Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Khoảnh khắc ấy, sức lực trong tôi bị rút cạn… và tôi hoàn toàn mất hết hy vọng vào cuộc hôn nhân này.

Tôi lập hét vào thoại: “Chu Kiến Minh, ta ly hôn đi!”

Sau khi tôi đề nghị ly hôn, Chu Kiến Minh luôn không đồng ý.

Anh ta nói: “Tình bao nhiêu năm, đâu thể nói chia là chia. Với lại ly hôn sẽ ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp của anh. Anh vừa được thăng chức… người ta anh ly hôn, cấp trên sẽ nghĩ ?”

Nhìn vẻ ích kỷ ấy, tôi càng thêm quyết tâm rời đi.

Nhưng gia đình anh ta lại có toán khác.

chúc mừng Chu Kiến Minh thăng chức, mẹ chồng đặc biệt tổ chức một bữa tiệc, mời họ hàng lẫn đồng nghiệp. Tôi vốn không muốn đi, nhưng Chu Kiến Minh nói: “ em không đến, mẹ anh sẽ không vui, họ hàng lại dị nghị. Coi diễn một vở kịch thôi… qua một thời gian nữa anh sẽ nói chuyện ly hôn với em.”

Nghĩ bụng “bớt một chuyện hơn”, tôi đành gật đầu.

Trong bữa tiệc, mẹ chồng khoác đồ hàng hiệu, đứng trên sân khấu thao thao bất tuyệt: “Kiến Minh nhà tôi có được ngày nay hoàn toàn nhờ vào nỗ lực của nó. Mười năm qua, chi tiêu của nhà họ Chu đều do nó gánh vác. Con dâu Tô Mẫn lương ba cọc ba đồng, chỉ đủ tiêu cho bản thân. không nhờ Kiến Minh giỏi giang, cái nhà này đã tan từ lâu rồi.”

Họ hàng và đồng nghiệp phía dưới đồng loạt phụ họa, mắt nhìn tôi vừa thương hại vừa mỉa mai.

Tôi run giận, vừa định đứng dậy phản bác thì Chu Kiến Minh đã tiếng trước: “Mẹ tôi nói đúng… lớn trong nhà đều do tôi quyết định, còn Tiểu Mẫn thì chỉ lo mấy chuyện vặt vãnh thường ngày.”

Tôi nhìn anh ta. Trên mặt anh là nụ cười đắc ý, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt tái nhợt của tôi.

Một đồng nghiệp ngồi cạnh khẽ thì thầm: “Chị Tô, không ngờ ở nhà chị lại không có tiếng nói vậy… Chủ nhiệm Chu đúng là chẳng tôn trọng chị chút nào.”

Tôi gượng cười, nhưng trong lòng đau bị dao cứa.

Tiệc mới đi được nửa chừng, mẹ chồng đã bưng ly rượu đến trước mặt tôi: “Tiểu Mẫn à, giờ Kiến Minh thăng chức rồi, sau này sẽ là trưởng phòng. Con phải chăm sóc nó cho tốt. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến nhà mẹ đẻ nữa… sống tử tế với Kiến Minh, rồi sinh cho nhà họ Chu một thằng cháu mập mạp, ta sẽ không bạc đãi con đâu.”

Tôi cố nén cơn giận: “Mẹ, chi tiêu trong nhà đều theo chế độ chia đôi. Tiền vay nhà, nước, ăn uống – con từng thiếu một đồng. Kiến Minh thăng chức cũng có phần sức của con: vừa đi làm vừa quán xuyến nhà. điều đó chẳng lẽ không ?”

Sắc mặt mẹ chồng lập đổi khác: “Con nói chuyện với mẹ kiểu thế? Phụ nữ lo nhà chẳng phải là lẽ đương nhiên à? Chia đôi là ta nể mặt con… không con tưởng mình có thể bước chân vào nhà họ Chu ? không phải con còn thật thà, Kiến Minh đã ly hôn với con từ lâu rồi.”

Chu Kiến Minh bước tới, nắm lấy tay tôi: “Tiểu Mẫn, đừng cãi mẹ nữa. Bà lớn tuổi rồi, nói năng khó nghe chút thôi… chấp nhặt với người già làm ? Với lại anh thăng chức, lương cao hơn em, em nhường nhịn thêm chút chẳng phải là điều nên làm ?”

Tôi hất tay anh ta ra, chỉ vào mặt mà nói: “Chu Kiến Minh, anh tự hỏi lương tâm mình đi… mười năm qua tôi có không phải với anh không? Tiền vay nhà tôi từng thiếu, nhà tôi làm suốt mười năm, lúc anh bệnh là ai chăm sóc? Giờ anh thăng chức rồi, liền quên sạch tôi đã bỏ ra ?”

hội trường lập im phăng phắc. đều nhìn về phía tôi.

Mặt Chu Kiến Minh đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa giận: “Tô Mẫn, cô đừng làm trò mất mặt ở đây! không phải nể tình vợ chồng mười năm, tôi đã chẳng khách sáo với cô đâu!”

Tôi bật cười, cười đến chảy nước mắt: “Tình nghĩa vợ chồng mười năm ư? Trong mắt anh, “tình nghĩa” chính là tôi trả giá không ngừng, còn các người thì mặc sức sỉ nhục tôi ?”

Tối đó, trước mặt người, tôi lại một lần nữa đề nghị ly hôn.

“Chu Kiến Minh, cuộc hôn nhân chia đôi này tôi chịu đủ rồi. Vinh hoa phú quý của nhà họ Chu… tôi không cần. Từ nay, ta đường ai nấy đi.”

Nói xong, tôi quay lưng rời đi, không ngoái lại nhìn bữa tiệc thăng chức nực cười ấy, cũng chẳng buồn nhìn người đàn ông đã khiến tôi thất vọng đến tận cùng.

Lần này, tôi đã hạ quyết tâm… mặc cho anh ta níu kéo thế nào, tôi cũng sẽ không quay đầu nữa.

Sau khi bữa tiệc kết thúc trong căng , tôi chuyển vào căn phòng trọ đã thuê từ trước.

Tưởng rằng ly hôn sẽ là chuyện thuận nước đẩy thuyền, ai ngờ Chu Kiến Minh bắt đầu kéo dài thứ.

Ngày nào anh ta cũng gọi , nhắn tin – hết xin lỗi lại níu kéo, nói rằng đã sai, sau này sẽ đối xử tốt với tôi, không tôi chịu thêm ấm ức.

Tôi chẳng tin lấy một lời.

Mười năm bên nhau đã đủ tôi nhìn thấu con người anh ta.

Anh ta giữ tôi lại không phải yêu – mà sẽ chẳng còn ai cùng anh ta chia đôi tiền vay nhà, cũng chẳng còn ai làm “bảo mẫu miễn phí” cho anh ta nữa.

Tôi tay chặn số thoại và WeChat, nói với anh ta: có chuyện thì gặp nhau ở tòa.

mềm mỏng không hiệu quả, Chu Kiến Minh chuyển sang cứng rắn.

Anh ta tìm đến tận ty tôi, đứng trước cửa văn phòng mà gào , nói tôi vô ơn – anh ta vừa thăng chức thì tôi đòi ly hôn, rõ ràng là nhắm vào tài sản của anh ta.

Đồng nghiệp bu lại xem náo nhiệt. Tôi run giận, lập gọi bảo vệ đuổi anh ta đi.

được bao lâu, mẹ chồng cũng kéo đến.

Bà ngồi giữa đại sảnh ty, vừa khóc vừa kể lể, nói tôi là người đàn bà độc ác, tiền mà ly hôn với Chu Kiến Minh, còn bịa đặt rằng đời sống riêng của tôi không đứng đắn, chắc chắn đã có người khác bên ngoài.

Sếp gọi tôi vào nói chuyện, bảo tôi nhanh chóng giải quyết chuyện gia đình, đừng ảnh hưởng đến hình ảnh ty.

Không còn cách nào, tôi đành xin nghỉ phép năm tập trung xử lý thủ tục ly hôn.

Đúng lúc tôi và Chu Kiến Minh đang giằng co, nhà mẹ đẻ lại nhảy vào khuấy đảo.

Mẹ nói Tô Cường đến giờ có nhà, có sự nghiệp – năm đó tôi không chịu đưa tiền.

Lần này bà vất vả lắm mới mai mối được cho cậu ta một mối hôn sự, chỉ còn thiếu một trăm nghìn tiền đặt cọc… số tiền này, tôi bắt buộc phải đưa.

Tôi cười đến bật khóc, thừng từ chối: “Con không có tiền. Mà dù có, con cũng không đưa.”

Vừa nghe mẹ định mắng, tôi đã cúp máy.

Sau đó, tôi đi đến nhà mẹ chồng. Bà vừa tôi đã sa sầm mặt, nhưng tôi không vòng vo, nói : “Bà muốn có cháu trai… tiếc là tôi sinh không nổi nữa. Bà bảo Chu Kiến Minh ly hôn với tôi đi.”

Mẹ chồng sững sờ đến há hốc miệng. Lần hiếm hoi ấy bà không mắng tôi lấy một câu. Tôi nói xong điều cần nói rồi rời đi.

Không ngờ chiêu này lại hiệu nghiệm… sau Chu Kiến Minh lập báo tôi đi làm thủ tục ly hôn.

Con người đúng là thực tế đến lạnh lùng. Nhưng vậy cũng tốt… mục đích của tôi vốn chỉ là ly hôn.

Vừa bước ra khỏi cục dân chính sau khi hoàn thủ tục, thoại mẹ lại gọi tới – là đe dọa, là uy hiếp.

Chỉ là giờ đây, điều đó đã không còn tác động được đến tôi nữa.

Trước khi chính thức chia tay, Chu Kiến Minh đề nghị đón Hân Hân sang ở vài ngày. Tôi đồng ý – nhân tiện cũng cho mình thời gian sắp xếp lại thứ.

Tôi đổi , vào một ty quảng cáo làm kế hoạch.

Trong buổi phỏng vấn, HR lật xem hồ sơ rồi hỏi: “Trước đây chị làm hành chính, lại chuyển sang làm kế hoạch?”

Tôi đáp: “Tôi muốn thử một cuộc sống không cần dựa vào ai nuôi.”

Ngày đầu đi làm, mắt đồng nghiệp nhìn tôi khá kỳ lạ.

Một người không nghe tin từ đâu, ghé lại thì thầm: “Nghe nói chị đã ly hôn à? Hôn nhân chia đôi trước kia… tội nghiệp thật.”

Tôi mỉm cười, mở máy : “Tội nghiệp ? Tôi chỉ … nhẹ nhõm vô cùng.”

Tăng ca đến mười giờ đêm, tôi ôm máy bước trên con phố vắng. Trong gió thoảng hương hoa mộc, tôi chợt nhớ đến giác nhẹ nhõm khi hủy bỏ “tài khoản chuyên dùng cho nhà mẹ đẻ” vào ngày ly hôn… hóa ra tự do luôn phải trả giá, nhưng tôi sẵn lòng.

Sau đó, tôi dốc toàn bộ nhiệt huyết vào .

Ngoài giờ làm là thời gian dành cho con. Khi ly hôn, Chu Kiến Minh phân chia rạch ròi thứ… chỉ riêng quyền nuôi con gái là tôi kiên quyết giành lấy.

Tiền cấp dưỡng anh ta sẽ chịu trách nhiệm, tôi chỉ mỉm cười. Điều đó giờ đây không còn quan trọng nữa.

Ngày bản kế hoạch được thông qua, trưởng nhóm vỗ vai tôi: “Không tệ, rất có ý tưởng.”

Tôi cầm ly cà phê, nhìn ra thành phố về đêm – thì ra tôi cũng có thể dựa vào chính mình mà đứng dưới sáng.

Về sau, em trai lại gọi , giọng đầy đe dọa: “Chị, đám cưới của em tháng sau sẽ tổ chức, chị nhất định phải đến… còn phải mang theo một trăm nghìn tiền mừng!】

“Chị sẽ không đi.” tôi đáp.

“Mày định làm nhà này mất mặt à?” Mẹ tôi hét từ phía sau.

“Con gái đã gả đi mà không dự đám cưới em trai, sau này ai còn nhận mày nữa?”

“Vậy thì con thà không được nhận.”

Tôi cúp máy, rồi chặn luôn WeChat của họ.

… đó chính là mẹ tôi. Vài trước, chỉ tôi không đưa tiền mà bà còn giả vờ cao huyết áp rồi ngất xỉu, trong khi tôi rõ huyết áp của bà vốn luôn bình thường.

Đêm ấy, tôi mơ một giấc mơ.

Tôi mơ hồi nhỏ mẹ mua cho tôi chiếc váy mới, em trai làm đổ mực đó. Mẹ chỉ nói: “Bẩn thì bẩn thôi, có phải không mặc được nữa đâu.”

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu – trong lòng họ, tôi từng là báu vật, thậm chí cũng chẳng phải người nhà, chỉ là một kẻ có cũng được mà không có cũng chẳng .

Ngày sau, tôi gom hết ảnh chụp thời thơ ấu cho vào một chiếc hộp.

Đến ngày thứ ba, tôi tháng ngày bị bắt nạt, bị lãng quên, bị toán… nên khép lại rồi.

Bạn thân đến thăm, ôm chặt tôi: “Cậu thay đổi rồi… dũng hơn trước nhiều.”

Tôi cười, gật đầu: “Không phải dũng … chỉ là cuối cùng mình cũng dám nói “không” với người làm tổn thương mình.”

Bản kế hoạch của tôi đoạt giải, tôi được thăng chức làm tổ trưởng.

Tôi nhận ra từ khi ly hôn, ngày càng thuận lợi, tâm trạng cũng ngày một tốt hơn.

Đến sinh nhật mình, tôi tự mua một chiếc bánh kem dâu, cắm mười cây nến.

thoại rung – tin nhắn của Chu Kiến Minh: [Chúc em sinh nhật vui vẻ.]

Tôi trả lời: [ ơn.]

Bên cạnh là hành lý đã thu xếp xong – tuần sau tôi sẽ đưa con đi du lịch.

Từ nay về sau, tôi muốn dẫn con khám phá thế giới bên ngoài, nhận làn gió của tự do.

nắng ngoài cửa sổ vừa đẹp. Trong gương là hình ảnh hai mẹ con… tôi nếp nhăn ở khóe mắt, nhưng cũng sáng của chính mình.

Mười năm hôn nhân đó, tôi học được cách toán tiền bạc.

Cắt đứt tình thân, tôi học được cách buông bỏ.

Còn bây giờ, tôi học được cách yêu chính mình.

Hóa ra cuộc sống tốt nhất không phải dựa vào ai nuôi dưỡng, cũng chẳng phải chờ ai yêu thương… mà là giác an toàn do chính mình mang lại.

“Mẹ ơi, sinh nhật vui vẻ!”

Hân Hân ngồi đối diện, mỉm cười rạng rỡ. Tôi đáp lại con bằng một nụ cười giống hệt.

Tôi thổi tắt nến, cắn một miếng bánh – ngọt đến ngấy, nhưng cũng giống cuộc đời tôi, cuối cùng đã trở về trong chính tay mình.

Ngoài cửa sổ, gió khẽ tung rèm, lướt qua bức tranh trên bàn: đóa hướng dương đang nở rực rỡ dưới mặt trời.

(HẾT)

Tùy chỉnh
Danh sách chương