Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

5

Người ta nói, phụ nữ có chỉ cần đụng nhẹ là sẩy. Trong phim, có khi chỉ cần bị trừng mắt một cũng mất con. Nhưng đến lượt Bạch Mộng Mộng thì khác. hoang trong bụng ả cứ như Schwarzenegger nhập, bám chặt trong tử cung như thể một phần không thể tách rời, làm tôi tốn không biết bao nhiêu sức lôi được ả lên lầu .

Sau đó tôi buông tay cho ả lăn xuống . Kết quả là dưới chẳng có một giọt , ả còn ngủ ngon hơn cả lúc trước. Hết cách, tôi đành đặt ả nằm thẳng , rồi đấm thẳng từng cú vào bụng. Nhưng dưới đó vẫn không thấy đỏ, tôi liền ả nghiêng người dựa vào bậc , dùng chân đá mạnh vào bụng.

Tôi vật ả suốt hơn 20 phút, cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người, dưới thân ả đã bắt đầu rỉ .

Thấy đỏ thấm qua chiếc quần yoga màu nude, tôi điện thoại cấp cứu: “A lô? Là bệnh phải không? Mẹ cháu té bất rồi, mau đến cứu đi ạ!”

Điện thoại vang lên giọng rất bình tĩnh: “Cháu gái, bình tĩnh nào. Cho biết chỉ nhà cháu trước đã.”

“Mẹ cháu chảy rất nhiều! Bác sĩ có cứu nổi không? Hu hu hu…”

“Đừng khóc, mẹ cháu không sao đâu. Cháu nói chỉ đi.”

“Bà ấy té mà! vẫn chưa ngừng! Bà ấy có không?”

“Yên tâm, chỉ cần đưa đến kịp thời là ổn, bác sĩ cứu được mẹ cháu thôi.”

“Thật hả? Mẹ cháu nói bà ấy có … cháu không có đẩy bà ấy đâu, là bà ấy tự ngã! Không liên quan đến cháu!”

Đầu dây kia bắt đầu mất kiên nhẫn: “Được rồi, biết rồi. Giờ cho chỉ nhà cháu đi!”

“Nếu bố cháu biết mẹ bị , ông ấy có đánh cháu không? ơi, cháu sợ lắm!”

“Không đâu, không sao hết. Giờ cháu nói chỉ đi nào?”

“Cháu tiêu rồi… bố cháu nhất định không tha cho cháu đâu… hay là cháu bỏ nhà đi bụi luôn cho rồi!”

kia suýt gào lên: “Rốt cuộc nhà cháu ở đâu???”

Tôi vừa khóc vừa cúp máy. Sau đó đứng dậy đi hâm sữa uống, rửa sạch mà Bạch Mộng Mộng dùng uống tối qua, rồi lại báo chỉ thật.

Chờ đến khi xe cứu thương chở ả đi, tôi cho bố đang tiếp khách ngoài quán: “Bố ơi nguy rồi! Mẹ bị té , bất luôn, giờ xe cứu thương đang đưa đi rồi!”

kia vang lên một tràng âm thanh vỡ loảng xoảng như bát đĩa rơi.

Tiếng bố tôi hoảng loạn: “Giờ em ấy sao rồi? Chở đến bệnh nào?”

“Người ta đưa đến bệnh thành phố rồi… bố ơi, con sợ lắm… chảy rất nhiều… bây giờ phải làm sao đây hả bố?”

Bố tôi chẳng buồn dỗ tôi một câu, cúp máy rụp.

Tôi liền bấm số cảnh sát giao thông: “A lô? Có người uống rượu lái xe đấy. rồi, là xe hình chạy bằng điện màu đen ấy, loại như trong quảng cáo có tivi, tủ lạnh, sofa ấy. Tài xế lái chiếc xe đó uống rượu ạ. Cháu đọc biển số cho chú nhé…”

mươi phút sau, khi bố tôi lao như điên vào bãi đậu bệnh thành phố, thì một xe cảnh sát đã đứng đợi sẵn ở đó.

Thật đáng thương cho bố tôi, còn chưa kịp nhìn Bạch Mộng Mộng đang nằm trong phòng cấp cứu thì đã bị cảnh sát kéo đi .

6

Sau khi kiểm tra, nồng độ cồn trong bố tôi vượt quá 200mg/100ml, tức là vượt quá giới hạn cho phép, mà còn lái xe khi say rượu, nên đã cấu thành tội cố ý gây nguy hiểm cho xã hội, kết quả là bị tước bằng lái. Nhưng vì ông ta nhận lỗi thành khẩn nên chỉ bị xử phạt tạm giam 3 tháng.

Cùng lúc ông ta bị cảnh sát đưa đi, thì Bạch Mộng Mộng – người đã mất con – cũng vừa được đẩy khỏi phòng mổ. May mắn thay, trong bụng ả không còn nữa.

Tin vui thứ là, vì cấp cứu chậm trễ nên tử cung bị tổn thương, tuy không đến mức vô sinh nhưng muốn có lại thì phải dưỡng lâu dài.

Trước giường bệnh, người đầu tiên Bạch Mộng Mộng nhìn thấy khi lại… là tôi.

Tôi ngồi quay lưng về phía y tá, giả vờ chăm sóc ả. Khi thấy ả mở mắt, tôi quay lại, gương đầy dịu dàng: “Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng rồi!”

Bạch Mộng Mộng gần như theo phản xạ, giơ tay tát thẳng vào tôi: “Con đĩ không biết xấu hổ! Tao giết mày!”

Y tá cạnh giật mình, lập tức kéo tôi sau: “Chị bị sao vậy? Vừa đã đánh trẻ con? Làm cha mẹ cũng không thể tùy tiện đánh con như thế. Huống chi chị chỉ là mẹ , quyền mà đánh? Chồng chị bị tạm giam vì lái xe khi say xỉn, đứa này là người duy nhất túc trực giường cả đêm đấy! Nó thức trắng, không dám rời giường bệnh nửa bước vì sợ chị gặp chuyện. Chị không cảm ơn thì thôi, vừa dậy đã tát nó là sao? Chị vô pháp vô thiên quá rồi đấy!”

Tôi núp sau y tá, run bần bật, nước mắt rơi tí tách, làm bộ đáng thương: “ ơi, đừng trách mẹ cháu nữa. Chắc tại cháu hầu hạ không chu đáo… mà trách nữa, mẹ méc bố cháu thì ông ấy đánh cháu mất…”

Tôi vừa khóc vừa run.

Bạch Mộng Mộng tức đến run rẩy cả người. Ả ngồi bật dậy, chỉ vào tôi, giọng run run: “Chính mày bỏ thuốc tao, làm tao mất con. Mày hại em ruột mình mà còn ở đây giả vờ đáng thương à? tao nói cho bố mày, ổng đánh mày được!”

Y tá khác hất tay ả khỏi người tôi: “Chị còn mũi đổ oan cho con sao? Nó bấy nhiêu tuổi mà đã biết bỏ thuốc hại rồi sao? Chị rõ ràng là tự ngã , giờ còn định đổ lên đầu con ? dày đến vậy luôn hả? Nếu không nhờ nó cấp cứu thì giờ chị có bị nhét vào lò vi sóng thì cũng không nóng nổi nữa rồi đấy! Làm mẹ không những không yêu thương con chồng mà còn đánh đập dã man, chị không xứng làm mẹ! Người độc ác như chị là đáng bị sẩy !”

Nói rồi, y tá kéo tôi đi: “Đi, đừng đôi co với loại người này, phí lời.”

Tôi vừa bước khỏi phòng bệnh, phía sau đã vang lên tiếng rống tuyệt vọng điên cuồng của Bạch Mộng Mộng: “Lâm Tinh Dao! Con đĩ! Tao với mày chưa xong đâu! Mày hại con tao thì tao báo cảnh sát! Tao khiến mày tù mọt gông!”

7

Quả nhiên, Bạch Mộng Mộng thật sự báo cảnh sát.

Khi cảnh sát vào lập biên bản, họ còn thắc mắc sao hôm nay các y tá thường ngày dễ thương lại tỏ vẻ khó chịu với họ như vậy.

Trong phòng bệnh, cảnh sát nghiêm túc ghi lời khai: “Chị nói rằng con riêng của chồng chị bỏ thuốc vào sữa làm chị sẩy ? vậy không?”

Trước ánh mắt nghi ngờ, Bạch Mộng Mộng gật đầu như giã tỏi: “ ! Chính là con đĩ đó! Bắt nó lại và xử tù mười năm… không! Tử hình! Phải tử hình! Nó hại con tôi thì phải đổi mạng! Phải giết!”

cảnh sát nhìn nhau, khẽ thở dài, rồi đổi hướng câu hỏi: “ thương trên người con là sao?”

Bạch Mộng Mộng đang mải tuôn tội trạng của tôi, bị hỏi bất ngờ thì khựng lại: “ thương ?”

Cảnh sát nhíu mày: “Trên người có rất nhiều thương, chồng lên cũ. Chị không biết sao?”

Bạch Mộng Mộng dựng ngược lông mày: “Tôi báo án mà các anh không hỏi tôi bị , lại đi điều tra thương của nó? Mấy người bị ngu à?”

Cảnh sát nghiêm : “Chị chú ý lời nói. Chúng tôi là cảnh sát, không phải người hầu trong nhà chị. Không phải ai báo án cũng có lý đâu.”

Bạch Mộng Mộng ỉu xìu như bóng xì hơi: “Tôi không biết thương của nó từ đâu. Tôi chỉ biết nó bỏ thuốc tôi, khiến tôi mất con thôi. Các người nghe hiểu chưa?”

Sau khi lời khai, cảnh sát khỏi phòng bệnh và tìm tôi tại quầy y tá: “Từ khi cháu cấp cứu đến giờ đã từng về nhà chưa?”

Y tá cạnh lập tức đứng làm chứng: “Không có. Con từ tối qua đến giờ không rời khỏi bệnh phút nào. Tất cả bác sĩ, y tá đều có thể xác nhận. Các anh phải lại công bằng cho con này! Mấy anh cũng thấy rồi đó, người nó bầm tím khắp nơi. Có mẹ ắt có cha dượng. Loại người đánh đập trẻ con thế này mà không trị thì còn làm nữa!”

Cảnh sát gật đầu: “Yên tâm. Chuyện này chúng tôi điều tra rõ ràng.” Rồi quay sang tôi, “Cháu là Lâm Tinh Dao không? Có thể dẫn chúng tôi về nhà một chuyến không?”

Tôi gật đầu: “Tất nhiên rồi ạ.”

Tôi ngồi xe cảnh sát về nhà, mở cửa mời họ vào.

Vừa vào, họ tiến thẳng đến bàn ăn, chỉ vào : “Đây là mẹ cháu dùng uống sữa đêm qua hả?”

Tôi nghĩ một chút rồi đáp: “Vâng. Hôm qua cháu dùng đó rót sữa mang lên cho mẹ đó ạ.”

Cảnh sát đeo găng tay, cẩn thận cho chiếc vào túi vật chứng trong suốt, rồi nhìn tôi: “Ba mẹ có thường xuyên đánh cháu không?”

“Cũng không là thường xuyên. Nhưng nếu em chọc mẹ không vui thì bố đánh. Lúc thì đấm đá, lúc dùng dây nịt quật.”

“Mẹ em thường không vui à?”

“Không nhiều lắm đâu. Một ngày chắc , ba lần thôi.”

Vẻ mấy cảnh sát cùng lúc sa sầm lại vì giận dữ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương