Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi và Hứa Tịch chiến tranh lạnh chia tay hai , vậy mà anh ấy vẫn nhắn cho tôi một tin .
Tôi không nhịn được nữa, định bụng sẽ chủ động xuống nước hòa.
Thế mà đúng ngay hôm đó, tôi lại bất ngờ nhận được lời tình của Phó Hoài Đình – nam nghèo của trường.
Ban đầu tôi định chối, nhưng trước mắt lại hiện ra một loạt dòng bình luận như đạn bắn——
“Buồn cười chết mất, phụ thật tưởng Phó Hoài Đình thích cô ta à?”
“Chẳng là chơi trò thử thách với thua cược, bị ép ra tình thôi.”
“Thương nam ghê, vừa mới nhận ra người trong sắp bị đẩy vào tay người khác, giờ còn bị cô hoa khôi ham tiền này chối.”
“Chắc đau chết mất!”
“Không sao không sao, đợi đến khi anh ấy được nhận lại về nhà họ Phó ở Bắc Thành, trở thành đại thiếu gia tài sản cả trăm triệu, chắc chắn sẽ tự động quay lại thôi!”
…Cái gì cơ?
Nhà họ Phó ở Bắc Thành?
là cái gia tộc siêu cấp siêu giàu đó hả?
Đừng ai ngăn tôi!
Tạm gác chuyện hòa !
Anh chàng nghèo này, tôi chốt đơn rồi nhé!
1
Tôi là một cô gái mê tiền.
Nhưng tôi rất biết cách che giấu. Bình thường đối xử với ai cũng hòa nhã, công bằng.
Chỉ có trong chuyện yêu đương, tiêu chuẩn của tôi là thứ không thể thỏa hiệp——
Đó là: định phải giàu.
À mà tất nhiên.
Ngoại hình cũng phải ngon.
Hứa Tịch là người đầu tiên trong suốt 18 học của tôi đáp ứng được tất cả tiêu chí đó.
Nhà anh ấy kinh doanh lớn, thuộc dạng hào môn lâu đời.
Nghe nói chỉ xếp sau nhà họ Phó ở Bắc Thành.
Tất nhiên rồi.
Như nhà họ Phó thì tôi cũng chẳng dám mơ tới đâu.
Tính cách của Hứa Tịch thì lạnh lùng, kiêu ngạo, lại cầu đến phát mệt.
Tôi theo đuổi anh ấy cả mấy trời, anh mới chịu bạn tôi.
Nhưng sau khi quen nhau, anh lại thường xuyên chê tôi không đủ dính người, không đủ dịu dàng.
Hở ra là dọa chia tay.
“Chia tay , dù gì em cũng chỉ đến với tôi vì tiền thôi.”
“Tuần trước tôi em nói chuyện với đội trưởng đội rổ, có phải lại hứng thú với người ta rồi không?”
“Đừng người ta lái McLaren là ham, xe đó là mua lại, chả đáng bao nhiêu cả.”
“Xóa liên lạc với cậu ta , tôi mới bỏ cho em!”
Những tình huống kiểu đó, tôi gặp nhiều đến phát ngán.
Giờ đây danh sách các nam đẹp trong danh bạ của tôi gần như bị anh ấy ‘thanh trừng’ sạch sẽ.
Hai trước, tôi lại cãi nhau với Hứa Tịch.
Chỉ vì hôm đó là nhật anh ấy, tôi đến trễ hai mươi phút.
“Chứng em không coi trọng tôi!”
“Đại hội trường thì em đâu có trễ, hóa ra trong em, tôi còn không bằng thầy hiệu phó!”
“Chia tay , để cả hai bình tĩnh lại!”
Lại cái bài cũ rích đó.
Có giống nhau được không?
Tôi đâu phải kiểu con nhà có thế lực như anh, dám cả gan đắc tội với hiệu phó?
Đúng lúc đó tôi cũng hơi chán rồi, nên thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn.
“Chia tay thì chia tay.”
“Đừng liên lạc nữa.”
2
Ngày hôm đó, mặt Hứa Tịch trắng bệch.
Anh tôi rất lâu, rồi bất ngờ cầm chai rượu vang hơn chục triệu đập mạnh xuống đất.
Quả nhiên, sau đó anh biến mất luôn.
Hai trôi .
Tôi cũng bình tĩnh lại.
Không còn cách khác, Hứa Tịch thật là ‘nóc nhà’ trong tầm với của tôi hiện tại rồi.
Ai mà chẳng mê tiền?
Nhà tôi thì điều kiện bình thường.
Cha mẹ lại cưng chiều em , có gì tốt cũng đều đến nó trước.
Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi hoàn cảnh như vậy.
Nhưng đầu óc tôi lại không đủ thông minh.
Dù tôi dốc lực để học hành, thành tích cao cũng chỉ loanh quanh hạng bảy, tám mươi trong khối.
Ưu thế lớn của tôi… chắc chỉ là gương mặt này thôi…
vậy, tôi cũng tự nhẹ .
Dù sao, tôi tận dụng vẻ ngoài của mình để kiếm lợi, thỏa mãn tham vọng, thì có gì sai?
xong, tâm trạng tôi ổn định lại ngay.
Đúng lúc tan học.
Dạo gần đây, buổi chiều Hứa Tịch cũng chơi rổ.
Tôi vội vàng thu dọn đồ đạc, chạy một mạch đến sân .
Tính chặn anh ấy lại, mềm mỏng một , nũng một , rồi giảng hòa, bỏ chuyện cũ cho xong.
Thế mà vừa đến cổng nhà thể chất…
Tôi lại bị một người hoàn không ngờ đến gọi tên ——
Phó Hoài Đình.
Phó Hoài Đình.
Học thần nổi tiếng của trường.
Lần thi cũng chiếm hạng khối.
Cao tận 1m88, ngoại hình siêu đẹp , đánh bại Hứa Tịch trong cuộc bầu chọn nam đẹp trường ——
Mà trong đó có một phiếu là tôi bầu cho cậu ấy.
Chẳng vì lý do gì to tát.
Chỉ đơn giản vì gương mặt của Phó Hoài Đình đúng chuẩn gu của tôi quá.
Tính công bằng của một Thiên Bình như tôi không cho phép bỏ , nên tôi công tâm bầu cho cậu ấy.
Ngoài chuyện đó ra, tôi và cậu ấy gần như chẳng có giao tình gì.
3
Cậu ấy luôn một mình, rất ít khi nói chuyện với bạn cùng lớp.
Nghe đồn có người bắt gặp mẹ của cậu ấy nhặt rau thừa ở chợ.
Cũng có người nói bố cậu ấy mất sớm, bà nội lại bị bệnh nặng, mỗi viện phí cũng mất mấy chục triệu.
Tóm lại, điều kiện gia đình của Phó Hoài Đình chắc là rất khó khăn.
cậu ấy cũng phải xin học bổng dành cho học nghèo, còn phải thêm ở tiệm trà sữa và cửa hàng tiện lợi ngoài trường.
Lúc ăn cơm căng-tin, cậu ấy chỉ gọi hai món rau rẻ .
Đến con gái còn ăn không đủ no.
Huống hồ là con đang tuổi ăn tuổi lớn như cậu ấy.
Hồi tôi còn có tốt, trích ra trăm nghìn tiền tiêu vặt của mình, lén nhét vào hộp bút của cậu ấy.
Không để lại tên.
Và bây giờ.
Ngay tại cổng nhà thể chất.
Khi Phó Hoài Đình gọi tên tôi.
Chân mày tôi bất giác nhíu lại ——
Không lẽ cậu ấy phát hiện chuyện tôi để lại trăm nghìn mấy trước rồi?
Theo mô-típ thường trong mấy tiểu thuyết giả tạo kia, những học nghèo như cậu ấy thường rất tự trọng, sĩ diện cao.
Chắc chắn sẽ tôi đang cố tình sỉ nhục cậu ấy.
Mà giờ tìm đến tôi… chẳng lẽ là định gây ?
Còn kịp ra cách phản đòn.
Thì giây tiếp theo.
Câu nói của Phó Hoài Đình khiến tôi sững sờ tại chỗ.
“Đan Dao.”
“Tớ thích cậu.”
“Cậu có thể bạn gái tớ không?”
4
Tôi chết lặng.
Cổng nhà thể chất người kẻ lại tấp nập.
Tôi quay đầu về phía sân rổ.
Không biết lúc , Hứa Tịch bước ra.
Anh chắc vừa chơi xong, trán vẫn còn đẫm mồ hôi.
Có mấy người anh em vây quanh anh, ai nấy đều hứng thú về phía tôi và Phó Hoài Đình.
Không ai thèm hạ giọng, bàn tán rôm rả.
“Ê, kia chẳng phải bạn gái của anh Tịch sao?”
“Bạn gái gì chứ? Đừng nói linh tinh, là bạn gái cũ đó!”
“ , đúng rồi! Bạn gái cũ. Nhưng mà phải nói lần này Đan Dao cũng cứng đấy, hai rồi mà quay lại nịnh nọt như trước.”
“Không lẽ tìm được chỗ ngon hơn rồi?”
“Tặc tặc, Phó Hoài Đình, học bá nghèo đấy.”
“Anh Tịch, anh nói xem, Đan Dao có chấp nhận nổi không?”
Nghe bọn họ bàn tán, tôi thật có xấu hổ.
Vô thức về phía Hứa Tịch.
Muốn ra hiệu cho anh đừng hiểu lầm.
Nhưng phát hiện đầu đến cuối, anh ấy tôi lấy một lần.
Chỉ thờ ơ vỗ trong tay.
Như thể mọi chuyện hoàn không liên quan gì đến mình, khóe miệng còn nhếch lên đầy giễu cợt.
“Hử?”
“Cười, chấp nhận hay không thì liên quan gì tới tôi?”
“Bạn học Phó ưu tú như vậy, thích Đan Dao thì là cô ta trèo cao rồi.”
Tim tôi nặng trĩu rơi xuống.
Thật ra, Hứa Tịch thật thích tôi đúng không?
Cũng chỉ vì tôi theo đuổi gắt gao, anh mới miễn cưỡng đồng ý.
Chấp nhận chia tay, đối với anh mà nói, chắc là một giải thoát.
Cũng tốt.
Không chủ động níu kéo, ít ra cũng giữ cho tôi thể diện.
5
Mặc dù không định quay lại với Hứa Tịch nữa, nhưng tôi cũng chẳng có ý định nhận lời tình của Phó Hoài Đình.
Dù sao suốt ba cấp ba, số câu tôi nói với cậu ấy chắc đến hai mươi.
Tự dưng ở bên nhau thế này, tôi không cảm đó là điều có trách nhiệm với cả hai.
Tôi vừa định chối.
Thì trước mắt đột nhiên hiện ra hàng loạt dòng bình luận như bắn đạn:
“Đến rồi đến rồi! Tình tiết kịch tính trong truyện bắt đầu, nam sắp tình với phụ rồi!”
“ , biểu cảm của phụ kìa, chẳng lẽ thật Phó Hoài Đình thích mình?”
“Thật ra chỉ là vì chơi trò thử thách với thua cược, bị ép phải ra tình thôi.”