Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Lục Đình Uyên đứng đó, sắc mặt xám xịt, ánh trống rỗng.

Có lẽ anh chưa từng nghĩ tới mình – một Thiếu tướng lừng lẫy – cuối cùng lại kết thúc cuộc hôn nhân một cách thảm hại như vậy, thậm chí còn đối mặt kỷ luật đội.

Bước ra khỏi tòa, Lâm Vi lao đến ôm chầm lấy tôi: “Tri Tri, tốt quá ! Cậu cuối cùng đã tự do!”

Tôi gật đầu, ánh nắng nơi chân trời, lòng nhẹ bẫm.

Dù đường đời phía trước có thể gian nan, nhưng tôi không còn đơn độc.

Tôi có con, có bè, và có lòng can đảm để bắt đầu lại.

Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Những thứ của Lục Đình Uyên còn lại, tôi thuê dịch vụ đóng gói và gửi thẳng đến ký túc xá đơn vị của anh.

căn phòng trống trải, tôi không chút luyến tiếc, ngược lại vô cùng nhẹ nhõm.

sau, tôi nhận được điện thoại từ Bộ Chính trị khu.

Họ thông báo rằng Lục Đình Uyên vì vi phạm chuẩn mực đạo đức nhân, gây ảnh hưởng xấu nên đã bị cách chức Thiếu tướng, giáng xuống cấp Thượng tá và điều chuyển công tác đến vùng cương hẻo lánh.

tin này, lòng tôi không gợn sóng, đó là cái kết anh đáng nhận.

Tô Vãn Vãn cũng chẳng khá khẩm .

Sau khi cô ấy mượn danh Lục Đình Uyên để vay tiền bị bại lộ, các chủ nợ kéo đến đòi tiền.

Cô ấy không có khả năng chi trả, cuối cùng bị kiện và bị liệt danh sách đen “những người thất tín”. nói sau đó cô ấy đã rời bỏ phố này và không bao giờ quay lại .

tháng trôi qua, bụng tôi càng , hành động cũng khó khăn hơn.

Lâm Vi thường xuyên đến chăm sóc tôi, nhà và đưa đi khám thai.

Bác sĩ nói đứa bé phát triển rất tốt, không lâu sẽ chào đời.

Một tối nọ, tôi nằm trên giường, khẽ vuốt ve bụng mình, cảm nhận nhịp chuyển động của con, trên mặt hiện nụ đã mất đi từ lâu.

Tôi nhớ lại Lục Đình Uyên năm hai mươi hai tuổi, nhớ lại lời hứa năm đó.

Dù những lời hứa ấy cuối cùng đều là giả dối, nhưng tôi không hối hận vì đã từng yêu.

Bởi trải nghiệm này tôi trưởng , tôi hiểu rằng phụ nữ bất kể lúc nào cũng giữ độc lập và tỉnh táo, không được dựa dẫm bất kỳ ai.

Ngay lúc tôi sắp ngủ, điện thoại đột ngột reo từ một số lạ. Tôi do dự một chút nhấn .

“Tri Tri, là anh đây.” Giọng Lục Đình Uyên vang , khàn đặc và mệt mỏi.

Tôi cau mày: “Có chuyện không?”

“Anh sắp đi , đi cương.” Anh ấy im lặng một lát chậm rãi nói. “Anh biết anh có lỗi em, có lỗi con. 500.000 tệ bồi thường tinh thần anh đã chuyển thẻ của em . Tiền cấp dưỡng sau này anh cũng sẽ gửi đúng hạn. Hy vọng em chăm sóc con thật tốt, để nó khỏe mạnh.”

Tôi không nói , chỉ im lặng lắng . Giọng anh nghẹn ngào:

“Còn , anh thuê két sắt năm đó… thật ra là anh muốn giấu hết những thứ ấy đi, để quên hẳn Tô Vãn Vãn và sống thật tốt em. Nhưng cuối cùng anh vẫn không làm được, là anh quá hèn nhát, quá ích kỷ. Tri Tri, anh xin lỗi.”

Lòng tôi không chút dao động. Lời xin lỗi này đến quá muộn, và cũng quá rẻ rúng.

“Không cần nói ,” tôi thản nhiên. “Chúc anh đường bình an. Sau này đừng liên lạc , chúng ta ai nấy sống tốt đời mình.”

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy và chặn số.

Đặt điện thoại xuống, tôi nằm lại, nhắm tận hưởng ánh trăng dịu dàng qua rèm cửa.

Tôi biết, từ khoảnh khắc này, quá khứ giữa tôi và Lục Đình Uyên đã hoàn toàn khép lại.

Một tuần sau, tôi trở dạ, Lâm Vi vội vàng đưa tôi bệnh viện. Sau tiếng đau đớn, cùng tiếng khóc chào đời vang dội, con trai tôi đã ra đời.

sinh linh bé nhỏ, nhăn nheo lòng, tôi tràn ngập cảm giác hạnh phúc chưa từng có.

Đôi con giống tôi, cái mũi lại có phần giống Lục Đình Uyên, nhưng điều đó không quan trọng.

Nó là con tôi, là hy vọng tương lai của tôi, tôi sẽ dùng toàn bộ tình yêu của mình để che chở và nuôi dưỡng con khôn .

Mấy tháng sau, tôi nhận được một lá thư từ cương do Lục Đình Uyên viết.

thư không có quá nhiều lời lẽ, chỉ nói rằng anh ở cương mọi thứ đều ổn, đính kèm một tấm ảnh anh mặc phục đứng dưới chân núi tuyết.

ảnh anh gầy đi nhiều, ánh trở nên phong trần, già dặn nhưng vẫn hiên ngang.

Tôi xem xong thư, không hồi âm, chỉ đem ảnh và thư cất ngăn kéo. Cuộc đời anh đã không còn liên quan đến tôi. Bây giờ tôi chỉ muốn chăm sóc con thật tốt.

Thời gian trôi nhanh, con trai dần khôn, biết , biết bò, biết gọi mẹ.

Mỗi lần tiếng con gọi “mẹ” ngọt xớt, lòng tôi như được rót mật. Tôi cũng tìm lại được nghiệp của mình.

Tận dụng tài sản chia được và kiến thức chuyên môn, tôi mở một studio thiết kế nhỏ.

Dù quy mô không nhưng kinh doanh rất tốt, đủ để mẹ con tôi có một cuộc sống sung túc.

Mọi người đại viện khu cũng dần quên đi chuyện cũ của tôi và Lục Đình Uyên, ai cũng đối đãi rất tốt mẹ con tôi.

Thỉnh thoảng có người nhắc đến Lục Đình Uyên, nói anh ta ở cương biểu hiện rất tốt, lập công, nói không chừng còn khôi phục được hàm.

Nhưng những chuyện đó, tôi chỉ mỉm nhạt, không hề bận tâm.

Tôi biết, cho dù tương lai anh có trở nên ưu tú thế nào thì cũng chẳng liên quan đến tôi .

Tôi đã tìm hạnh phúc của riêng mình: có con trai đáng yêu, có nghiệp công, có bè chân .

Cuộc hôn nhân đầy phản bội và đau thương ấy cuối cùng đã tôi niết bàn trùng sinh, trở một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.

Đôi khi, tôi bế con ngồi ngoài ban công, bầu trời xa xăm và thầm nghĩ: Lục Đình Uyên, cảm ơn phản bội năm đó của anh, đã tôi rõ thực tế và có cơ hội để bắt đầu lại.

Kẻ phụ bạc chân tình cuối cùng sẽ trả giá. Còn tôi, sau khi đi qua giông bão, cuối cùng đã đón được nắng của riêng mình.

Đứa nhỏ lòng tôi ê a nói đó, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy ngón tay tôi.

Tôi cúi đầu con, nở nụ dịu dàng. Đường đời phía trước còn dài, nhưng tôi tin tưởng bản thân có thể dắt tay con, từng bước một đi về phía mai tươi sáng hơn.

– Hết-

☕️ Góc tâm nhẹ của ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình từ phần mềm dịch.

truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán kiên nhẫn, đôi cận và cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

VU THI THUY

Vietcombank 1051013169

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 5k – mình hí hí cả buổi


🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó bồ 🐕💨


🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương