Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Sau bữa cơm, tôi hẹn bạn ra ngoài dạo phố.
Lúc , ngang qua một câu lạc cao cấp mà Tạ Vấn Tân hay đến bàn làm ăn.
Trước cửa đậu một chiếc Bentley rất giống anh.
Tôi nhớ đến tiếng ho suốt cả hôm nay anh.
Siết dây túi đeo chéo.
Ngẫm nghĩ một lúc, tôi bảo tài xế dừng xe trước câu lạc .
Nhân nhận ra tôi, dẫn tôi quen đường vào phòng riêng anh.
Giữa đường gặp một kẻ say.
Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt vẩn đục khiến tôi khó chịu.
Nhân cảnh giác nhắc hắn: “Ông Đường, đây là cháu gái ngài Tạ.”
Hắn kéo dài tiếng “ồ”, tiến lại gần, quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Cô chính là người mà cậu Tạ từ bé à?”
Tạ Vấn Tân quản tôi rất nghiêm từ nhỏ.
Anh cũng hiếm khi để tôi có khi trò bạn bè.
Tôi không hiểu hàm ý câu đó, thấy khó chịu nên không đáp.
Hắn nheo mắt cười, “Quả nhiên tự mình dạy nên khác biệt hẳn…”
“ nói gì một đứa nhỏ thế, ông Đường?”
Tạ Vấn Tân bước tới, mỉm cười nhìn hắn.
Chu Độ – anh em thân thiết Tạ Vấn Tân – không khách khí chút nào.
Hất cả ly rượu lên ông Đường.
“Họ Đường kia, mở to mắt ra mà nhìn.”
“Đây là cháu gái cậu Tạ như ruột.”
Ông Đường sững người, tỉnh rượu một nửa.
Tôi đi Tạ Vấn Tân vào phòng riêng.
Nhân khó xử nói: “Ngài Tạ, ông Đường ở ngoài kia.”
“Ông ấy muốn đích thân xin lỗi ngài.”
Tạ Vấn Tân chia bài, đầu không ngẩng lên: “Bảo ông ta cút.”
Chu Độ chen vào: “Này, dạy hắn một bài học là được rồi.”
“Đừng làm căng quá, linh kiện dự án mới còn phải hợp tác hắn.”
“Vậy thì đổi đối tác.”
Chu Độ: “ hắn là báo giá rẻ nhất thôi mà, đại ca.”
Tạ Vấn Tân liếc anh ta, “Anh không hiểu tiếng người à?”
Chu Độ tức tối đuổi nhân ra ngoài gọi ông Đường rời đi.
“Dù cậu cũng là cổ đông lớn nhất, lỗ cũng là cậu lỗ nhiều nhất.”
Lỗ tiền …?
Tôi do dự giây, kéo tay áo Tạ Vấn Tân.
“Chú nhỏ, ông ta cũng chưa làm gì cháu cả.”
“ nói câu thôi.”
Chu Độ hứng thú hỏi: “Ông ta nói gì, cháu còn nhớ không Nguyên Nguyên?”
“ hỏi có phải do chú nhỏ lớn không thôi.”
Tạ Vấn Tân cúi mắt nhìn tôi.
Trong ánh sáng mờ ảo, đôi mắt đen sâu thẳm đến đáng sợ.
Chu Độ cười cười khó hiểu.
“Có gì à?”
Tôi ngơ ngác nhìn Tạ Vấn Tân.
Anh cụp mắt, khẽ cười: “Không có gì.”
“Không ký hắn là vì hắn là kẻ xấu, hiểu chưa Lương Nguyên Nguyên?”
như dỗ nít.
“Được rồi đừng lo, không lỗ đâu.”
Lúc này tôi mới yên tâm.
Thấy chai rượu và trên bàn, tôi nhắc nhở: “Chú nhỏ, chú bệnh, đừng hút nữa.”
Anh gật đầu rất nhanh.
tôi cả hộp và bật lửa khắc tên đặt vào tay tôi.
“Cho cháu giữ.”
Chu Độ trông như mất hết niềm tin vào cuộc sống.
“Nguyên Nguyên, không cần giữ đâu.”
“Chú nhỏ cháu chẳng những không hút trước cháu, còn cấm cả bọn chú hút.”
Nửa sau buổi tụ họp, Chu Độ bao lần tay .
Rốt cuộc đành trút giận vào Tạ Vấn Tân, ép anh uống hết ly này đến ly khác.
Tàn tiệc, Tạ Vấn Tân rõ ràng say.
đến nhà, anh bắt đầu sốt nhẹ.
Tôi ngồi dưới sàn cạnh giường, thỉnh thoảng thay khăn mát đặt lên trán anh.
Tạ Vấn Tân nghiêng đầu nhìn tôi.
Mắt ánh lên một tầng men say nhàn nhạt.
Tôi vội ngồi thẳng dậy.
“ vậy chú nhỏ? Chú khó chịu ở đâu à?”
Anh khẽ lắc đầu.
Nhìn tôi thật lâu, thì thầm nói: “Cứ tưởng cháu sẽ xa cách chú cả đời.”
Tôi vừa gấp vừa mở lại chiếc khăn trong tay.
“Ừm… trước đây cháu chưa hiểu .”
“ khiến chú phiền lòng nhiều, xin lỗi chú nhỏ.”
Anh cong môi, xoa đầu tôi.
“Không uổng công cháu lớn, Lương Nguyên Nguyên.”
11
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Vấn Tân đi rồi.
Mang cơ thể còn bệnh, anh phải ra ngoại tỉnh công tác.
Ngoài cửa sổ mưa như trút, không có dấu hiệu giảm bớt.
Tôi nhắn tin dặn anh nhớ uống .
ba sau, anh trở , không ngoài dự đoán – bệnh còn nặng hơn.
Tạ Vấn Tân không nhà chính vì sợ lây cho chúng tôi, mà đến sống ở căn biệt thự ở vùng ngoại ô.
Trời mưa liền ba không ngớt.
Tôi bắt xe đến đó.
Tạ Vấn Tân sốt cao đến mức gần như mê man.
Bác sĩ gia đình đến truyền nước cho anh, tiện thể nói: “Lúc tôi đến thì đường bắt đầu ngập rồi.”
“Chờ anh ấy tỉnh, hai người nên tranh thủ quay sớm, kẻo nước lên nữa là không đi nổi.”
Lời nhắc nhở đó hoàn toàn chính xác.
Tạ Vấn Tân tỉnh lại sau tiếng.
Bác sĩ rời đi.
Cây cầu duy nhất dẫn ra ngoài vừa bị nước lũ cuốn sập.
Tạ Vấn Tân gọi một cuộc điện thoại.
Cúp máy xong, anh cười áy náy tôi: “Lương Nguyên Nguyên, xem ra chúng ta phải bị kẹt lại đây rồi.”
Tôi đành gật đầu chấp nhận.
May mà biệt thự trang bị đầy đủ.
Chiều tối, Tạ Vấn Tân là người nấu cơm.
Tủ lạnh còn đầy thực phẩm tươi do cô giúp việc bỏ vào hôm trước.
Ăn xong, chúng tôi cùng xem một phim trong phòng khách.
Sau đó ai phòng nấy.
Tôi cứ tưởng những sau sẽ tiếp tục yên ổn như vậy.
đến đêm thứ hai, khi tôi gội đầu thì mất điện.
Bọt xà phòng chảy trên đầu.
Tôi phản xạ mở mắt.
Xà phòng dính vào khiến mắt cay xè.
Tạ Vấn Tân gõ cửa phòng tôi.
“Nguyên Nguyên, cúp điện rồi.”
“Cháu có không?”
Phòng tắm ngay sát cửa.
Tôi phải nói to hơn: “Không ổn lắm… mắt cháu dính bọt, rửa rồi mà cay không mở nổi.”
“Chú nhỏ, giờ cháu không thấy gì cả.”
Anh im lặng giây rồi nói: “Chú vào được không?”
Tôi cố gắng xối sạch đầu.
Lò dò tìm áo choàng tắm quấn vào người.
“Được… được rồi, chú vào đi…” tôi nhỏ giọng.
Tiếng tay nắm cửa xoay nhẹ.
Tạ Vấn Tân đi đến cạnh tôi.
“Nếu để cháu tự xuống lầu thì chậm lắm.”
giây sau, giọng anh trở nên ẩm ướt, không còn rõ ràng như trước: “Chú cháu được không?”
Dù không thấy gì, tôi đỏ bừng.
Tôi hai tay ra, “Làm phiền chú nhỏ rồi.”
12
Ngay sau đó, tôi được bổng lên.
Áo choàng mỏng và không dài lắm.
Ngón tay anh chạm vào qua lớp vải, truyền hơi ấm đến da tôi.
Huống hồ bên trong tôi không mặc gì… càng thấy ngượng ngùng.
Tạ Vấn Tân đặt tôi lên ghế sofa trong phòng khách.
Sau đó đi xuống tầng hầm mở máy phát điện dự phòng.
Nguồn điện được khôi phục.
Anh quay lại, gọi bác sĩ gia đình.
Rồi tìm chai nhỏ mắt thử cho tôi.
Hiệu quả không rõ ràng.
Trước mắt tôi như bị phủ một lớp sương mù dày đặc, hoàn toàn không thấy gì.
“Có thể là giác mạc bị tổn thương, gây ra mất thị lực tạm thời.”
Bác sĩ nói: “ có thể chờ mưa tạnh, giao thông phục hồi rồi cô bé đến bệnh viện kiểm tra điều trị.”
“Tạm thời đành chịu vậy.”
Nghĩa là tới, tôi có khả năng sẽ không nhìn thấy gì.
Tạ Vấn Tân lại tôi phòng.
Dặn dò bằng giọng trầm nhẹ: “Thay đi.”
“Chú ra ngoài chờ.”
“Thay xong thì gọi chú.”
“Chú vào sấy tóc cho cháu.”
Tôi mím môi, khẽ đáp “Ừ.”
tiếng cửa khép lại, tôi mò mẫm đứng dậy.
Muốn đi lót trong máy sấy.
Vì đi gấp nên tôi mang đúng một .
Chẳng biết bị vấp vào cái gì.
Chân tôi mất thăng bằng, ngã nhào xuống.
Đầu gối va mạnh xuống sàn khiến tôi hít sâu một hơi đau đớn.
Tạ Vấn Tân thấy tiếng động, gõ cửa: “Nguyên Nguyên, thế?”
“Cháu bị ngã…”
Anh hỏi ngay: “Có bị thương không?”
“Chú vào nhé?”
Một bên chân tôi tê rần, không tự đứng lên được.
Tôi thở dài, buồn bã nói: “Được… vào đi chú nhỏ.”
Tạ Vấn Tân tôi trở lại giường.
“ lại ngã vậy?”
Tôi cúi đầu, xoắn tay, lí nhí: “Cháu muốn đi trong máy sấy…”
Anh đứng thẳng dậy.
“Để chú .”
Tôi hoảng hốt túm tay áo anh, ngượng đến mức không biết giấu vào đâu.
Giọng nhỏ như muỗi: “Là… là lót…”
Tôi không thấy được vẻ anh lúc đó.
khi anh lên tiếng, giọng trầm khàn như phủ thêm một lớp sương lạnh: “Cháu không nhìn thấy, để chú đi cho.”
Có tiếng sột soạt.
Tạ Vấn Tân nói: “Chưa khô.”
“Có lẽ trong phòng khách còn thay, để chú tìm thử.”
Tôi nhỏ giọng: “Ừ…”
Mất hết bình tĩnh, chẳng giữ nổi vẻ thản nhiên nữa.
Chẳng bao lâu sau anh quay lại.
“Nguyên Nguyên.”
Ít ra giọng anh khá bình tĩnh.
Anh đọc cỡ áo lót: “Cháu mặc size nào?”
Chắc cô giúp việc chuẩn bị số đo cũ.
giờ… chật rồi.
Tôi cắn răng, nói ra cỡ lớn nhất.
Anh “ừ” một tiếng.
Lần sau quay lại, đặt bên cạnh tôi.
“Thay xong thì gọi chú.”
đó khiến tôi xấu hổ đến mức hôm liền không dám nhìn thẳng vào anh.
vì cứ bị đi lại mãi, rồi tôi cũng quen dần.
Thậm chí còn quên luôn xấu hổ đêm đó.
Lúc ăn, anh là người đút cho tôi.
Lúc thì tôi phồng má, ra lệnh: “Chú nhỏ, thịt nãy ngon lắm.”
“Cho cháu ăn thêm một nữa.”
Lúc thì anh bông cải đến, tôi lại né tránh: “Không thích ăn.”
Tạ Vấn Tân bật cười.
Giống như bị tôi làm phiền đến phát chán.
Tôi cũng cười , “Giống không?”
“Thật sự xem cháu như trẻ rồi hả?”
Tạ Vấn Tân múc thìa súp tới.
“Chú không đẻ ra được đứa lớn cỡ này.”
Súp kem nấm ngon đến mức tôi đung chân.
Buột miệng nói: “Không đâu chú nhỏ, coi như luyện tập trước đi.”
“Sau này chú cưới vợ sinh , sẽ không lóng ngóng nữa.”
Tạ Vấn Tân dùng thìa khuấy súp, không trả lời ngay.
Hồi lâu sau, anh cong môi cười nhạt. “Cháu cũng biết nghĩ cho chú đấy nhỉ.”