Ta có thể nhìn thấy số mệnh của con người, nhưng lại là một kẻ ngốc.
Để ta có thể sống sung sướng, mẹ lần lượt quyến rũ ba người đàn ông.
Nhưng kẻ còn trẻ thì không muốn nhận nuôi ta.
Người lớn tuổi thì đã có chính thất, chưa chắc sẽ đối xử tốt với ta.
Thế là mẹ nghiêm mặt, hai tay siết chặt vai ta.
“Phải tìm một kẻ ch//ết sớm. Mẹ gả con cho hắn, đợi hắn vừa nhắm mắt, gia sản sẽ là của hai mẹ con ta!”
Mẹ kéo ta ra con phố phồn hoa nhất kinh thành, mắt đảo khắp nơi tìm mục tiêu.
Đột nhiên, ta chỉ vào chiếc kiệu xa hoa phía trước, nơi vị Nhiếp chính vương đang ngồi, rồi hét lớn:
“Mẹ ơi, gả cho người này đi! Người này ch//ết nhanh lắm!”