Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Ngày hôm sau, ngay , cuối cùng tôi gom đủ tiền.
Nhưng đóng viện phí, nhân viên lại báo số dư không đủ.
Tôi vội mở ứng dụng ngân hàng.
Lịch sử giao dịch hiện rõ mười lăm phút có một khoản chi hai trăm nghìn.
Lúc đó tôi mới nhớ ra, chiếc thẻ liên kết với hệ thống thanh toán của Tiêu Viễn Bác.
Không kịp nổi giận, tôi vội yêu cầu quẹt hết phần tiền còn lại.
Rồi quỳ xuống cầu bác sĩ điều trị, cam đoan hai trăm nghìn còn thiếu nhất định sẽ bù đủ.
Thấy tôi đáng thương, lại thêm tình trạng của con không thể trì hoãn, bác sĩ tự bỏ ra tám trăm nghìn, giúp tôi ứng nốt phần còn lại.
Nhưng ngay thay đồ chuẩn bị vào mổ thì Tiêu Viễn Bác và Tần Nhiễm dẫn theo một đám người chặn lại.
“Chủ Hình, khoa chỉnh hình có một bệnh nhân sắp .
Vì tuổi đã cao, tim có thể không chịu nổi, cần hỗ trợ.”
Tần Nhiễm khóc mưa, túm chặt tay bác sĩ.
“Chủ , cứu bà nội tôi! Bà vất vả nuôi tôi khôn lớn, đáng lẽ phải hưởng phúc, tôi không muốn bà xảy ra chuyện.”
Hỏi ra mới bà nội cô ta chỉ bị trẹo chân.
Tiêu Viễn Bác còn dùng quan hệ để tất cả chuyên gia trong bệnh viện đến hội chẩn.
Nhìn bộ dạng không chịu bỏ cuộc, mặt tôi tái mét, chỉ sợ bác sĩ Hình đồng ý.
May mà dứt khoát từ chối.
“Tôi sắp có một ca khẩn cấp.
Các người tìm người khác đi.”
Nhưng Tiêu Viễn Bác chẳng thèm nghe, trực tiếp ra lệnh cho vệ sĩ kéo bác sĩ Hình đi.
Hai mắt tôi đỏ ngầu, lao tới túm chặt tay áo Tiêu Viễn Bác…
“Tiêu Viễn Bác, người đang nằm trong đó là con của chúng ta!”
“Anh định hại chết con mình ?!”
“Thằng đã gây mê rồi!”
Tiêu Viễn Bác mất kiên nhẫn hất tôi ra.
“Giang Nghiên, đây em rất thấu tình đạt lý, bây lại trở nên xa lạ vậy?”
“Bà nội của Nhiễm Nhiễm bị gãy chân.
Năm xưa tôi không đủ khả năng cứu bà nội mình, lần tôi không thể để Nhiễm Nhiễm đi vào vết xe đổ của tôi.”
“Hạo Hạo mới ba tuổi, nó có thể đợi.
Nhưng bà của Nhiễm Nhiễm thì không thể!
Em cứ với Hạo Hạo, nó nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ba.”
Tôi lao tới, túm chặt bác sĩ Hình không buông.
Hạo Hạo sắp tròn ba tuổi, đây là cơ hội cuối cùng của thằng .
Tiêu Viễn Bác bước tới, giật mạnh tôi ra rồi thuận đà quăng tôi sang một .
Tôi đập vào góc tường, trán va mạnh đến mức rách toạc, máu lập tức tuôn ra.
Thế nhưng Tiêu Viễn Bác không hề nhìn thấy.
“Giang Nghiên, em không thể rộng lượng hơn một chút ?”
“Dù em là con gái duy nhất của nhà Giang ở Thượng Hải, lễ giáo của em đâu rồi? Đến cả việc kính trọng người già không hiểu.”
“Tôi thật hối hận… năm đó lại yêu em.”
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn bác sĩ Hình bị kéo đi.
Các bác sĩ trong mổ sốt ruột đến mức dậm chân: “Phải làm đây? Ca chỉ có chủ Hình mới làm .”
Tôi ôm cái đầu choáng váng, vịn tường gượng dậy.
Từ chiều hôm qua đến tôi chưa ăn , còn lái xe suốt bốn tiếng trong đêm sang thành phố cạnh để xoay tiền, cơ thể đã đến giới hạn.
Nhưng nghĩ đến con đang nằm trên bàn mổ, tôi cắn rách lớp thịt mềm trong miệng, ép bản thân phải đuổi theo.
Chưa kịp đi mấy bước, tôi đã bị vài vệ sĩ chặn lại.
“ lỗi, thưa phu nhân, tổng giám đốc Tiêu đã dặn phải đợi bà của cô Tần xong mới thả cô ra.”
Tôi siết chặt bàn tay đến mức móng tay bấm sâu vào da, đau đến tê dại.
Nhưng tất cả những tôi có thể làm chỉ là trừng mắt nhìn theo hướng Tiêu Viễn Bác rời đi.
Tiêu Viễn Bác, tôi không chỉ hối hận vì đã yêu anh, tôi còn hận anh!
Gắng gượng chút sức lực cuối cùng, tôi bấm điện.
“ hãy… cứu con tôi…”
Hai tay buông thõng, tôi không thể chống đỡ thêm , ngã quỵ xuống.
chìm vào hôn mê, trong tầm mắt mờ dần, dường xuất hiện một đôi giày da sáng loáng.
4
Tôi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.
Người đứng vội đỡ tôi dậy, là quản gia nhà Giang.
thở phào nhẹ nhõm, tim tôi lại lập tức thắt lại.
“Quản gia Giang… Hạo Hạo đâu? Ba mẹ tôi đâu rồi?”
nhìn tôi đầy xót xa.
“Tiểu thư, cô đã chịu khổ rồi.
bà chủ sai tôi đưa các chuyên gia tới , đang trên đường đến.
Ca của cậu chủ Hạo Hạo đã thành công, hiện đã qua cơn nguy hiểm, đang nằm ở cạnh.”
Tôi vội chạy sang bệnh của Hạo Hạo thì lúc thằng tỉnh lại.
“Mẹ… ba vẫn chưa tới thăm con ạ?”
Tôi nén cảm giác cay nơi sống mũi, khẽ vuốt tóc con.
“Hạo Hạo ngoan, ba đang bận, nào xong việc ba sẽ đến thăm con.”
Thằng thất vọng cụp mắt xuống, nhưng lại sợ tôi lo nên cố nở nụ cười để an ủi tôi.
định mở miệng thì một tiếng cười khẩy cắt ngang.
“Giang Nghiên, dối trẻ con, sau xuống địa ngục sẽ bị cắt lưỡi đấy.”
Tần Nhiễm xông thẳng vào bệnh, đứng từ trên cao nhìn xuống mẹ con tôi.
“Một đứa bệnh tật, một kẻ vô dụng chỉ bám vào đàn , hai người tư cách mà cứ bám Viễn Bác không buông?”
“Mày còn chưa ? Ba mày đã sớm vứt bỏ hai mẹ con mày rồi.”
Cô ta vuốt ve bụng mình, ánh mắt ngạo mạn liếc sang tôi.
“Viễn Bác rồi, anh ấy chỉ nhận đứa con trong bụng tôi, sau công ty sẽ là của con tôi!”
Cơ thể nhỏ của Hạo Hạo bắt đầu run lên dữ dội, chiếc máy theo dõi giường phát ra những tiếng cảnh báo chói tai.
Tôi lập tức đẩy Tần Nhiễm ra, quay người ôm con.
“Hạo Hạo ngoan, cô ta đang dối…”
Nhưng tiếng máy vẫn vang lên inh ỏi.
Bầu trời của tôi sụp đổ thêm lần .
Hạo Hạo lại bị đẩy vào .
Hai mắt tôi đỏ ngầu, ngay mặt Tần Nhiễm, tôi bấm điện.
“Chủ tịch Vương, hủy toàn bộ hợp tác với công ty của Tiêu Viễn Bác.
Một tuần , tôi sẽ đại diện tập đoàn Giang bàn lại với quý công ty.”
“Tổng giám đốc Hứa…”
…
Ánh mắt Tần Nhiễm đầy khinh miệt.
“Ha! Đại diện nhà Giang? Chẳng qua chỉ là con chó bị nhà Giang đuổi ra khỏi cửa, cô tư cách mà đòi hủy hợp tác?”
“Cứ đợi đi, Viễn Bác đã chuyện cô đánh tôi rồi, xem anh ấy tới sẽ xử lý cô thế nào!”
dứt lời, Tiêu Viễn Bác vội vã chạy tới.
Anh ta cẩn thận kiểm tra xem Tần Nhiễm có bị thương không, hoàn toàn không hỏi một câu về Hạo Hạo đang nằm trong mổ.
Đến tôi đã hay tin Tần Nhiễm mang thai, cơ thể anh ta khựng lại.
Chỉ trong chốc lát, anh ta đã lại vẻ lạnh lùng: “Giang Nghiên, em phát điên cái trong bệnh viện vậy?
Chỉ vì tôi chủ Hình đi mà em đánh Nhiễm Nhiễm để trút giận, từ nào em trở nên độc ác thế?”
“Đứa trong bụng Nhiễm Nhiễm đúng là con tôi.
Là bà Tiêu, em phải rộng lượng.
Tôi không thể giao tập đoàn Tiêu cho một đứa bệnh tật không sống bao lâu!”
Dù trái tim tôi đã chết lặng nhưng lúc vẫn không khỏi phẫn nộ và lạnh buốt.
Tiêu Viễn Bác kéo tôi đến mặt Tần Nhiễm.
“Mau quỳ xuống lỗi Nhiễm Nhiễm đi.”
“Nếu không, hôm nay chủ Hình sẽ không bao xuất hiện .”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, không thể tin nổi.
“Tiêu Viễn Bác, Hạo Hạo là con của anh!”
Anh ta quay đi đầy mất kiên nhẫn, ra hiệu cho vệ sĩ ép tôi quỳ xuống.
“Chỉ cần em ngoan ngoãn lỗi, tôi lập tức chủ Hình tới, em vẫn sẽ là bà Tiêu phong quang.”
“Giang Nghiên, em không nên đánh Nhiễm Nhiễm.”
“Tôi và cô ấy có hoàn cảnh giống nhau, là tri kỷ.
Tình cảm của chúng tôi, một đại tiểu thư em sẽ không bao hiểu .”
Vệ sĩ ghì đầu tôi xuống, trán đập mạnh vào sàn.
Quản gia Giang giãy giụa lao tới che chắn cho tôi.
“Tiêu Viễn Bác, chủ tịch Giang và phu nhân đang trên đường…”
còn chưa hết câu đã bị Tiêu Viễn Bác đá văng.
“Tôi đúng là đã coi thường cô.
Còn thuê người tới diễn kịch, cô nghĩ ngoài tôi ra còn ai thèm nhận cô ?”
Tần Nhiễm hả hê bồi thêm: “Viễn Bác, anh không đâu, lúc nãy cô ta còn giả vờ cho khách hàng công ty, muốn hủy hợp tác cơ!”
Tôi bị ép chặt xuống đất trong nhục nhã, nhìn chằm chằm hai kẻ mặt, chỉ mong lát vẫn còn cười nổi.
Đúng lúc đó, điện thoại của Tiêu Viễn Bác và Tần Nhiễm cùng reo lên.
“Tổng giám đốc Tiêu, Tần Nhiễm, không ổn rồi!”