Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nhớ đến cảm giác đói bụng vừa rồi, ta vừa khóc vừa lắc :
“Biểu huynh, muội không muốn thay đổi…”
Sở Hành nắm ch.ặt tay ta, trầm giọng đáp:
“Không ai ép muội thay đổi .”
“Làm Thái tử phi của ta, muội chỉ cần đáp ứng một điều duy .”
Ta mờ mịt nhìn Sở Hành, đôi mắt còn hoe đỏ.
Huynh ấy chậm rãi nói:
“Muội chỉ cần là A Quỳnh thôi, thế là đủ rồi.”
7.
cơn say mơ hồ, ý thức ta mịt mờ, những xưa cũ lần lượt hiện về.
Mẫu mất sớm, phụ từ cũng không nạp thêm phòng thiếp, Hầu phủ chẳng có lấy một nữ chủ .
Ta sinh thiếu tháng, thái y từng chẩn ta sống không qua tám tuổi, là cô mẫu hậu đã đưa ta vào cung nuôi dưỡng.
Hôn của cô mẫu giống chiếc phượng bào rực rỡ, bề ngoài lộng lẫy, tôn quý là thế, lòng lại trống rỗng lạnh lẽo.
tướng quân cô mẫu từng đem lòng mến, đã sớm vùi thây chốn biên ải.
Khi ta đem lòng Tạ Đình Ngọc, cô mẫu trăm phương nghìn kế tác , còn mang đến thơ phú của hắn cho ta, cô mẫu mong ta có được hôn hạnh phúc, có được tình trọn vẹn, chứ không phải bị trói buộc đời bởi liên minh tộc giống như cô mẫu.
Cô mẫu hy vọng ta sẽ được hạnh phúc.
mà… cô mẫu à…
Người không dạy ta một điều…nếu sai người, sẽ chỉ đau khổ, chứ chẳng có hạnh phúc.
Hạnh phúc, là của hai người cùng hướng về nhau, chứ chẳng thể chỉ dựa vào sự kiên trì xuất phát từ một hướng.
8.
Thánh triệu ta vào cung.
Lúc , Tạ Đình Ngọc đang cùng người chơi cờ ngự phòng.
ta bước vào, vuốt râu cười hiền:
“A Quỳnh, sao lại không muốn gả cho Đình Ngọc nữa rồi?”
Ta quỳ khấu :
“Thần nữ ngày trước ngu muội, ngộ nhận sùng bái tình , nay đã tỉnh ngộ, mong bệ hạ thu hồi thánh chỉ.”
Tay Tạ Đình Ngọc đang cầm quân cờ bỗng chốc khựng lại.
Bệ hạ liếc hắn cười tủm tỉm:
“Đình Ngọc sao?”
“Thánh chỉ viết chỉ hôn cho trưởng nữ nhà , hay là khanh cưới luôn , ta nhớ khanh trước nay vẫn nói nàng ấy đoan trang hơn A Quỳnh, chắc khanh vẫn luôn ý đúng không?”
Tạ Đình Ngọc đáp, giọng nghiêm nghị:
“ chưa đính hôn, sao có thể đem danh tiết ra đùa?”
“Thần với nàng ấy chỉ là nghĩa thầy , chưa từng vượt lễ.”
bật cười sang sảng:
“Vậy thì, hôn sự giữa ngươi và A Quỳnh cũng xem như đùa .” Hủy bỏ!”
“A Quỳnh, đến thăm cô mẫu , biểu ca cũng đang đợi đấy.”
Ta cảm tạ rời .
Tới tận khi ta đã khuất bóng, cũng không nghe Tạ Đình Ngọc thốt lên một chữ giữ lại.
Chỉ , ngón tay hắn siết chặt, quân cờ trắng lắc lư như sắp rơi .
Có lẽ, nghe bảo không cần cưới ta nữa, hắn chắc cũng đang thở phào nhẹ nhõm.
Mấy hôm , ta ở lại cung với cô mẫu.
Người lặng lẽ nói:
“Ngày trước, ta cứ nghĩ chỉ cần con là đủ, quên mất rằng…”
“ là của hai người, ta đã sai, chỉ dạy con tiến mà quên dạy con cách lùi, kết cục chính là trói buộc đời của mình.”
Ta lắc :
“Ít ra… Tạ Đình Ngọc đúng là có tài thật.”
“Bao năm học theo hắn, con cũng không phải trắng tay quay về.”
“Có chút thu hoạch thì vẫn còn . Chỉ sợ thời gian bỏ ra, cuối cùng chỉ đổi lại một thương tích.”
Cô mẫu dịu dàng nắm tay ta:
“Những ngày tới con cứ ở lại đây.”
“Biểu ca con sẽ vào điện cầu hôn, đến lúc sẽ triệu con diện kiến. Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”
Ta cúi , khẽ “Vâng”.
Ta không ngốc.
Bệ hạ sẵn sàng nhận lấy tai tiếng “lật lọng”, chắc chắn Sở Hành đã bỏ không ít công sức khuyên giải.
Nếu không, thiên tử ngôn cửu đỉnh, há lại có nói thu hồi là thu hồi?
Cô mẫu thở dài:
“Tất đều là lỗi của ta.”
“… hôn sự này là Tạ Đình Ngọc chủ động đề xuất, ta chỉ thuận miệng tán , sao giờ lại ra thế này?”
Ta mỉm cười:
“Thánh chỉ viết ‘cầu hôn trưởng nữ ’, có khi người hắn ta là cầu cưới chính là tỷ tỷ, còn cô mẫu lại tưởng là con.”
Cô mẫu khoát tay chép miệng:
“Đám nho sinh nói năng vòng vo, chẳng rõ ràng gì …”
“Thôi, Hành nhi của ta cũng lắm, giá như nó sớm nói rõ lòng mình, đâu đến nỗi rối ren như ngày hôm nay.”
Ba ngày sau, tại điện, biểu ca Sở Hành quỳ cầu , Tạ Đình Ngọc đột nhiên bước ra can gián:
“ Quỳnh là học của thần. Nàng tính tình bướng bỉnh, gan dạ quá mức, không đủ tư cách làm Thái tử phi, càng không giỏi quản lý nội trạch.”
“Về sau làm sao quản lí Đông cung?”
“Thần đoan trang hiền thục, mới là người xứng đáng làm Thái tử phi.”
Ta đứng ngoài điện, giận run người.
Tạ Đình Ngọc … hắn dám đứng giữa triều bôi nhọ ta, hắn có hậu quả không?
Sau buổi triều, những lời ấy chắc chắn sẽ lan khắp kinh , danh tiếng ta sẽ bị hủy hoại, chẳng ai dám cưới ta nữa. Ta sẽ cười cho thiên hạ.
Bị Tứ quốc đệ công tử chê bai không ra gì, người đời sẽ nghĩ ta tệ đến nhường nào chứ?!
Tạ Đình Ngọc phải ghét ta đến mức nào, mới có thể hại ta thảm thế này!
Sở Hành vẫn dịu dàng, giọng đã lạnh hẳn:
“A Quỳnh lớn lên cung, tính cách có phần hoạt bát, luôn thiện lương, dễ mến, nàng ấy không như lời thiếu sư nói.”
“Phụ , người nhìn nàng ấy lớn lên, quần thần nơi đây cũng đều từng chứng kiến.”
“A Quỳnh học Tưởng Thái Úy cưỡi ngựa.”
Tưởng Thái Úy cười nói:
“Tạthiếu sư, sao ngài lại nói học của mình như vậy?”
“ Quỳnh cũng học ta đấy, nha ấy ngoan ngoãn bao, còn cưỡi ngựa giỏi, rất lễ phép.”
“Mỗi năm dù có mưa gió thế nào, nó cũng không quên đến bái kiến ta.”
Sở Hành tiếp lời:
“A Quỳnh học Chu Tể tướng pháp, kiếm thuật học Trương Thái sư…”
“Chữ của nàng ấy có thần thái riêng, phẩm hạnh sao lại tệ được?”
“A Quỳnh xuất cao quý, càng là lựa chọn thích hợp làm Thái tử phi.”
“A Quỳnh từng dùng kiếm pháp ta dạy dẹp loạn, bất bình ra tay tương trợ, dân gian vẫn ca ngợi nữ nhi hậu trượng nghĩa.”
Sở Hành lạnh giọng hỏi Tạ Đình Ngọc:
“A Quỳnh không phải chỉ là học của ngươi.”
“Vì sao… tất thầy dạy nàng ấy, chỉ có ngươi là căm ghét A Quỳnh như thế?”
Tạ Đình Ngọc nghẹn giọng phản bác:
“Ta không hề ghét nàng!”
Thái giám bên cạnh lanh lảnh cất giọng:
“Bệ hạ, nhị cầu kiến.”
“Truyền vào.”
Ta bước vào điện, ánh mắt giao với Tạ Đình Ngọc, không khí nặng nề căng thẳng.
Ta quỳ , từng lời từng chữ rõ ràng:
“Thiếu sư chê thần nữ không đoan trang, khéo léo, không xứng làm Thái tử phi.”
“Vậy… từ nay thần nữ xin nguyện học.”
“Mong bệ hạ cho thần nữ một năm.”
Ta không muốn Sở Hành khó xử.
Càng không muốn huynh ấy vì ta mang tiếng cưới một thê tử vô đức vô tài.
Thái tử Sở Hành, ai ai cũng khen huynh ấy hiền hòa, chí hiếu, thuần hậu.
Tình cảm là thế, huynh ấy đã nghĩ cho ta, ta cũng phải nghĩ cho huynh ấy.
Bệ hạ bật cười:
“! Rất !
Tạ ái khanh đã nói A Quỳnh chưa đủ đoan trang, vậy thì…năm nay, khanh dạy nàng thật !”
Tạ Đình Ngọc run giọng:
“Thần… tuân chỉ.”
Bệ hạ dịu giọng nói với ta:
“A Quỳnh à, năm nay ngươi cứ ở lại Đông cung, học quy củ cho .”
“ cung có các ma ma chuyên dạy lễ nghi, chăm học vào, đừng ta thất vọng.”
Ta cúi lạy:
“Thần nữ… tuân chỉ.”
9
Thế là ta dọn vào Đông cung sống.
Sở Hành đích sắp xếp cho ta viện tử , mọi thứ đều tinh tế tươm tất.
Ma ma dạy lễ nghi cung đều là lão từng dạy dỗ qua đủ loại quý , tay chưa bao giờ nương tình.
Lúc Sở Hành không yên tâm, mang tấu chương đến chỗ ta học quy củ phê duyệt, lại bị ta đuổi về.
Huynh ấy ở đây, các ma ma e ngại phận huynh ấy, không dám nghiêm khắc với ta, thế thì học hành làm sao được?
Mỗi sáng ta theo ma ma học quy củ, đến trưa Tạ Đình Ngọc sẽ đến cung dạy ta.
Ngày tiên học quy củ, thước đánh tay còn bị gãy một chiếc, đau đến mức nước mắt ta chảy ròng ròng, nếu là ta của trước kia, ma ma này đã sớm bị ta đuổi khỏi phủ rồi!
Nghỉ ngơi giữa buổi,Sở Hành đến giúp ta bôi thuốc.
Ta không muốn huynh ấy ta vừa khóc, nên rửa mặt thật kỹ mới ra gặp.
Huynh ấy mỉm cười hỏi:
“A Quỳnh hôm nay học được gì rồi?”
Ta hừ một tiếng, bỉu môi:
“Muội giỏi lắm ! Giờ muội có thể đội chén trà quanh một vòng rồi đấy!”
Nói đến cuối câu, giọng ta nhỏ lại:
“Chỉ là… đến lúc xoay người vòng lại thì lại không được, chén sẽ rơi mất.”
cũng là lý do khiến ta bị phạt hôm nay.
Sở Hành đặt thuốc mỡ , vỗ tay khen:
“A Quỳnh giỏi quá! Đội được chén trà một vòng rồi! Muội không? Khi xưa mẫu hậu học mất ba ngày còn chưa làm được! A Quỳnh đã rất giỏi rồi!”
Ta mắt sáng rỡ:
“Thật sao?!”
“Dĩ nhiên là thật.” Sở Hành cầm tay ta, cẩn thận thoa thuốc.
Ta bật cười, kiêu ngạo hếch cằm:
“Ngày mai muội định học được cách quay lại vòng !”