Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Rạng , tôi lướt mạng nội bộ của thì thấy một đăng:
“Có quen cô gái này không? Cô ấy ngồi bất động suốt tiếng đồng hồ, không lật một trang ! Thật sự rợn người.”
Có người bình luận: “Là cô gái đồng ngồi hàng tư, cùng ?”
Chủ thớt: “Đúng rồi.”
“Vãi… đợi đã! Hàng tư cùng ?!”
“Các cậu chưa tin đồn à? năm trước, thư viện bị cháy do chập điện, chính phòng học này phát hỏa!”
“Hồi đó có một chị năm tư bị mắc kẹt ở vị trí đó, không kịp chạy ra… bị thiêu thành tro rồi!”
“Kể đó, dãy ghế đó bị bỏ trống suốt, nhà còn cấm không cho dùng nữa mà.”
1
Rạng , tôi thấy một viết trên mạng nội bộ: “Có quen cô gái này không?”
Ảnh kèm theo là một nữ đồng màu xanh dương.
Cô ấy ngồi trước bàn trong thư viện, đọc , tóc xõa che gần nửa khuôn mặt.
Phía dưới viết là hàng chục bình luận chồng lên nhau.
“Thì có sao đâu? Người ta đọc chứ có chọc gì bạn đâu?”
“Ờ đúng rồi, có gì kỳ đâu?”
“Ủa mà người đăng lén chụp gái rồi đem lên mạng, có vấn đề không vậy?”
Chủ thớt giải thích: “Không ! Vấn đề là cô ấy ngồi yên tiếng đồng hồ, không lật một trang . Thấy rợn quá.”
“Không lẽ đang thẫn thờ?”
“Thẫn thờ kiểu gì mà ngồi bất động tiếng? Chủ thớt, cậu xem thử cô ấy có… chân không?”
Chủ thớt: “Cái đó… tôi không thấy được chân cô ấy… vì cô ấy một chiếc váy đen rất dài, che hết rồi.”
“Vậy nhìn thử xem có không.”
“Đúng đó, không có là ma thật rồi.”
Chủ thớt: “Ánh trong thư viện hơi tối, vị trí cô ấy ngồi… hình như thật sự không có .”
“Vãi chưởng, nổi da gà . Không lẽ là ma thật?”
“Khuya rồi đừng nhắc tới đó nữa, sợ chết!”
“Mà chủ thớt cũng kỳ, đi thư viện mà rình người ta làm gì?”
Chủ thớt: “Tôi làm tập mà! Không thì tôi ở đó giờ này làm gì?”
“Khoan, ý cậu là… là bây giờ? Bây giờ là một giờ rồi đó, thư viện đóng cửa lâu rồi còn gì.”
“Đúng vậy, thư viện đóng cửa lúc mười giờ, giờ này làm gì còn ? Chủ thớt bịa chuyện à.”
Chủ thớt: “Nói bậy! Phòng học vẫn mở mà! Không tin thì xem !”
Cậu ta lại đăng thêm một tấm ảnh, đúng là chụp trong phòng học, trên đồng hồ hiện 1:09.
Nhìn thấy bức ảnh đó, tôi bỗng lạnh cả sống lưng, tay gần như không giữ nổi điện thoại.
Tôi cứng đờ, ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa .
2
Ký túc xá của tôi đối diện với thư viện, đó tối om, không có một đèn, càng không có .
Da đầu tôi tê rần, định tắt viết đi.
thông báo tin nhắn chưa đọc cứ nhấp nháy, vài giây sau đã có thêm cả chục bình luận mới.
“Thư viện mười giờ là đóng rồi, chủ thớt bị ảo tưởng à?”
“Zoom ảnh lên đi, cái đồng đó là kiểu bao nhiêu năm trước rồi? Bây giờ đổi sang mẫu mới lâu rồi mà.”
“Chủ thớt nhìn kỹ đi, cuốn trong tay cô ấy có là quyển bìa cứng màu đỏ sậm, rất dày, tên là 《Sự Tiến Hóa Cấu Trúc Địa Chất》 không?”
“Không thể ?! Tôi học ngành địa chất ! Cuốn đó là giáo trình mấy năm trước, lâu lắm rồi bị ngừng phát hành!”
“Chủ thớt còn ở đó không? Lên tiếng đi!”
“Này, chủ thớt?”
Vài phút sau, cuối cùng chủ thớt cũng phản hồi.
Chủ thớt: “Mấy người đừng, đừng nói nữa… Tôi vừa giả vờ ra lấy nước để nhìn lại. Cuốn đó… hình như thật sự là 《Sự Tiến Hóa Cấu Trúc Địa Chất》.”
Chủ thớt: “Với lại, đồng cô ấy đúng là kiểu cũ.”
Chủ thớt: “Trời ơi, không lẽ tôi đang ngồi học cùng ma?”
Chủ thớt: “Có có thể nhìn thử không, tôi sợ đến nỗi không dám cử động rồi!”
“Cái gì… đã một giờ rồi, ký túc xá khoá cửa hết rồi, làm sao đó được, ông bạn?”
“Đúng đó, cậu tưởng cũng như cậu à, nửa đêm không chịu về ngủ?”
Chủ thớt: “Làm ơn, tôi là con gái… tôi thực sự rất sợ, tôi đang run cầm cập .”
“Ơ, cậu là con gái à? Xin lỗi nha, nãy giờ tụi này cứ tưởng cậu là mấy gã biến thái chuyên lén chụp gái.”
“Nếu những gì cậu nói là thật, thì tôi với bạn cùng phòng sẽ leo cửa ra xem thử. Bọn tôi ở một khu phía Nam.”
Chủ thớt: “Tôi thề! Tôi đảm bảo! Làm ơn mau tới đi…”
Đọc đến , tôi thực sự không nhịn nổi nữa.
Tôi nhanh tay gõ một đoạn: “Đừng đi! Người này đang nói dối! Ký túc xá cao học bọn tôi đối diện thư viện, đó tắt đèn khóa cửa sớm rồi.”
Gõ xong, tôi lập tức chụp một bức ảnh cửa , đăng lên.
Trong ảnh, thư viện tối đen như mực, bốn lầu im lìm như hốc mắt rỗng tuếch, không một tia .
Tôi viết: “Mọi người nhìn đi, chỗ này có giống đang có người không?”
Tin nhắn vừa gửi xong, chủ thớt lập tức phản ứng dữ dội.
Chủ thớt: “A! Đừng dọa tôi, tôi đang ở phòng học bốn thật mà.”
Chủ thớt: “Phòng đó trưng ấy! Cả hành lang, nhà vệ đều có đèn mà!”
Chủ thớt: “Tôi ra cửa vẫy tay nè, cậu nhìn thử xem có thấy không?”
3
Tôi hơi nghi hoặc, ngồi dậy, lại nghiêng đầu nhìn ra cửa …
Tòa thư viện bốn đối diện vẫn tối đen như cũ, không hề thay đổi chút .
Tôi cúi xuống, lạch cạch gõ: “Đừng bịa nữa! Trước cửa bốn ngay cả ma cũng không có…”
Tôi đang cúi đầu gõ tin nhắn thì chợt cảm thấy có gì đó sai sai.
Cạnh cầu thang ngay giường tôi, hình như có thêm một cái đen.
Thình thịch, thình thịch… tim tôi đập loạn xạ, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Tôi căng thẳng ngẩng đầu lên.
Cuối cùng cũng thấy rõ — đó là một cái đen tóc tai rũ rượi.
Giữa mái tóc rối tung ấy, lộ ra một con mắt — đang trừng trừng nhìn tôi chằm chằm.
Tôi sắp hét toáng lên thì bàn tay của cái ấy bất ngờ bịt miệng tôi lại: “Suỵt, Hứa Nhã, là tớ mà.”
Là giọng của bạn cùng phòng tôi – Chu Thanh Thanh.
Cả hai chúng tôi đều là viên cao học năm nhất, mới dọn vào căn phòng đôi này tháng trước.
“Cậu… nửa đêm nửa hôm không ngủ, ra đứng ngay giường tớ làm gì?”
Chu Thanh Thanh hất mái tóc rối: “Tớ chưa ngủ. Thấy cậu cứ nhìn ra cửa mãi nên cũng dậy xem thử.”
“Tớ…”
Tôi còn đang loay hoay tìm lời giải thích thì cô ấy đã nói tiếp:
“Hứa Nhã, tớ cũng đọc đó rồi. Cô gái kia nói chắc như đinh đóng cột, mà ảnh chụp đúng là phòng học thật.”
“Tức là cậu tin cô ấy không nói dối?” Tôi nghi ngờ hỏi lại.
Chu Thanh Thanh gật đầu.
Tôi lắc đầu: “ tớ nhìn kỹ mấy lần rồi, chỗ đó thật sự không có cả!”
Chu Thanh Thanh ho nhẹ một tiếng: “Không chừng có gì khuất tất. Giả hay thật, nhìn tận mắt là biết.”
Sự tò mò và lý trí giằng co trong tôi, cuối cùng, tôi cũng đồng ý.
Trước khi xuống lầu, tôi gửi một tin nhắn: Tụi tôi đang đến thư viện. Nếu cậu đang bày trò hù dọa, sẽ báo cảnh sát bắt cậu!
Ký túc xá cao học không có cửa khóa, hai phút sau, chúng tôi đã đến được dưới thư viện.
Cửa lớn bị khóa chặt, tôi ghé mắt khe cửa nhìn vào, hành lang trong tối đen không một ánh đèn.
Chúng tôi trèo nhà vệ để vào một, rồi men theo cầu thang lên bốn.
Xung quanh tối om, tiếng bước chân của bọn tôi, không thấy bất kỳ âm thanh khác.
Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước cửa phòng học.
Tôi đang định tiến lên thì Chu Thanh Thanh liếc nhìn điện thoại: “Hứa Nhã, mau nhìn viết… có cập nhật mới rồi.”
4
Tôi nhìn , suýt chút nữa thì rớt cả con ngươi ra .
Chủ thớt: “Mau đến đi! Làm ơn tin tôi! Tôi không nói dối!”
“Ơ, học tỷ cũng định đi ? Vậy mấy chị nhớ chú ý an toàn đó.”
“Đúng rồi, có tin tức gì thì nói một tiếng, tôi ngồi hóng.”
“? Vậy thì tôi cũng không ngủ nữa, chờ diễn biến tiếp theo…”
Chủ thớt: “Mọi người đến chưa? Đã một phút rồi…”
Chủ thớt: “Vẫn chưa tới à?”
“Gấp cái gì, người ta là học tỷ chứ có bay được đâu!”
Chủ thớt: “Tôi sợ quá… tôi cảm thấy có gì đó không ổn, hình như tôi bị hoa mắt rồi. Cô gái đó rõ ràng đang ngồi hàng tư, cùng , bây giờ… lại ở hàng năm rồi…”
“? Cậu nhìn nhầm rồi ? Chẳng cô ta tiếng liền không nhúc nhích sao?”
Chủ thớt: “Đ-đúng vậy. cô ấy thật sự đã đổi chỗ… mọi người, mọi người xem ảnh đi.”
Trong bức ảnh cô gửi tới, nữ đồng xanh quả nhiên đã ở gần hơn một chút.
cô ta vẫn cúi đầu nhìn cuốn bìa đỏ, bất động như cũ.
“Thần kinh à, càng nói càng huyền bí. Chẳng lẽ còn biết dịch chuyển tức thời?”
“Chắc chắn là chủ thớt hoa mắt rồi.”
“Khoan đã, tôi so với ảnh trước rồi, hình như cô ta thật sự dịch lên một hàng.”
Chủ thớt: “Giờ tôi không dám động đậy, chỉ dám nhìn chằm chằm… tôi sợ cô ta đột nhiên quay đầu lại…”
Chủ thớt: “Học tỷ tới chưa? Mau tới đi, tôi cảm giác mình sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Chủ thớt: “Mắt tôi mỏi quá rồi…”
“Vãi! Khoan đã! Hàng tư, cùng ?! Chủ thớt, cậu chắc chắn cô ta ngồi ở vị trí đó à?”
Chủ thớt: “Là… là đúng chỗ đó, sao vậy?”
“Các cậu chưa cái tin đồn kia à? năm trước, thư viện bị cháy do hệ thống điện xuống cấp, chính phòng học này bốc cháy! Lúc đó có một chị năm tư bị kẹt ngay chỗ ngồi đó, không kịp chạy ra… bị thiêu… bị thiêu thành than ! Sau đó cả dãy ghế đó bị bỏ trống, cấm không cho dùng nữa.”
“? Thật hay giả vậy? Đừng tung tin đồn nha!”
“Thật đó! Trên diễn đàn còn lưu, mấy cậu đi đào lại mà xem! nói lúc đó nhà cố đè xuống, nhiều người cũ đều biết.”
“Đúng đúng, tôi cũng ! nói lúc chị đó gặp nạn còn đồng , đang chạy nước rút cho luận văn tốt nghiệp, dùng đúng một quyển 《Sự Tiến Hóa Cấu Trúc Địa Chất》 bản tuyệt bản!”
Đọc tới , lông tơ toàn thân tôi dựng đứng cả lên.
Tin đồn này tôi cũng từng thấy trên diễn đàn , chỉ là chưa từng để tâm.
Dù sao thì chẳng có mấy câu chuyện ma quỷ linh tinh, tôi vẫn cho rằng đó là bịa đặt.
kết hợp với chuyện hôm nay… không, không giống giả chút …
Chủ thớt: “Đừng… đừng nói nữa, mấy người đừng dọa tôi có được không…”
Chủ thớt: “Cứu… cứu tôi với! Vừa rồi tôi chớp mắt một cái, rồi phát hiện cô ta lại di chuyển nữa rồi! Mọi người nhìn đi!”
Trong ảnh, nữ đồng xanh đã ngồi tới hàng sáu!