Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ mười liên tiếp gặp ác mộng, tôi chịu không nổi , lén chui vào phòng anh trai.
Không còn vẻ lạnh nhạt như thường ngày, tôi chui thẳng vào lòng anh, đáng thương nói:
“Anh ơi, em xin anh đấy, em thật rất .”
“Anh có em một chút không?”
Trong bóng tối, cơ anh trai tôi cứng đờ lại, rồi nhẹ nhàng vòng tay lấy tôi.
Vài ngày sau, tôi “đại phát bi” mang tặng anh trai một mô hình xe hơi mới nhất.
“Xem như phần thưởng vì mấy ngày nay anh đối xử tốt với em gái.”
Anh ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện :
“Mấy ngày nay á? Anh có nhà đâu?”
“Là bạn anh ngủ trong phòng em suốt mà.”
Nghe , người đàn ông đối diện — kẻ lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách — lười biếng nhấc mí mắt lên.
đầu nhìn tôi.
1
Ngày thứ mười sau , tôi vẫn ngày nào cũng gặp ác mộng.
Đêm khuya tĩnh lặng, xung quanh không một động, tôi như bị ném trở lại căn phòng nhỏ tối đen ấy.
Một đám thiếu nam thiếu nữ cười cợt vây chặt lấy tôi, có người giật tóc tôi, có người chửi rủa tôi…
Tôi thật không chịu nổi .
Đầu óc mơ hồ, tôi lăn người dậy khỏi giường, gối đi sang phòng anh trai.
2
Thật ra rất ngượng ngùng.
Tôi và anh trai là anh em ruột, cha mẹ, hơn kém nhau hai tuổi.
Nhưng nhỏ tôi đã là kiểu con gái ngoan ngoãn, nghe lời hiểu chuyện, còn anh thì trèo núi leo cây, đúng kiểu ngựa hoang tuột cương.
tận đáy lòng, tôi hơi… xem thường anh.
Anh em chẳng mấy tiếp xúc, lại càng không cần nói đến chuyện ngủ chung một phòng.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, bố mẹ bận công việc không có nhà, dì giúp việc đến ban ngày.
Tôi có dựa vào anh.
Đêm tối yên tĩnh, cửa phòng hé ra một khe nhỏ, sáng tràn ra ngoài.
Trong chăn cuộn một bóng người.
Tôi lảo đảo bước tới, trèo lên giường, người bên cạnh khẽ cứng lại.
Cũng bình thường thôi.
Dù giờ tôi chẳng mấy để ý đến anh.
Là một cô em gái rất lạnh nhạt.
Nhưng lúc này, nỗi bóng đêm, nỗi kinh hoàng của quãng thời gian đó đã nhấn chìm tất cả.
Tôi chẳng nghĩ , mặc kệ tất cả.
Vòng tay lấy eo anh trai.
Anh rõ ràng sững người trong chớp mắt.
Ngay sau đó, vòng eo săn chắc hơi căng lên, như muốn giãy ra.
tay to của anh vừa đặt lên cổ tay tôi, tôi đã lập tức lên .
Rất biết điều mà mềm giọng.
“Anh ơi, anh đừng đẩy em ra không?”
“Em thật rất , em liên tục gặp ác mộng, hơn mười ngày rồi. Nếu không phải bố mẹ không nhà, em sẽ không đến tìm anh đâu.”
Hơi thở nặng nề nhịp lên xuống truyền vào tai tôi.
Anh trai dường như còn muốn cử động.
Như muốn rời khỏi căn phòng này.
Tôi quá hãi.
Lập tức anh chặt hơn, cả đời này tôi chưa từng dính anh như .
Giọng nói mềm hẳn ra:
“Anh , em xin anh.”
“Em thật rất .”
Có lẽ…
Cả đời này anh trai tôi cũng chưa từng nghe em gái mình nói bằng giọng ngoan ngoãn như thế.
Anh không đẩy tôi ra .
người lại, tôi vào lòng.
Vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Ngủ đi.”
3
Sáng sau, tôi thức dậy.
Anh trai đã không còn đó.
Trong căn hộ có một dì nấu ăn.
Và…
Một thiếu niên áo trắng quần đen, tóc hơi rối, dáng người cao lớn, hơi khom, cả người toát lên vẻ lười nhác, bất cần.
Cậu ta ngồi bên ăn, uể oải ăn trứng, thỉnh thoảng nhấp vài ngụm sữa.
Yết hầu chuyển động, mang cảm giác sắc bén đầy mê hoặc.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đôi mắt phượng hơi nheo lại.
Một lát sau, dời đi.
Tôi quen cậu ta.
Cậu ta tên là Kỳ Lâm.
Là bạn thân nhất của anh trai tôi.
Cũng là một trong những kẻ đã bắt nạt tôi đó.
tôi bị tên tóc vàng kéo lên xe…
Trong tầm mắt thoáng qua, tôi đã nhìn thấy Kỳ Lâm.
Cậu ta đeo tai nghe, mặc bộ quần áo y hệt nay, thờ ơ dựa vào tường.
Thiếu niên cao lớn, nhưng lạnh lùng đến cực điểm.
Tôi lớn kêu , gọi cậu ta là anh.
Cầu xin cậu ta tôi.
Cậu ta lười biếng nhấc mí mắt, ngón tay thon dài đè chặt tai nghe.
Rồi người rời đi.
Tôi nhớ rất rõ.
4
Ký ức của ngày đó nỗi hãi điên cuồng ập đến.
Run rẩy lan sâu trong sống .
Tôi suýt đứng không vững.
Lập tức dời mắt đi.
người định rời khỏi.
Nhưng Kỳ Lâm thật rất tệ.
Giống hệt những lời đồn bên ngoài về cậu ta: bại hoại, ăn chơi, cái xấu ngấm tận xương.
Ngay tôi sắp đi, giọng nói lười nhác của cậu ta vang lên:
“Không nhận ra người quen ?”
“Không chào hỏi một ?”
Cậu ta mắt, thờ ơ liếc nhìn tôi.
Như đang thưởng thức chật vật của tôi.
Y hệt ngày đó.
Tôi hít sâu một hơi.
Không biết dũng khí đâu ra.
Đột nhiên người, giật lấy cốc sữa trong tay cậu ta.
Giây tiếp , dì hốt hoảng vang lên.
“Tiểu Nghiên, cháu làm cái ?”
Dòng sữa trắng đục chảy dọc gương mặt cao của người đàn ông, từng chút từng chút một, trượt qua khuôn mặt tinh xảo của cậu ta.
Không khí thoang thoảng mùi sữa.
Kỳ Lâm mắt, mu tay lau qua gò má, đôi mắt đen kịt phát ra nhìn sắc lạnh đến đáng .
Giọng nói lạnh lẽo tột :
“Cô, điên, rồi ?”
Tôi hơi hoàn hồn, lúc này mới nhận ra…
Tôi vừa hắt sữa vào tên đại ca trường số Sáu nổi nhất.
Kẻ từng đánh nhau đến mức bẻ gãy cả tay người khác.
mắt băng lạnh như rắn độc quấn chặt lấy tôi, căng đến mức khiến tôi không thở nổi.
Nhưng chuyện đã đến nước này, tôi cũng chẳng còn đường lui.
cao đầu, bắt chước dáng vẻ lạnh lùng, bất cần của cậu ta, cười nhạt.
“Nếu anh không phải bạn của anh trai tôi, tôi đã hắt nước nóng lên anh rồi.”
“Đồ khốn.”
Tôi lạnh lùng ném lại hai chữ.
Rồi người bỏ đi.
Ra đến bên ngoài, xác nhận Kỳ Lâm không đuổi .
Tôi mới dừng bước vội vàng.
Cả người như bị rút cạn sức lực.
Dựa vào tường, thở dốc.
5
Buổi trưa, tôi ăn bạn học.
Anh trai gửi tin nhắn cho tôi:
【Kỳ Lâm nhà mình mấy ngày, không ảnh hưởng đến em chứ?】
Tôi sững lại.
Chữ “ảnh hưởng” đã gõ xong trong khung chat.
Nghĩ một lúc, cuối vẫn xóa đi.
Kỳ Lâm đúng là xấu.
Là kiểu thấy chết mà không .
Nhưng chuyện đó… với riêng tôi.
Một năm , anh trai tôi gây chuyện bên ngoài, không dám nói với bố mẹ.
Chính Kỳ Lâm đã một mình đi anh.
Đối phương bị hắn bẻ trật một cánh tay.
Còn hắn thì bị người ta đánh gãy một xương sườn.
Một người bạn có liều mạng như , tôi không có lý do bắt anh trai phải tránh xa.
Anh trai như nhận ra điều , lại nhắn tiếp:
【Mấy nó bị thương, chưa dưỡng xong, bố mẹ nó cũng mặc kệ. nhà mình có dì giúp việc, sẽ không làm phiền em đâu, không?】
Hỏi đến mức này rồi.
Không … cũng phải .
Tôi bực bội, trả lời:
【……】
【Bạn của anh, liên quan đến em?】
sau chuyện của tôi, anh trai quả thật đã dịu giọng với tôi hơn nhiều.
Anh bất lực:
【Em không nói chuyện đàng hoàng hơn ?】
Tôi vừa xúc cơm vừa gõ chữ:
【Anh lo cho bản thân anh đi.】
【Đừng kết giao mấy loại bạn như .】
Dù Kỳ Lâm đối với anh trai tôi thật rất tốt.
Nhưng…
Hắn là rác rưởi.
Là kẻ thấy chết không .
Tôi không muốn anh trai chơi với hắn.
Tin nhắn vừa gửi đi.
Một giọng nói lạnh lẽo, mang vẻ ngang tàng mười phần vang lên sau :
“Loại bạn như là loại nào?”
Tôi đầu.
Đúng lúc chạm phải mắt phượng mang ý cười chế giễu kia.
Kỳ Lâm lười biếng dựa vào , khoanh tay ngực, nheo mắt nhìn tôi.
Như đang chờ một câu trả lời.
Xung quanh lập tức nín thở.
“Con mọt sách lại chọc vào hắn rồi?”
“Còn dám nói xấu sau , đúng là tự tìm chết.”
“Người lần mắng Kỳ Lâm bị hắn dạy cho một trận ra trò.”
“Thật tò mò kết cục của cô em này.”
“Chắc không đâu, Lâm Dương với Kỳ Lâm không phải rất thân ?”
……
Những lời tán ập tới.
mắt Kỳ Lâm khẽ động, mang ý vị khó lường, rơi thẳng lên người tôi.
“Có ý kiến với tôi ?”
“Ghét tôi đến ?”
Hắn hỏi liên tiếp.
Như hoàn toàn quên mất ngày đó hắn đã lạnh lùng ra .
Tôi không muốn dính dáng đến loại người này.
Nhất là sau chuyện đó, lại càng không.
Tôi đứng dậy, đi thẳng đến mặt hắn.
Kỳ Lâm hơi cúi người, mắt ngang ngược nhìn thẳng vào tôi.
Bốn mắt giao nhau, giọng tôi không mấy dễ chịu:
“Tôi có phán đoán của riêng mình.”
“Bất kể anh và anh trai tôi quan hệ thế nào, trong mắt tôi anh không phải người tốt.”
“Cũng mong sau này anh đừng nói chuyện với tôi.”
Nói xong.
Tôi bưng khay cơm, xoay người rời đi.
để lại một đám người xôn xao phía sau.