Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ơ kìa, vị tử này là người nhà nào mà ánh mắt cao tận mây xanh thế?”
Bà ta đánh giá ta từ trên xuống dưới, đặc biệt dừng lại ở phần ngực đã được ta bó chặt.
Nửa cười nửa không: “ tử chê cả lầu cô nương thế này, chẳng lẽ… là đến phá quán?”
Tim ta giật thót.
Nhưng trên mặt vẫn ngẩng cằm, làm ra vẻ ngạo mạn ngu ngốc.
“Hừ, cái chỗ rách nát này của các ngươi, có đập nát thì ta cũng chỉ cần bồi thường một câu ‘xin lỗi’ là xong.”
Ta nghiêng người, giơ ngón cái chỉ về phía Tiêu Dụ phía sau: “Thấy chưa? Vị này là thiếu gia nhà ta, ngân phiếu nhiều đến mức đem đốt làm củi cũng được.”
“Nhưng hắn không tiền, chỉ sắc – đến phát điên quên cả nhân tính, đến không còn giới hạn, đến mức heo nái nhìn thấy cũng phải trèo cây!”
Tiêu Dụ: “…”
Tiêu Dụ nhắm mắt lại một chút: “Ừ, đúng.”
Còn tú bà hiển nhiên là người biết nhìn hàng.
Chỉ cần liếc Tiêu Dụ một cái, thần sắc vốn hờ hững của bà ta lập tức thay đổi.
“Ây da! Vị thiếu gia này vừa nhìn đã biết là nhân trung long phượng, khí độ bất phàm!”
Tú bà uốn eo định áp sát Tiêu Dụ: “Không biết đại nhân thích kiểu cô nương thế nào? Chỉ cần ngài nói ra, nô gia đảm bảo tìm cho ngài!”
Tiêu Dụ phản xạ nhìn sang ta.
Mạnh Nhất Phong vội chắn trước mặt tú bà: “Đừng lại gần thế chứ, thiếu gia nhà tôi từ nhỏ đã nói lắp, đầu óc cũng không thông minh lắm.”
“Có chuyện gì thì nói với hai đứa tôi là được.”
Tiêu Dụ nghiến răng: “…Đúng.”
Mạnh Nhất Phong lập tức hăng: “ cho kỹ đây, thiếu gia nhà tôi thiên phú dị bẩm, một đêm bảy lần, mấy loại son phấn tầm thường sớm đã nhìn chán rồi.”
“Hắn chỉ thích kiểu tính tình dữ dằn, người cơ!”
Tiêu Dụ ưỡn ngực: “Đúng.”
Mắt tú bà sáng rực lên: “Ây da! thì các vị đúng chỗ rồi! Xuân Phong Lâu chúng ta thật có một vị như thế! Chắc các vị cũng từng danh nàng ấy, họ Mục…”
“Mục?”
Dây thần kinh trong đầu ta căng chặt, vươn tay túm lấy tú bà: “Chính nàng ta! Chúng ta muốn gặp nàng!”
“Ha ha, vị tiểu tử này còn gấp gáp hơn cả thiếu gia nhà ngươi nha~”
Tú bà cười cợt, đầu ngón tay khẽ móc trong lòng bàn tay ta: “Chỉ có điều vị Mục hoa khôi này là bảo vật trấn lầu của Xuân Phong Lâu, không phải ai muốn gặp cũng gặp được đâu~”
Mạnh Nhất Phong lập tức kêu lên: “Chúng ta có tiền! Ngươi muốn bao nhiêu?”
Tú bà chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, làm bộ coi tiền như phân đất.
Rõ ràng là đã nắm chắc chúng ta nhất định muốn gặp hoa khôi, cố tình làm giá để moi thêm lợi ích.
Đúng không khí giằng co, Tiêu Dụ bỗng nhấc chân đi vào trong.
“ ta.”
Tú bà sững người, rồi lập tức tươi cười hớn hở, xoay eo vào.
đóng lại.
Ta và Mạnh Nhất Phong đứng ngoài, trố mắt nhìn nhau.
Mạnh Nhất Phong ghé sát tai ta thì thầm: “Tiểu Cố, Dụ hắn không phải định dùng mỹ nhân kế đó chứ? Vừa vào đã cởi quần, tiện thể khoe cái quần đùi thêu rồng móng bên trong, ám chỉ mình là thiên tử?”
Ta: “…”
“Không còn cách nào đàng hơn à?”
Chẳng bao lâu sau, lại mở.
Tú bà bước ra.
Chỉ thấy mặt bà ta trắng bệch, ngay cả liếc nhìn Tiêu Dụ cũng không dám, chỉ cúi đầu run rẩy.
“Các… các vị tử, xin mời lên tầng trên.”
“ nhã nhất đã chuẩn bị xong, Mục… Mục cô nương sẽ hầu ngay!”
Xong rồi.
Xem ra có người thật đã hy sinh nhan sắc.
Ta và Mạnh Nhất Phong vội chạy bên Tiêu Dụ.
Mạnh Nhất Phong hai tay che miệng: “ Dụ, cậu thật cởi quần à?”
Tiêu Dụ cạn liếc hắn một cái: “Ít xem phim Châu Tinh Trì thôi.”
Giọng hắn rất nhạt: “Ta chỉ tiện miệng nhắc đến ô dù phía sau Xuân Phong Lâu, rồi cả ô dù của ô dù đó, nói qua xem người đó họ gì gì, giữ chức gì trong triều, trong nhà có mấy đứa con… Bà ta là người tinh ranh, không cần nói nhiều.”
Mạnh Nhất Phong mà há hốc mồm.
Một sau mới giơ ngón cái: “Đỉnh thật. Đây chính là cảm giác sướng khi nắm quyền lực sao?”
Rất nhanh, ba người chúng ta đã ngồi trong trà tốt nhất của Xuân Phong Lâu.
Trong phòng đốt trầm hương thượng hạng, ngoài sổ có thể nhìn thấy cảnh đêm kinh thành.
Nhưng ta hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức.
Cuối , ngoài vang lên tiếng bước chân.
“Cọt kẹt…”
bị đẩy ra.
Một nữ tử ôm đàn tỳ bà bước vào.
Nàng che mặt bằng khăn mỏng, dáng người yểu điệu.
Ta bật dậy, đến cả thở cũng nín lại.
“Dao Dao?”
Nữ tử khựng người, chậm rãi tháo khăn che mặt.
Một gương mặt xa lạ.
“Nô gia Mục Dao Dao, xin chào các vị tử.”
Nữ tử cúi người thi lễ.
Ta nặng nề ngồi phịch xuống, tay chân lạnh ngắt.
Quả nhiên chỉ là trùng trùng họ.
Mạnh Nhất Phong cũng thở phào một hơi dài, không biết là may mắn hay hụt hẫng.
Chỉ có Tiêu Dụ nhìn ta, trên mặt không có nhiều biến động, nhưng dường như lại muốn an ủi ta vài câu.
“Cố …”
Ta lắc đầu: “Ta đi giải quyết chút việc.”
Vị tanh của máu trong cổ họng nồng, phải tìm chỗ nhổ ra.
Nhưng ta vừa ra khỏi phòng, còn chưa đi được mấy bước.
Một lực mạnh đã ôm ngang eo, kéo ta đi.
Ta vừa định kêu cứu, bên tai đã vang lên một giọng nói quen thuộc: “ ? Là cậu sao? Thật là cậu sao?”
Ta đột ngột quay đầu, đối diện đúng đôi mày đôi mắt ngày đêm mong nhớ.
“Dao Dao!”
mắt trào ra, bàn tay đang giãy giụa lập tức siết chặt lấy người kia.
Nhưng ta còn chưa khóc xong, Mục Dao Dao đã đẩy ta ra một chút.
Nàng sốt ruột từ trên xuống dưới quan sát kỹ lưỡng: “ , mấy nay cậu ổn không? Cậu gầy đi nhiều … có ai bắt nạt cậu không?”
Ta chỉ biết lắc đầu: “Tớ không sao.”
“Còn cậu thì sao lại ở thanh lâu? Trước đó tớ nói có một hoa khôi họ Mục, còn tưởng…”
Mục Dao Dao này mới xoa mũi: “Ờ… nói sao nhỉ.”
“ tớ vừa xuyên qua thì đúng là hoa khôi thật, nhưng sau đó vì tửu lượng tốt, một người là uống gục một người, tú bà thấy để tớ bán rượu còn kiếm tiền hơn.”
“Về sau lại có khách say rượu làm loạn, làm loạn một người là bị tớ đánh gục một người, thế là tú bà dứt khoát cho tớ làm tay chân luôn.”
Ta: “…”
nên Tiêu Dụ nói ban nãy – “nuôi bao nhiêu tay chân bảo kê” – hóa ra là thật nghĩa đen.
…thì ra người được “nuôi” chính là cô ấy.
Ta lại nhớ ra, trước khi xuyên không, quê của Mục Dao Dao hình như ở Nội Mông.
Nhà nuôi bò, thịt trứng sữa nào cũng dư dả, hồi nhỏ rảnh rỗi còn từng… vật tay với bò cho vui.
“Thôi, không nói mấy chuyện đó nữa.”
Mục Dao Dao nắm chặt tay ta, “Những nay lăn lộn giang hồ, tớ lợi dụng mạng lưới tình báo của Xuân Phong Lâu, cơ bản đã tìm được gần bạn học trong lớp rồi.”
“Bây giờ ngoài cậu ra, chỉ còn thiếu bạn bàn học bá của cậu và cái ‘chết tiệt pháo cha’ kia thôi.”
Chết tiệt pháo cha…
Là đang nói Mạnh Nhất Phong à?
Không quan trọng, so với cái đó thì – “ những người đều còn sống?” ta kích động hỏi.
Mục Dao Dao cười ha hả: “Đúng, sống , đều còn sống! Tuy lớp mình tụ lại thì đúng là một bãi phân, nhưng tách ra thì thành sao đầy trời.”
“Giờ ai nấy ở dân đều làm ăn phát đạt, mỗi người một nghề!”
“Quan trọng hơn là… lớp trưởng đã tìm được cách để chúng ta quay về rồi.”
Ta trợn to mắt: “Thật sao? Cách gì?”
Ánh mắt Mục Dao Dao sáng rực: “Khởi nghĩa.”
“Đồ long.”
6
Ta đứng sững lại.
Cẩn thận xác nhận mình không nhầm: “Đồ… long? Đồ con rồng nào?”
Mục Dao Dao nghiêm mặt, không hề giống đang đùa: “ đế đương triều.”
Mạnh Nhất Phong: “Mấy người muốn giết đế đương triều? Tại sao?”
Mục Dao Dao bản năng vừa trả vừa quay đầu: “Bởi vì chúng ta cần tim thịt của hắn để hoàn thành bước cuối của – Pháo cha chết tiệt!?”
Mạnh Nhất Phong thẹn thùng che mặt: “Ây da ngại , còn có biệt danh riêng nữa chứ, nhưng người ta thật là trai thẳng nha.”
Còn Tiêu Dụ đứng bên cạnh chỉ vào chính mình: “Mấy người cần tim thịt của ai? Của ta à?”
Mục Dao Dao: “…”
Ta: “…”
7
Đêm đó, với nguyên tắc không thể để một mình cô ấy xấu hổ, Mục Dao Dao dứt khoát dùng bồ câu đưa thư gọi lớp trưởng .
Khi lớp trưởng Triệu Phong Bảo lén lút xuất hiện, vừa thấy ta và Mạnh Nhất Phong, còn chưa kịp “đồng hương gặp đồng hương, hai hàng lệ tuôn”.
Ba người chúng ta đã lần lượt tự báo phận, kết quả Triệu Phong Bảo lập tức hóa đá.
Tiêu Dụ nửa cười nửa không nhìn hắn: “Khởi nghĩa à? Ừm? Đồ long à? Ừm?”
Triệu Phong Bảo muốn khóc không ra mắt, lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Cái… cái này là do tin tức bế tắc thôi mà! lũ cuốn đền Long Vương, người một nhà không nhận ra nhau đó mà!”
“Bệ hạ! Từ hôm nay trở đi, Triệu Phong Bảo tôi chính là người ủng hộ trung thành nhất của ngài! Khởi nghĩa gì chứ, đồ long gì chứ, toàn bọn không có phẩm chất! Tôi về ngay lập danh sách, chúng ta hốt gọn cả ổ!”
Cái bộ nịnh nọt đó… đúng là không dám nhìn.
Thảo nào trước khi xuyên không, giáo viên chủ nhiệm lại để hắn làm lớp trưởng.
Mục Dao Dao đứng bên lật cho hắn một cái trợn trắng mắt, Mạnh Nhất Phong thì vừa khoe móng vừa than “chịu nổi rồi”.
Thế là trà thay liền ba lượt, Triệu Phong Bảo mới coi như kể xong toàn bộ hành trình tâm lý mấy nay.
hắn nói, chúng ta không chỉ là xuyên hồn.
Mà còn là xuyên không một – một giữa tiền kiếp và hiện tại.
Nói cách – bản chúng ta ở hiện đại đã mạo danh chính mình ở cổ đại.
“Khi tôi vừa xuyên , phận là một gã tùy tùng của hữu thừa tướng.”
“Để giữ mạng, tôi chỉ có thể lăn lộn mù quáng.”
“Lăn lộn mãi thì lên làm mưu sĩ, rồi lại lăn lộn nữa, cuối biết được không ít bí mật động trời.”
Triệu Phong Bảo hạ thấp giọng: “Tiên đế – tức phụ của Tiêu Dụ – những cuối đời bệnh nặng, lại tu tiên, trong cung nuôi cả đám .”
“Trong đó có một lợi hại nhất, nói là có thể bày trận phi thăng thành tiên, giúp tiên đế trường sinh bất .”
“Nhưng trận pháp đó tà môn vô , cần hiến tế sinh hồn, dùng một nhóm ‘thiên tuyển chi tử’ có bát tự đặc biệt làm vật chứa.”
“Thiên tuyển chi tử?”
Mạnh Nhất Phong chỉ vào mình, “Là chúng ta à?”
Triệu Phong Bảo gật đầu.
“Đừng chen ngang.”
Mục Dao Dao trừng Mạnh Nhất Phong một cái, rồi truy hỏi, “Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì chơi tay chứ sao.”
“ nói trận pháp cần ‘chân long tâm huyết’ làm dược dẫn.”
“ đế cũng là kẻ đủ tàn nhẫn, thật tự rạch ngực moi tim.”
“Kết quả đương nhiên là người không phi thăng thành tiên, mà đi thẳng về Tây Thiên.”
“Chỉ có điều, trước thảm kịch tín phong kiến hại chết người này, thực ra còn ẩn giấu một tầng âm mưu chính trị …”
Triệu Phong Bảo dừng lại, tỏ vẻ khát : “Ài, nói nhiều khát .”
“Giá mà có người tốt bụng nào đó rót cho tôi – một lớp trưởng lương thiện – một chén trà thì hay biết mấy.”
Thế là ta nhìn Tiêu Dụ.
Tiêu Dụ nhìn Mạnh Nhất Phong.
Mạnh Nhất Phong nhìn Mục Dao Dao.
Mục Dao Dao cười lạnh một tiếng.
Mạnh Nhất Phong lập tức thu ánh mắt về, nhìn chính mình, lẩm bẩm “đúng là số bảo mẫu”, bĩu môi đi rót trà.
Triệu Phong Bảo uống một ngụm, hắng giọng, rất có phong thái của người kể chuyện: “Được rồi, sách tiếp đoạn trên.”
“Hóa ra là tiên đế tại vị lâu, cựu thái tử sốt ruột, cố ý tiến cử điên điên khùng khùng kia, định để hắn bỏ độc vào đan dược của tiên đế, hòng sớm kế vị.”
“Không ngờ chơi trò ‘đen ăn đen’, quay đầu tố cáo.”
“Tiên đế nổi giận, phế thái tử, từ đó hoàn toàn mất lòng tin với tình.”
“Bất chấp mấy đứa con trai tranh quyền đoạt vị, huynh đệ tàn sát lẫn nhau, ngược lại tin .”
“Cho nên sau này hắn bảo móc tim, tiên đế cũng làm.”
“Tóm lại, tiên đế băng hà, bị xử tử.”
“Nhưng trận pháp đó lại vô tình thành .”
“Mà hiệu quả chính là…”
Triệu Phong Bảo dang tay: “Chúng ta bị kéo sang đây, cả người lẫn hồn.”
Mạnh Nhất Phong hít sâu, tổng kết: “ có thể hiểu là, trên dòng thời cổ đại hiện tại, chúng ta vốn là những người xa lạ, thậm chí biệt giai cấp.”
“Nhưng sau vô số lần luân hồi, đến hiện đại, các kiếp sau của chúng ta không chỉ thành bạn lớp, mà ngay cả họ, diện mạo cũng vừa khớp hoàn toàn với bản ở dòng thời này?”
Mục Dao Dao lập tức cau mày phản bác: “Sao có thể được! Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế!”
Mạnh Nhất Phong rụt cổ, nịnh nọt nói: “Đừng dữ thế mà… Tớ cũng không muốn tin đâu.”
“Nhưng Dao Dao cậu xem, chuyện đã xảy ra rồi.”
“Chúng ta xuyên qua cũng bốn rồi, Dụ còn lên làm đế rồi, còn chuyện gì là không thể nữa chứ?”
Ta bản năng nhìn về phía Tiêu Dụ.
Hắn đang bóc quýt.
Thấy ta nhìn, hắn đưa múi quýt đã bóc xong trước mặt ta.
Ta nhận lấy, nhưng không ăn.
Mà do dự lên tiếng: “ nếu chúng ta muốn khởi động lại trận pháp xuyên không… vẫn cần ‘chân long tâm huyết’ sao?”
Trong nhã phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Triệu Phong Bảo khô khan cười hai tiếng: “Ờ thì… tàn quyển mà kia để lại ghi chép… đúng là nói như .”
“Phải là người ruột thịt có quan hệ huyết thống trực hệ, lấy nửa tấc thịt sống ngay tim, đưa vào trận pháp thiêu đốt…”
Hắn nói giọng nhỏ, đến cuối gần như không thấy.
Ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về vị trí trước ngực của Tiêu Dụ.
Tiêu Dụ mặt không cảm xúc, hai tay che ngực: “Một đám biến thái à? Cũng thú vị đấy.”
Ta ho khẽ một tiếng, dời mắt đi: “Nhưng đó là kế hoạch trước đây thôi, đúng không?”
“Đúng đúng đúng!”
Triệu Phong Bảo lập tức tiếp , “Trước kia là cách rồi.”
“Như tôi đó ở dưới trướng hữu thừa tướng, ngày nào cũng sống trong sợ hãi, chỉ sợ một ngày nào đó thành vật hy sinh, nên mới chỉ nghĩ đến chuyện mau xuyên về.”
“Nhưng bây giờ thì rồi.”
“Giờ đế đã là người mình cả, còn quay về làm gì nữa? Về tiếp tục làm đề Ngũ Tam? Tiếp tục thi đại học, thi bốn sáu? Tiếp tục làm 996?”
Hắn chỉ ra ngoài sổ, nơi ánh đèn rực rỡ của kinh thành: “Sau này Tiêu Dụ làm đế, Cố cậu làm sủng phi! Mạnh làm đầu lĩnh thần côn! Mục Dao Dao làm nữ đả thủ số một kinh thành!”
“Cả lớp mình trực tiếp nắm trong tay giang sơn rộng lớn, xây dựng tương lai đất , ngày lành còn dài lắm!”
8
Có lẽ nhờ chúc của Triệu Phong Bảo, sau chuyến vi hành.