Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
25
Tôi và Nhiễm đi làm thêm rồi.
Nhân viên phục vụ triển lãm xe.
Thanh niên 00 đời này gì tình yêu, trọng điểm là kiếm !
Sau đó bọn tôi cũng nghĩ thông suốt.
“Bọn mình dáng đẹp thế này, mặt mũi cũng đâu đến nỗi. Không mặc đồ xinh xinh thì phí hai tháng nay ăn rau sống.”
“Cậu nói đúng. khoe eo. Không ai được cản đường tôi kiếm .”
…
Đằng sau mấy câu hùng hồn ấy, thật ra là vì bên tổ chức trả nhiều.
KFC: 12 tệ một tiếng.
Nhân viên triển lãm xe: 800 tệ một ngày.
Giá này thì tôi làm tới chết cũng được.
mà, ở triển lãm xe có một số đàn ông không đến xem xe.
Những kẻ động tay động chân với bọn tôi không là không có.
đáng nhất là một ông “nhà đầu tư” đến xem xe, tay không đặt lên phanh tay, mà đặt thẳng lên đùi tôi.
Tôi né ra, gọi quản tới.
Kết quả vừa đi vệ sinh ra, lại đụng trúng đúng ông ta.
“Vừa nãy mẫu xe cô giới thiệu cũng ổn đấy. Cô bé, lại đây nói kỹ cho tôi nghe đi?”
“Em thật ra không rành xe lắm, để em gọi quản giúp anh nhé.”
“Khỏi, tôi chỉ muốn cô thôi.”
Gã đàn ông nắm chặt cổ tay tôi, còn tiện tay sờ một cái lên eo tôi.
“Vương tổng, anh làm gì vậy? Anh còn như thế nữa tôi gọi người đó.”
“Cô cứ gọi đi. Mặc ít thế này chẳng là ra bán , giả bộ cái gì?”
Hắn càng càng trớn.
“Em là sinh viên, chỉ làm thêm thôi, Vương tổng anh đừng…”
“Tôi thích sinh viên.”
Nói rồi hắn kéo tôi sang bên cạnh.
Sức tôi yếu, giãy thế cũng không thoát ra được.
“Nhiễm Nhiễm!”
Tôi hét về phía nhà vệ sinh.
Nhiễm Nhiễm lao ra kéo hắn lại.
Tôi cũng liều luôn, giơ tay tát thẳng cho hắn một cái.
Hắn tức đến mức nhào tới.
“Vương Phúc?”
Một giọng nói bỗng vang lên ở góc rẽ.
Gã đàn ông lập tức khựng lại.
“Chu tổng!”
Hắn lập tức buông tôi ra, đẩy tôi sang một bên, mặt mày nịnh nọt.
“Chu tổng, gió gì thổi ngài tới đây vậy?”
Chu Trạch Bắc?
Tôi sắp khóc rồi.
Sao lần gặp anh tôi cũng trong tình cảnh thảm hại thế này?
“Bên tổ chức mời tôi qua xem thử.”
Chu Trạch Bắc nói, mắt lại rơi thẳng lên vòng eo của tôi.
Tôi hoảng hốt che eo lại.
“Không bận, không bận.”
Vương tổng vội vàng cười lấy lòng.
“Chỉ là bị phụ nữ quấn một thôi. Sinh viên bây giờ gan thật, vừa dai vừa phiền, làm Chu tổng chê cười rồi. Mời ngài bên này.”
“Ồ? Thế ?”
“Chuyện thật mà. Sao so được với mấy yêu tinh bên cạnh Chu tổng.”
Sắc mặt Chu Trạch Bắc lập tức tối sầm lại.
“Ý anh là cô ấy còn không bằng mấy người đó?”
“Đương nhiên rồi! Méo mó xấu xí, sao so sánh được.”
Chu Trạch Bắc nhìn tôi, mắt trầm .
“Còn không qua đây sao?”
Vương tổng đứng sững tại chỗ, nhìn anh rồi lại nhìn tôi.
“Chu tổng… chuyện này là sao vậy?”
26
“Chú.”
Tôi khẽ gọi anh một tiếng.
Vương tổng lập tức sững người.
Cuống cuồng giải thích:
“Chu tổng, đây là… cháu gái của ngài sao?”
“Sao ngài không nói sớm chứ, là tôi mắt chó không nhìn ra Thái Sơn, hiểu lầm to rồi.”
“Chu tổng, mong ngài đừng để .”
…
Chu Trạch Bắc chẳng buồn liếc hắn lấy một cái, bước tới, cởi áo vest khoác lên người tôi.
Anh cúi đầu nhìn tôi:
“Em tự đi được không?”
“Được.”
Thế là tôi quấn áo vest của anh, đi ra .
Đi được hai bước, anh dừng lại, nhìn Nhiễm Nhiễm đứng ngẩn ra tại chỗ:
“Tôi sắp xếp tài xế đưa cô về trường. Còn cô ấy… tôi đưa đi .”
“Vâng.”
Nhiễm Nhiễm đứng đờ người, vẻ mặt chấn động.
Lên xe của anh, nhận được luồng khí lạnh toát ra quanh người anh, tôi lại kéo áo vest quấn chặt thêm chút nữa.
Đúng này anh liên tục đổ chuông, tôi đại khái đoán được là Vương tổng nhờ người đứng ra dàn xếp.
“Quay lại ? Được.”
Thấy chưa, đúng là thế.
“Bảo hắn đến quỳ xin lỗi đương sự.”
Tôi: ?
Anh bảo Vương tổng quỳ mặt mọi người để xin tôi tha thứ sao?
Người ta là ông chủ lớn, sao có thể?
“Không rảnh, nói chuyện với luật sư của tôi.”
Chu Trạch Bắc cúp máy.
Sao anh lại có giác… bá đạo bảo vệ con non thế này?
Càng càng đẹp trai.
“Sao lại đi làm thêm?”
Anh châm một điếu thuốc, cố đè nén cơn giận.
“Thiếu .”
“Thiếu bao nhiêu?”
Tôi thật sự thấy cuộc đối giữa tôi và anh giống như giao dịch.
“Nhiều lắm. Chú lại muốn bố thí cho em sao?”
Anh liếc tôi một cái, lại kiềm chế xúc:
“Đừng câu cũng có gai. Con gái mà gai góc , sẽ không đáng yêu đâu.”
Tôi: …
Vậy rốt cuộc anh chất vấn tôi vì sao tự ra kiếm , hay là vì sao lại kiếm kiểu này?
“Chú đúng là kỳ lạ. Em tự đi kiếm cũng không được, đã nói muốn vạch rõ ranh giới với em rồi, sao còn quản em làm gì?”
“Chú lấy thân phận gì để quản?”
“Đừng nói là thân phận chú của bạn học nhé, quản rộng là vượt ranh giới rồi đó.”
Tôi nói một tràng, anh chỉ nhìn tôi, không lộ xúc.
Đợi tôi mỉa mai xong, anh như thở phào nhẹ nhõm:
“Mồm mép lanh lợi thế này, xem ra không bị dọa sợ.”
Mấy tuần không gặp, oán khí của tôi với anh đã cao ngất trời.
chỉ một câu “xem ra không bị dọa sợ”, tôi lại thấy anh chiều tôi.
“Hắn có làm em bị thương không?”
Anh hạ thấp giọng hỏi.
Tôi cúi nhìn mình: việc quần áo bị kéo rách chút xíu, cổ tay bị nắm đến đỏ lên, thì cũng không sao.
đã Vương Phúc sợ anh, tôi mách chứ!
“Có chút đau tay.”
Tôi yếu ớt đưa tay ra cho anh xem.
mắt anh dừng lại trên tay tôi, khẽ nhíu mày.
“Đi bệnh viện xem.”
“Không đâu!”
Chỉ có chút xíu, chưa đến mức vào viện.
“Vậy thế ?”
“Chú thổi một cái chắc sẽ đỡ hơn.”
Tôi diễn sâu, còn cố ép ra được một giọt nước mắt.
Anh: ?
Nhận ra sự ngạc nhiên của anh, tôi cũng thấy mình diễn hơi , liền định rút tay về.
cổ tay lại bị anh giữ chặt.
“Đừng động.”
Nói rồi anh nắm cổ tay tôi, cúi đầu, nhẹ nhàng thổi một cái.
Hơi ấm từ hơi thở anh phả lên tay tôi, ngứa ngứa, khiến tôi phản xạ rụt tay lại.
“Không đâu, không đâu.”
“Không đau nữa ?”
“Không đau nữa.”
Tôi lúng túng rút tay về.
Vừa rồi thật sự mờ ám.
Anh đúng là không hề hay mình đẹp trai đến mức .
Anh không dáng vẻ dịu dàng của anh khiến con gái dễ rung động đến mức sao?
Phiền chết đi được, sắp thành não yêu rồi.
“Chú định đưa em đi đâu?”
“Đưa em về nhà?”
“Không.”
Tôi không muốn để mẹ tôi thấy tôi ăn mặc thế này rồi hỏi đông hỏi tây.
“Vậy đưa em về trường?”
“Không muốn.”
Anh…
Im lặng một , anh bất lực nói khẽ:
“Nửa tiếng nữa chú có cuộc họp, không thể mang em được.”
“Ồ.”
27
Tôi cũng đâu có bảo anh mang tôi.
Chỉ là… tôi vô thức muốn ở cạnh anh.
Anh rất bận, tôi .
“Chu tổng, đi đâu ạ?”
Chú Lưu cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.
Chu Trạch Bắc nhìn tôi một cái, vẻ bất lực hiện rõ trên mặt:
“Đến ty.”
“Vâng.”
Và thế là tôi bị Chu Trạch Bắc đưa thẳng đến ty.
Điều này hoàn dự đoán của tôi.
Tôi vốn đã chuẩn bị tâm là anh sẽ đưa tôi về trường.
Dù có chút không cam lòng, tôi cũng không thể làm chậm trễ việc của anh.
Anh dẫn tôi đi thang máy riêng của tổng giám đốc, tránh được không ít nhìn khó xử.
“Em có thể ngồi chơi ở đây một lát, nếu buồn ngủ thì bên trong là phòng nghỉ.”
“Vâng… có Wi-Fi không ạ?”
Chu Trạch Bắc chưa kịp nói gì thì thư ký vừa vào đã cười xin lỗi:
“Mạng nội bộ ty có liên quan đến bảo mật, Chu tổng thì không cho cá nhân kết nối.”
“Hả!”
Lần đầu tiên tôi nghe chuyện như thế.
“Em hiểu rồi.”
Chu Trạch Bắc liếc tôi một cái:
“Cho cô ấy kết nối.”
Thư ký nhìn tôi, hơi ngạc nhiên:
“… vâng.”
“Tài liệu chuẩn bị xong chưa?”
“Xong rồi ạ.”
Chu Trạch Bắc không mặc vest, chỉ chỉnh lại áo sơ mi rồi thư ký đi ra. khi đi còn nói với tôi một câu:
“Có thể sẽ hơi lâu.”
“Vâng.”
Tôi không ngờ, cái “hơi lâu” của anh… lại lâu đến vậy.
Game rớt liền mười sao rồi mà anh vẫn chưa xong.
Tôi đã nằm ghế sofa, ngồi ghế tổng giám đốc, thậm chí còn gục lên bàn làm việc của tổng giám đốc. Đến khi lật hết mấy quyển sách trong tủ của anh ra xem bừa thì đột nhiên có người gõ .
Giật cả mình.
“Đây là Chu tổng đặt cho cô.”
Thư ký cười đưa vào.
“ ơn chị.”
Tôi cầm ly mà suýt nữa thì vui đến mức đứng kính nhảy múa.
Chu Trạch Bắc chắc chắn có ý với tôi.
Nếu không, sao anh lại đặt cho tôi, còn là món tôi thích nhất – chanh bạo lực?
Tôi tuyên bố, anh chính là người đàn ông tôi thích nhất dạo này!
Uống xong , tôi vào phòng nghỉ của anh.
Giường mềm kinh khủng!
Vừa nằm là tôi ngủ luôn.
Không chỉ ngủ, mà còn ngủ đến mức… chảy cả nước miếng.
Đến khi anh vào, tôi nhìn anh một lâu mà vẫn không phân biệt nổi mình ở đâu.
Bây giờ là ban ngày hay ban đêm?
“ chưa đói ?”
Anh đứng đó nhìn tôi cười.
“Chưa đói… còn hơi no.”
Đợi anh lâu như vậy, tôi cũng chỉ ăn mấy gói hạt với uống vài ly thôi mà.
“Không tin thì anh sờ thử xem.”
Tôi vừa nói vừa kéo tay anh đặt lên mình.
Đến khi lòng bàn tay ấm áp chạm vào eo tôi, tôi mới hoàn tỉnh táo.
Tôi đúng là đồ ngốc, sao có thể chủ động mời đàn ông sờ mình như vậy?
Mấu chốt là… anh thật sự sờ.
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn tôi chăm chú, khiến tôi không thể né tránh.
“Được rồi, được rồi.”
Tôi nhắc khẽ.
Anh thu tay về, bỗng cười:
“Đúng là chỉ tỉnh là em lại cách quyến rũ người khác.”
“Em đâu có.”
Tôi ngồi dậy, tránh mắt anh.
“Không có cái gì?”
“Không có… quyến—”
Chưa kịp nói xong, cằm tôi đã bị người ta bóp nhẹ, ngay giây sau, đôi môi mềm mại đã áp .
Đầu óc tôi trống rỗng hoàn .
28
Cả thế giới như quay cuồng.
“Chú…”
“Ừ?”
“Bên có người gõ .”
“Không để ý.”
Tôi bị anh hôn đến mức trời đất tối sầm.
Ở giữa chừng, hình như có người gõ tới ba lần, cũng reo mấy lần.
Tim tôi đập thình thịch.
Đến khi thân tôi mềm nhũn, anh mới buông ra, nghe :
“Lợi nhuận cứ hợp đồng.”
“Tiệc tối?”
Anh xoa thái dương, liếc tôi một cái.
“Nửa tiếng nữa tôi tới.”
…
Anh thong thả xử việc, hoàn không nhìn ra rằng cổ áo sơ mi hé mở, và tai anh đã đỏ lên.
Xử xong, tôi từ từ trèo giường.
vì chân mềm, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
Anh rõ ràng quay lưng nghe , như thể sau đầu có mắt, quay lại đỡ tôi bằng một tay.
“Được rồi, cúp máy, có việc.”
Anh cúp , nhìn tôi rồi bật cười.
“Bình thường thì trêu người giỏi lắm, giờ đi đường cũng không xong ?”
Mặt tôi đỏ bừng.
“Em… hình như hơi đói.”
Tôi bịa đấy.
“Đói thì ra ăn.”
Anh nói rồi cởi chiếc sơ mi bị tôi làm nhăn nhúm, vào phòng nghỉ lấy áo khác mặc.
Tôi dựa bên giường, ngẩn người nhìn cơ của anh.
“Còn nhìn?”
Anh không vui liếc tôi.
“Chú ơi… cơ của chú là mềm hay cứng vậy?”
Tôi buột miệng hỏi, thật sự chỉ vì tò mò.
Đương nhiên, từ xưa đến nay vô số người đã chứng minh một điều: tò mò thật sự hại chết người.
Anh quay lại, mắt khó đoán nhìn tôi:
“Muốn tự sờ thử không?”
“Hả? Thật sự được ạ?”
Chữ “sắc” treo trên đầu một con dao, vậy mà tôi thật sự chạy qua.
Giây vừa chạm tay, giây sau đã rơi vào tay anh.
“Đúng là không sợ chết.”
Anh cởi áo, giữ lấy đầu tôi, lại là một nụ hôn nóng bỏng.
Cuối cùng, đèn trần chao đảo vài cái, tôi cũng không nhớ rõ nữa.
Giữa chừng thư ký lại tới gõ , anh – người giờ luôn chín chắn – giơ tay ném thẳng đèn ngủ đầu giường về phía cánh .
Từ đó, bên trong căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại nhịp tim của tôi và anh.