vớ lấy quyển sách đập thẳng vào đầu hắn.”

“Tan học, cậu còn bẻ nửa cây xúc xích còn lại mèo hoang ăn.”

“Cậu phóng khoáng, bộc trực, dám yêu dám hận, như một hiệp nữ vậy.”

“Trong lòng tôi, cậu luôn lấp lánh ánh sáng.”

Tôi bất chợt thấy cay mắt:

“Lục Hoài Chu, cậu… sao mà nhiều lời thế.”

“Tôi vẫn thích cậu hồi trầm tĩnh, lạnh lùng, ra vẻ cao ngạo kia cơ.”

Cậu ta cười, xoa tóc tôi:

“Tôi thích bộ dạng tức giận của cậu, giống mèo nhỏ xù lông.”

“Lục Hoài Chu, gan cậu ngày to rồi nhỉ!”

Tôi cắn lung tung vào người cậu ấy.

Cậu ta vừa cười vừa nâng mặt tôi lên:

Hạ, tôi muốn nói thật với cậu.”

“Tôi không phải người ham vật chất.”

dù không dựa vào nhà, sau này tôi làm cảnh sát, cậu có vào công ty làm nhân viên văn phòng.”

“Chúng ta sống bình dị thôi, vậy là tôi thấy mãn nguyện rồi.”

“Tôi chỉ muốn cậu biết…từ đến nay, tôi luôn nghiêm túc nghĩ tương lai của cả hai.”

“Nên, làm ơn, hãy để tôi có mặt trong tương lai của cậu, được không?”

Phòng khách không bật đèn.

Ánh đèn neon cửa sổ lấp lánh đổ bóng vào phòng.

Tôi dựa vào người cậu ấy, im lặng lâu.

“Lục Hoài Chu, tôi từng kể cậu chuyện bố tôi chưa?”

“Ông ấy mất đúng ngày nhật tôi năm mười tuổi.”

“Máy móc trong xưởng bị trục trặc, cuốn ông ấy vào…”

“Khi mẹ tôi nhìn thấy thì… không còn gì nữa.”

“Năm đó, nhà máy kiên quyết nói bố tôi thao tác sai, không chịu bồi thường.”

“Mẹ tôi dắt tôi đi khắp nơi kiện cáo, kêu oan, bị người ta đuổi, bị người ta chửi…”

“Nhiều năm nay, mẹ tôi một nuôi tôi lớn.”

“Bà ấy như một nữ chiến binh vậy.”

“Ai dám bắt nạt chúng tôi, bà chửi lại, đánh lại, chưa từng để bản thân chịu uất ức.”

“Năm lớp 12, lần đầu gặp mẹ cậu…”

“Ánh mắt bà ấy, tôi quen lắm.”

Tôi hít mũi:

“Không phải tôi không thích cậu.”

“Chỉ là… thích ấy, không đủ để tôi phải nhẫn nhịn, phải hạ cậu.”

Cậu ấy khẽ khàng nói với tôi:

Hạ, tôi hứa…sẽ không để cậu phải chịu uất ức.”

“Nếu người khác hiểu lầm cậu, đó là lỗi của họ.”

nữa, tôi nói chuyện với mẹ rồi.”

“Bà ấy sẽ không can thiệp vào chuyện tình của tôi nữa.”

“Nên… tôi một giác toàn, được không?”

“Đừng lại tùy tiện nói chia tay nữa, được không?”

12

Chúng tôi cứ như thế, va vấp, tranh cãi, nhưng vẫn dựa sát vào nhau, cùng đi hết mấy năm đại học.

Tôi dần thu lại những góc cạnh của bản thân.

Còn Lục Hoài Chu, sau những năm rèn luyện ở trường cảnh sát, thêm kiên định và chững chạc.

giờ học, tôi gia nhập ban nhạc của trường.

Cuộc sống đại học tự do và sôi nổi là quãng thời vui vẻ nhất trong những năm ấy.

Lần đầu Lục Hoài Chu nghe tôi biểu diễn, lại ghen một vô cớ:

“Ở nhau lâu thế rồi, anh còn không biết em hát hay như vậy.”

“Mẹ em đây là đào chính của một đoàn hát , sau khi ba mất, bà mới không hát nữa.”

giọng này là gen di truyền .”

Anh bực bội nói:

“Ánh mắt mấy thằng dưới sân khấu y như lang sói ấy. Sau này đừng mặc bộ đó nữa, anh xin …”

Lúc rảnh, anh luôn tìm sang thăm tôi.

Dù khoảng không xa, nhưng đi đi vẫn mất sức.

Có lúc tôi cũng thấy hối hận, nếu năm ấy không đổi nguyện vọng,

Có lẽ, chúng tôi có nhiều thời nhau .

Năm ba đại học, tôi vô tình gặp lại mẹ của Lục Hoài Chu ở trường.

Bà ấy trông thấy tôi thì có phần ngạc nhiên.

“Không ngờ cô lại học ở đây.”

“Từ sau lần gặp năm lớp 12, nó lần đầu nổi giận với tôi.”

“Nó nói nó thích cô, nói chắc như đinh đóng cột.”

“Tôi cứ tưởng đó chỉ là bốc đồng tuổi dậy thì, ai ngờ… nó lại không đi theo đường gia đình sắp xếp, mà nộp vào Học viện Cảnh sát.”

“Đó là lần đầu nó phản kháng.”

“Nó bảo tôi đừng can thiệp chuyện tình của nó.”

“Tôi nghĩ chắc nó chưa từng gặp cô gái như cô, có thấy mới lạ, thấy ngầu, nhưng tình thì qua thời sẽ nhạt.”

“Tôi coi thường cô.”

“Tuy tôi không ngăn cản nó nữa, nhưng tôi biết nó mua một nhà gần trường cô, mỗi tuần đều lái đến gặp.”

Hạ, nói thật, tôi không thích cô.”

“Bạn đời của trai tôi, ít nhất cũng phải là người biết điều, có gia cảnh tương xứng.”

“Tôi không muốn vì chuyện này mà căng thẳng với nó, nên nay đến nói điều kiện.”

nhà đó có để lại cô.”

“Với mức lương của một viên mới ra trường, bao nhiêu năm nữa cô mới mua nổi nhà như vậy?”

Tôi im lặng cười nhạt:

“Có lẽ trong mắt bà, những cô gái ở trai bà đều là hám của.”

“Nhưng nhà họ Lục có bao nhiêu tiền không liên quan gì đến tôi.”

“Ngủ thì chỉ cần một giường, túi vải và túi Hermes đều đựng được đồ như nhau.”

“Đồng hồ mấy chục nghìn hay mấy chục tệ, cũng đều chạy cùng một thời .”

Bà ấy như không tin, nghĩ tôi đang làm màu:

“Vậy cô ở nó vì gì?”

“Vì vui vẻ.”

“Hoặc là vì tôi thấy anh ấy đẹp trai, lại tốt với tôi. Vậy thôi.”

Tôi không cúi đầu, cũng không thấy tự ti, không hề lùi bước.

“Và tôi cũng sẽ không vì mấy câu nói đó mà chạy trốn.”

“Nếu thật sự muốn chúng tôi chia tay, vậy để Lục Hoài Chu tự đến nói với tôi.”

“Tôi sẽ không vì bất kỳ ai, bất kỳ điều gì, thay cậu ấy quyết định.”

Tôi không tin.

Chỉ cần chúng tôi còn tay còn chân, thì kiểu gì cũng sống được.

Giống như Lục Hoài Chu nói – pháp luật không cấm chúng tôi ở nhau, thì không ai có ép chúng tôi chia xa.

ấy, có một bạn học đi ngang qua, tò mò hỏi tôi:

“Ôi Hạ, cậu quen Tổng giám đốc Thẩm ?”

“Tổng giám đốc Thẩm?”

“Người vừa nói chuyện với cậu ấy. Bà ấy là chủ tịch tập đoàn Hằng , nổi tiếng lắm luôn.”

“Nghe bảo chồng bà ấy còn là nhân vật tai to mặt lớn.”

đó, lần đầu tôi lên mạng tra thông tin mẹ của Lục Hoài Chu.

đây, tôi chỉ biết điều kiện nhà cậu ấy tốt.

Nhưng không rõ là “tốt” đến mức nào.

Lục Hoài Chu ngày thường khiêm tốn, cũng chẳng kén ăn kén mặc, không có sở thích xa hoa như mấy cậu ấm khác.

Tôi luôn nghĩ, cậu ấy chỉ là một người khá giả người bình thường một mà thôi.

Nhưng khi nhìn thấy hàng loạt bài báo trên màn hình máy tính.

Tôi mới thực sự nhận được khoảng giữa gia đình tôi và cậu ấy.

Tối đó, tôi mất ngủ.

Sau đó, tôi liên lạc với Tiểu Xuân – một người bạn thân đang học ở Kinh Thành.

“Tiểu Xuân, tớ muốn thi cao học, cậu giúp tớ tìm tài liệu được không?”

Cô ấy sửng sốt:

“Hạ Hạ, cậu muốn làm học bá thật ?”

Tôi không giải thích nhiều.

Chỉ nói muốn thử một lần.

Tùy chỉnh
Danh sách chương