Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Mưa đã bắt đầu ngớt.
Tạ Vấn Tân gọi điện thoại.
khi không nhìn thấy, thính giác tôi trở nên nhạy hơn nhiều.
Đầu dây bên kia nói: “Giám đốc, cây cầu được khẩn trương sửa chữa rồi, chắc trong hai ngày tới là xong.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng có thể ngoài.
Tôi thật không đủ kiên định.
ngày qua, tôi dường như lại sắp thích Tạ Vấn Tân thêm .
Anh cúp máy, đi về phía tôi.
Tôi ngáp một cái.
“Buồn ngủ à?”
Tôi gật đầu, đưa tay đòi anh bế về phòng.
Giọng Tạ Vấn Tân mang theo chút ý : “Cháu nghiện sai bảo người rồi đấy à?”
Tôi mím môi, vịn tay ghế sofa định đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lại bị anh bế bổng phía .
Tôi bám lên người anh như con gấu koala.
… Nhưng bế kiểu này quá thân mật rồi.
Hơi thở của anh phả nhẹ lên sống mũi tôi.
“Lương Nguyên Nguyên, cháu giận dỗi gì vậy?”
“Than một câu cũng không được à?”
Tôi đặt tay lên vai anh, vô thức làm nhăn chiếc sơ mi.
Có một khoảnh khắc, tôi thật trách anh.
Dù là cháu gái, thì cũng không thể cứ vô tư mà gần gũi thế này!
Tôi thích anh, anh cũng phải trách nhiệm một phần rất lớn.
14
Rời khỏi biệt thự, tôi nhập viện thêm nửa tháng thì mắt mới hồi phục hoàn toàn.
viện đúng sinh nhật Chu Độ, anh em của Tạ Vấn Tân.
Tạ Vấn Tân dẫn tôi đi dự tiệc.
Phòng bao của nhà hàng không có nhiều người.
Chỉ có một trai trạc tuổi tôi mà tôi chưa từng gặp.
Chu Độ chỉ tay về phía ấy: “Nguyên Nguyên, đây là em họ chú – Chu Thuật.”
“Cũng vừa thi đại học xong, định chọn trường giống cháu đấy.”
“Cùng tuổi, có dịp trò chuyện với nhau nhiều vào.”
Chu Thuật chào tôi rất nhiên.
Tôi cũng đáp lại.
ấy chủ động bắt chuyện.
Tôi phát hiện không chỉ chúng tôi định học cùng trường, mà ngành cũng giống nhau.
“Tôi đã kết với anh khóa trên rồi, lập nhóm tân sinh viên sẽ kéo tôi vào.”
“Hay là chúng ta kết WeChat nhé, tôi tiện kéo vào nhóm luôn.”
Tham gia nhóm tân sinh viên sẽ tiện nhiều thứ.
Tôi gật đầu cảm ơn, mở mã QR để ấy quét.
Tạ Vấn Tân ném hộp quà sinh nhật lên mặt Chu Độ, không nói một lời.
“Gì vậy trời?”
Chu Độ khó hiểu, “Ai chọc giận anh, sao trút lên đầu tôi?”
Tạ Vấn Tân không đáp, tựa vào ghế, xoay chiếc bật lửa trên tay một cách lơ đãng.
Chu Độ tiếp tục nói: “Hai đứa này nhìn cũng khá xứng đôi đấy chứ?”
“Anh nói vậy làm gì, phải hỏi Nguyên Nguyên chứ.”
“Anh không phải người giám hộ của con à? Tôi tác hợp còn phải được anh đồng ý chứ.”
Tạ Vấn Tân ném bật lửa lên , ngẩng mắt: “Tôi nuôi con vài năm thì thành người giám hộ chắc?”
“Tôi có quan hệ huyết thống gì với nó đâu?”
“ này đừng gọi tôi là người giám hộ của con , nghe như tôi già lắm rồi.”
Giọng anh kéo dài, nghe vừa cà khịa vừa khó ưa.
“Tôi chỉ hơn con 9 tuổi 7 tháng thôi.”
“Gọi tôi là ‘anh’ cũng không sai đâu.”
Chu Độ: “?”
Một .
Chu Độ: “!!!”
Ngay giây đó, như thể bừng tỉnh đại ngộ.
Mặt anh ta méo xệch vì sốc.
“Mẹ nó Tạ Vấn Tân!!”
Anh ta hét to đến mức thu hút ánh nhìn của mọi người.
Tôi Chu Thuật nói chuyện trường lớp cũng ngẩng đầu lên.
Chu Độ run giọng chỉ tay vào anh: “Anh đúng là đồ súc sinh…”
Tạ Vấn Tân chỉ xoa cổ tay phải, chẳng buồn phản bác.
Tôi bị phân tán chú ý.
“Chú , tay chú sao vậy?”
“Ừm?”
Anh hờ hững đáp.
“Sáng nay trật khớp một chút.”
“Không sao đâu, chỉ là không cầm nổi đũa.”
Anh vừa nói vừa nửa đùa nửa thật: “ nay chưa ăn gì, cầu xin Chu Độ anh của em đút cho một miếng, mà anh ta không .”
Dù nay là sinh nhật Chu Độ.
Tôi vẫn không kìm được, trách nhẹ: “Chú Chu, chú không đút thì thôi.”
“Sao lại mắng chú của cháu?”
Chu Độ gượng như bất lực.
Chỉ vào Tạ Vấn Tân một , rồi không nói gì thêm.
Dù sao bị kẹt ở biệt thự, Tạ Vấn Tân đã kiên trì đút tôi ăn từng bữa.
Vì báo đáp, tôi cũng cầm thìa lên.
Với tâm thế hiếu thuận người già, tôi múc vài thìa thức ăn đút cho anh.
15
Có lẽ vì Tạ Vấn Tân biết tôi đã hoàn toàn xem anh là trưởng bối.
Nên anh cũng yên tâm.
Đối xử với tôi càng tốt hơn .
Tôi học đại học ở ngay trong thành phố.
nhập học, tôi tình cờ gặp lại Chu Thuật.
Chúng tôi lớp, chào nhau rồi ai về phòng người nấy.
Khi quân huấn luyện bắt đầu, giày quân của tôi không vừa .
một tuần huấn luyện, mu gót đều trầy xước.
Về đến nhà, tôi vẫn than vãn với Tạ Vấn Tân về chuyện huấn luyện cực thế nào.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy tuýp thuốc mỡ.
Anh quỳ một gối xuống, nâng cổ tôi lên đặt lên đùi mình.
Thuốc mát lạnh bôi lên vết thương khiến ngón tôi co giật.
Suýt chút tôi nghẹn vì chiếc quế trong miệng.
“Chú , cháu có thể bôi được mà…”
“Ừ, nhưng chú làm mới yên tâm.”
Những chuyện như vậy, suốt năm nhất đã lặp đi lặp lại không ít .
Mỗi như thế, tôi đều nhủ – tất cưng chiều thiên vị này, chỉ là vì anh xem tôi như cháu gái.
Chỉ có một khiến tôi dao động.
Là kỳ thi cuối kỳ học kỳ hai năm nhất.
Tạ Vấn Tân vừa tổ chức sinh nhật 19 tuổi cho tôi xong.
Vài ngày , anh lại đến trường đón tôi đi ăn.
“Chú , chẳng phải chú rất bận sao?”
“Không cần phải nào cũng tranh thủ đưa cháu đi ăn đâu, cháu có ăn cùng mà.”
Anh cắt phần sườn cừu của mình, đổi với khay đồ ăn của tôi.
“Cháu có xem tin tức không?”
Tôi gật đầu, “Là tin chú hẹn hò nữ diễn viên tối qua đúng không?”
Trong giới, chuyện thiếu gia nhà giàu yêu người nổi tiếng vốn không hiếm.
“Vậy… là gái chú à?”
Tôi nhớ lại, “Cô ấy xinh thật, diễn xuất cũng rất tốt.”
Tôi từng là fan phim của cô ấy một thời gian.
Tạ Vấn Tân nâng mắt nhìn tôi: “Không phải.”
“Nguyên Nguyên, chú không có yêu đương.”
Tôi bị ánh mắt anh nhìn đến nỗi không nổi, hoảng hốt quay mặt đi.
“Vậy… vậy chú đến tìm cháu là còn chuyện gì à?”
“Chỉ đính chính tin đồn với cháu thôi.”
“Tin đồn thì công ty sẽ làm rõ mà?”
Anh cúi mắt, không thành tiếng.
“Công ty xử lý theo quy trình thì chậm.”
“Sợ cháu hiểu lầm, nên vừa xuống máy bay là chú đến tìm cháu luôn.”
Sợ tôi hiểu lầm… là sao chứ.
Tôi cúi đầu, cắt phần sườn anh vừa đổi cho tôi thành những miếng hơn.
Tim tôi đập nhanh loạn nhịp đến mức khó .
Khoảnh khắc ấy, tôi thật đấm vào mặt mình vì lại một ảo tưởng.
Nếu lại bị chối thêm một ,
Tôi anh… ngay mối quan hệ bình thường như bây giờ, cũng không thể giữ được rồi.
16
Tôi chưa từng nghĩ có một ngày.
Sẽ nghe được miệng Tạ Vấn Tân câu “anh thích em”.
Thích Tạ Vấn Tân, đến gần anh chỉ khiến tôi đau lòng.
Rõ ràng anh đối xử với tôi ngày càng tốt, nhưng tôi lại chỉ thấy buồn.
Tiệc của câu lạc bộ kết thúc, mọi người vẫn chưa chơi đã.
Có người đề nghị đến quán bar chơi tiếp.
Qua vài vòng trò chơi, tôi gần như đều thua.
Bị phạt uống liên tục, đầu tôi đã bắt đầu ong ong.
Lại thêm một vòng mới.
Tôi rút trúng thử thách mạo hiểm.
“Xin mời cùng một nam khách ngoài sân chơi ăn chung một cây dài.”
“Khi bị bẻ gãy thì đoạn còn lại không được quá 2cm.”
Học tỷ đảo mắt khắp quán bar.
Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một trong khu VIP.
“Chọn người đó!”
“Nguyên Nguyên, nhìn chị thương em chưa!”
“Chị chọn luôn cho em người đẹp trai nhất quán rồi đấy!”
Tôi nhìn theo hướng chị ấy chỉ.
Khựng lại một giây.
Là Tạ Vấn Tân.
Bên cạnh anh là Chu Độ người .
Áo sơ mi trắng anh mặc nay không phẳng phiu như thường.
Nút cổ áo trên cùng không cài.
nếp nhăn nhạt ở cổ áo khiến người anh trông hơi phóng túng.
Anh chưa phát hiện tôi.
Tôi quay đầu, giọng nói: “Học tỷ… đổi người đi.”
“Đó là khu VIP, không cho người ngoài vào.”
Chị ấy bĩu môi, “Không sao, bảo vệ cho vào là được.”
“Em đâu có vào uống ké rượu, chỉ chơi trò thôi mà.”
Tôi kiên quyết im lặng.
Mọi người đều nhận có gì đó sai sai.
“Tại sao vậy Nguyên Nguyên?”
“Em ngại à?”
Tôi ngồi xuống sofa da mềm, chống cằm.
Nhàn nhạt nói: “Vì anh ấy chắc chắn sẽ không chơi cái này với em.”
Cồn làm bung những điều bình thường tôi không bao giờ dám nói.
Quán bar này bật nhạc nhẹ.
Tôi không cần nói to, ai cũng nghe được rõ.
“Anh ấy sẽ giận, sẽ nghĩ em hỗn hào, rồi… sẽ cảm thấy em đáng ghét.”
“Sẽ thấy em trái luân thường đạo lý.”
Có người lắp bắp hỏi: “Tại sao…?”
Tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.
“Vì anh ấy là chú của em.”
“Còn em… thích anh ấy.”
Mọi người sững sờ đến mức không nói được lời nào.
Tôi thở nhẹ một hơi.
“Thử thách này, em tìm người vậy.”
Tôi cắn một đầu .
Ngẩng đầu lên tìm ai đó chơi cùng.
Giây tiếp theo, chiếc bị một tay lưng đưa tới bẻ gãy.
Tạ Vấn Tân cắn một đầu .
Giống như anh ngậm một điếu thuốc mảnh.
Không biết anh đến lưng tôi nào.
Anh mỉm nhìn tôi.
“Lại say rồi à?”
Anh lấy áo khoác của tôi đặt lên cánh tay, đỡ tôi đứng dậy.
Nói với mọi người: “Lương Nguyên say rồi.”
“Tôi đưa con về .”