Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

8

Hai sau, cảnh sát lại đến bệnh thông báo tiến độ tra cho Bạch Mộng Mộng.

“Cô nói gì cơ? Trong ly không có gì ?”

“Bạch Mộng Mộng, lần sau báo án làm ơn kiểm chứng rõ ràng, đừng vì đứa trẻ đó không phải con ruột của mình mà tùy tiện vu oan cho nó như vậy.”

Viên cảnh sát dẫn đầu tỏ ra mất kiên nhẫn, ánh mắt đầy khinh thường: “ bàn đến việc một học sinh cấp hai đâu ra loại thuốc khiến người ta bất tỉnh, cái ly đựng sữa có dấu vân của cô và Lâm Tinh Dao, ngoài ra còn vết son . Mẫu sữa còn lại trong ly không có dấu vết của thuốc. Cô không thích con riêng của chồng tôi không nói, nhưng vu cáo một đứa trẻ như vậy là quá độc ác.”

Bạch Mộng Mộng lập tức nắm chặt : “Nhưng trên cái ly có dấu vân của nó! là chứng cứ rồi còn gì!”

Cảnh sát trợn mắt bất lực: “Sữa là Lâm Tinh Dao hâm nóng đưa cho cô, phải không?”

“Đúng. Việc hầu hạ đó chẳng lẽ tôi phải tự làm sao?”

“Vậy thì ly có dấu vân của nó là hiển nhiên. Không lẽ nó bê sữa bằng… xe nâng? Người ta là con người, tôi khuyên cô nên biết một chút. Cô không phải mẹ ruột thì không được đối xử tệ bạc nó. Những vết thương trên người con bé, cô là người biết rõ nhất. Nó đến giờ vẫn không dám khai cô và bố nó nó, có đứa con tốt tính đến vậy không? Nếu lần sau còn báo án bậy bạ, chúng tôi sẽ xử phạt vì làm phiền lực lượng công đấy.”

Nói xong, cảnh sát rời đi, lại Bạch Mộng Mộng tự mình phát điên, điên cuồng xé ga gối, ném chăn đập gối như kẻ mất trí.

Có lẽ ả không ngờ một việc tưởng chừng chắc thắng như , cuối cùng không những tôi không bị bắt, mà ngược lại đám bác sĩ và y tá đều đứng phía tôi.

Ả không biết, thuốc làm ả mê man là loại “nước nghe lời” tôi được từ người làm ở bar gần chỗ trọ cũ của mẹ. Tôi là vị thành niên, không mua online, nhưng tìm người giới thì rất dễ dàng. Còn những vết thương trên người tôi, phần lớn là tôi tự , chỗ không tới thì nhờ mẹ làm giúp.

Đóng kịch phải diễn cho tròn vai. Hơn nữa, giờ bố tôi từng tôi rồi. Mỗi lần là vì ả Bạch Mộng Mộng, mà tôi luôn gào to cho hàng xóm nghe rõ. Dù là khu biệt thự, nhưng khu đều biết gã đàn ông họ Lâm kia ép vợ ly hôn không cho đồng , còn dẫn tiểu tam con gái.

Chiếc ly kia, tôi đã cẩn thận rửa sạch thuốc, rồi đổi sang một cái ly mới, dán vân và son của ả lên đó, cảnh sát dễ “kiểm tra”.

Tất đều là hoạch được ấp ủ từ lâu, kể từ mẹ bị đuổi đi và tôi bị buộc hầu hạ “mẹ mới”.

Một tuần sau, Bạch Mộng Mộng được xuất .

9

Từ trở nhà, ả không bao giờ dám đụng đến bất kỳ món gì tôi đưa. Ả tự xưng mình là “phụ nữ độc lập”, không nấu cơm, không làm việc nhà, còn nói đó là chống lại áp bức.

Buồn thật. Không làm việc nhà thì là phụ nữ độc lập à? cái việc bám đàn ông có vợ, chen chân làm tiểu tam, thì gọi là gì?

Cái bằng đại học dỏm của ả chắc là trưng, bởi ả ta ngây ngô đến nỗi bị một đứa cấp hai như tôi dắt mũi mà không hay.

Bố tôi đang bị tạm giam vì say rượu lái xe nên ba tháng nay không nhà. Bạch Mộng Mộng chẳng buồn đến trại giam thăm ông ta, tôi thì là trẻ vị thành niên, không có quyền thăm nuôi. Rõ ràng là tình yêu của ả chẳng sâu đậm gì cho cam.

Vậy là tôi sống cùng mẹ dưới một mái nhà, mỗi ả cảnh giác tôi như phòng kẻ trộm. Nhưng có phòng cách mấy, thì vẫn có sơ hở.

Đêm đó, giữa khuya, Bạch Mộng Mộng tỉnh dậy thì thấy tôi đang đứng giường, cầm con dao làm bếp kề vào cổ.

Ả luôn khóa cửa phòng ngủ, nhưng không ngờ tôi đã lén thuê thợ khóa làm thêm chìa dự phòng.

“Mày t-tính làm gì vậy?” Giọng ả run lên vì sợ.

Thì ra khiến người khác sợ hãi lại gây nghiện đến .

“Tao… tao là vợ bố mày, là mẹ của mày, mày không đối xử tao như vậy… Vả lại mày đủ tuổi vị thành niên đâu nhé, nếu động chạm đến tao, cảnh sát sẽ bắt mày đó.”

lưỡi dao lạnh áp sát cổ, tôi mỉm : “Ồ? Cô nhớ rõ tôi là vị thành niên à? cô có biết phạm tội đủ tuổi thì bị xử không? Cô xúi bố tôi đuổi mẹ tôi đi, không cho mẹ một xu. Cô nghĩ tôi sẽ quý cô lắm à?”

“Mày… mày không được giết tao! Bố mày sẽ không tha cho mày đâu!”

“Thật vậy sao? Nhưng ông ấy có mỗi mình tôi là con. Nếu tôi đoạt mạng hồ ly tinh như cô, cô nghĩ ông ta có nỡ truy tố con gái ruột của mình không?”

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào lưỡi dao, làm nó sắc lẻm phản chiếu đầy lạnh lẽo: “Thưa mẹ yêu quý, hôm nay tôi cho cô hai lựa . Tôi nhân từ ra chém cổ cô đang ngủ, nên cô đừng có tỏ ra không biết .”

“Gì mà… hai lựa ?”

“Thứ nhất, tôi không chắc mình có giết chết cô. Nên tôi sẽ rạch mặt cô, khắc chữ trên mặt: bên trái là ‘đĩ’, bên phải là ‘hèn’. Trán thì khắc ‘điếm’. Cho cô đời không dám ra đường, bị bố tôi ghét bỏ như từng ruồng bỏ mẹ tôi. Thứ hai…” Tôi rút ra một chai nhỏ, “Uống cái này. Tôi đảm bảo không phải thuốc độc, không gây bất tỉnh. Cô uống xong, tôi sẽ nói bên trong là gì.”

Tôi kề lưỡi dao chạm rồi thì thầm: “Tôi rất mong cô phương án một, tôi có lý báo thù cho mẹ.”

“Tôi hai!”

Bị dọa đến chết khiếp, ả run rẩy cầm lọ nhỏ, mở nắp, uống cạn không chút dự.

Tôi cầm dao lùi lại, nhìn ả bị mùi tanh tanh trong chai làm buồn nôn đến nỗi khô cổ họng.

“Cái đó là cái quái gì vậy?”

“Người ta hay nói: ‘mẹ con tâm linh tương thông’. Sao cô không cảm nhận được gì nhỉ?”

Tôi nhếch , nụ nhuốm đầy máu lạnh: “Có vẻ bác sĩ nói đúng, cô đúng là không thích hợp sinh con.”

Ả trợn trừng mắt, hoảng loạn cực độ: “Mày…”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, cái cô vừa uống chính là thai nhi đầy hai tháng tuổi của cô. Thưa mẹ thân yêu, thứ trơn tuột tanh tưởi cô vừa nuốt vào… là đứa con trong bụng cô đó.”

10

Nghe xong, Bạch Mộng Mộng phát điên cho đến tận hôm sau. Tôi còn cách gọi cho bệnh tâm thần, đưa ả nhập .

Mẹ giúp tôi nộp đơn xin thăm gặp rồi cùng tôi đến trại giam gặp bố. Nghe tin, ông ta chết lặng. Mãi một sau mới run rẩy hỏi tôi chi tiết. Tất nhiên tôi chẳng kể sự thật. Thay vào đó tôi nói bố không ở nhà, Bạch Mộng Mộng thường xuyên qua đêm bên ngoài, có vài lần dẫn đàn ông lạ . Ả còn dọa tôi nếu dám nói sẽ chết. Bố tôi nghe mà tin răm rắp, mặc áo khoác xông lên mắng chửi ả một trận tơi bời.

Cuối cùng, ông ta quay sang nhìn mẹ tôi: “Huệ Lan, biết đây có lỗi em. đã không kiềm chế được mà bị con đàn bà đê tiện đó dụ dỗ. Vợ đảm thì phúc dày nhà yên. Em có cho cơ hội không? thề không bao giờ động lòng đàn bà khác nữa.”

Nói đến mức này rồi, mẹ tôi còn có làm gì? Dĩ nhiên là … tha thứ.

bố tôi chấp hành xong án, việc đầu tiên ông ta làm là nộp đơn ly hôn Bạch Mộng Mộng, lý là “bạo hành con gái”.

có tôi là thấy buồn . Vì thật ra, hầu hết vết thương trên người tôi là ông ta , chứ không phải ả.

có phán quyết từ tòa, bố tôi kéo mẹ tôi đi đăng ký tái hôn. Vài năm sau, ông ta vẫn chứng tật nấy, vẫn trêu hoa ghẹo bướm, dẫn mấy bà cô lạ mặt nhà, nhưng không bà có kết cục tử tế. Mẹ tôi bắt đầu biết cách phản đòn.

Năm tôi tốt nghiệp đại học đã thuận lợi bước chân vào công ty gia đình. Tôi từ chối làm thực tập sinh như đề nghị của bố, mà trực tiếp nhảy vào ban hành. Vì tôi nghĩ công ty trách nhiệm hữu hạn thì có gì mà thực tập?

Một năm sau, trong một bữa tiệc, bố tôi bị xuất huyết não phải nhập khẩn cấp. hôm sau, tôi tiếp quản toàn bộ công ty, còn mẹ tôi thì… đứng mặt bác sĩ, ký giấy từ chối trị.

Bác sĩ hết lời can ngăn, nói nếu mổ kịp thời thì cơ hội sống vẫn còn. Nhưng mẹ tôi kiên quyết từ chối.

tôi đến nơi thì bố đã qua đời, còn thi được phủ vải trắng.

“Tiếc thật, không kịp gặp lần cuối.” Tôi rúc vào lòng mẹ, khẽ thì thầm trong hành lang bệnh .

Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi, mỉm : “Không sao. ông ấy đi, mẹ đã thay con nói hết rồi.”

“Mẹ đã nói gì?”

Mẹ tôi cong : “Tất nhiên là nói… mẹ con mình đã đợi này lâu lắm rồi.”

HẾT —

Tùy chỉnh
Danh sách chương