Từ nhỏ ta đã có thể nghe hiểu lời của chim chóc, nhưng chuyện này ta chưa từng nói với người ngoài.
Cho đến đêm trước ngày đính hôn, ta lên chùa Hộ Quốc dâng hương. Chỉ trong chớp mắt, vị hôn phu của ta và thứ muội đã biến mất không thấy đâu.
Không ngờ khi vừa tìm đến lầu chuông ở hậu sơn, bên tai ta bỗng vang lên tiếng chim sẻ líu ríu:
“Ây da, thật muốn nói cho tiểu thư biết, vị hôn phu của nàng và muội muội tốt của nàng đang ở ngay trong cái chuông đồng to đùng này, ôm hôn nhau chẳng biết xấu hổ.”
“Cái chuông này úp dưới đất, nặng mấy trăm cân, thật mong tiểu thư làm cho bọn họ bị nghẹt chết luôn.”
Ta nhận ra bầy chim sẻ ấy chính là mấy tiểu gia hỏa ngày thường ta rắc gạo cho ăn. Chúng sợ ta bị lừa, gấp đến mức đập cánh loạn xạ, nhảy tới nhảy lui.
Ta khẽ cười, xoay người về phía trụ trì, chắp tay thành kính:
“Bạch đại sư, tín nữ nguyện quyên góp một vạn lượng tiền dầu hương.”
“Chỉ cầu hôm nay có thể gõ vang chuông bình an một trăm lẻ tám tiếng, để cầu phúc cho phu quân.”
Bầy chim sẻ lập tức ngây người:
“Trời ạ, tiếng chuông này nghe bên ngoài là cầu phúc, nghe bên trong là lấy mạng đó!”
“Lại còn một trăm lẻ tám tiếng, thế này không phải chấn cho người ta hóa điên sao?”
“Chẳng lẽ tỷ tỷ nghe được lời bọn mình nói? Ra tay thật dứt khoát!”