Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Còn ba tiếng nữa mới đến bảy giờ, tôi nhanh chóng đưa nhà anh.
Dù bây giờ anh đang ở tôi, nhưng anh vẫn còn vương vấn người bạn gái cũ. Nếu hai người họ quay lại, thì tôi khác nào một con hề đáng thương.
Tôi thích anh, nhưng khi anh lại được, nghĩ đến tôi, chắc chắn chỉ coi tôi là kẻ lợi dụng anh lúc mù lòa, lừa gạt cảm của anh mà — đến lúc đó, tôi sẽ đau chết mất.
“Em đưa anh nhé. Nhà em nhỏ lắm, không đủ ngủ đâu.”
Tôi nhẹ nói.
“ đuổi anh đi à? Em sắp đi gặp ai?” – anh mang theo cảnh giác.
“Không, chỉ là đi gặp bạn thân .”
“Không có người khác?”
“Tất nhiên là không, anh hỏi vậy làm gì?”
Còn chưa nói dứt câu, anh khẽ thở dài, rồi bất ôm chặt tôi từ phía sau.
“Lần trước em cũng nói đi gặp người ta, rồi đi một cái là không quay lại nữa.”
Sau khi mù, anh trở vô nhạy cảm và đa nghi.
Nhưng người đa nghi như vậy mà vẫn không nhận ra tôi… sự khiến tôi không khóc hay cười.
Tôi cứng người, cảm nhận hơi thở của anh phả lên cổ, mang mùi gỗ trầm dịu nhẹ.
“Đừng bỏ anh nữa.”
“…Được rồi.” Tôi đáp lệ.
“Vậy em còn đi gặp bao nhiêu người? Có anh vẫn chưa đủ sao?”
anh khàn khàn, hơi thở ấm áp phả bên tai tôi, khiến tim tôi loạn nhịp.
Qua lớp áo, tôi cảm nhận được cơ bắp rắn chắc của anh — có lẽ còn hơn cả mấy gã người mẫu mà bạn thân tôi vẫn nói tôi gặp để “mở mang tầm mắt”.
“Đủ rồi.”
Tôi cong môi cười nhẹ.
“Nhưng anh vẫn nhà.”
Vòng tay anh siết chặt hơn.
“Nhà em chính là nhà anh.”
Tôi liếc đồng hồ, hơn một tiếng trôi qua. Thời gian để tôi trang điểm không còn nhiều, mà không trang điểm thì làm sao dám ra ngoài gặp bạn thân — nhỡ cô ấy sự dẫn tôi đi “mở mang tầm mắt”, tôi mà để mặt mộc chắc dìm tơi tả mất.
Tôi đổi chiến thuật:
“ thì nói vậy, nhà anh cũng là nhà em rồi đúng không? Anh không cho em nhà anh, thì sao chúng ta ‘hàn gắn quan hệ’ được?”
Anh quả nhiên vui mừng ra mặt:
“Ý em là… em chịu quay lại với anh?”
“Tùy thái độ của anh .”
Tôi đáp khẽ, kéo dài.
Tôi định tìm bạn chung của anh để hỏi hình bạn gái cũ kia — thấy anh si đến , có lẽ tôi giúp một tay.
5
Cuối cũng chịu nhà.
Sợ anh gặp chuyện, tôi cài số điện thoại mình làm liên hệ khẩn cấp trong máy anh, còn mở sẵn màn hình gọi ra ngoài.
Trước khi đi, tôi nói sẽ quay lại với anh tối nay.
Tôi vốn tưởng với tính cách bám người của anh, tôi vừa ra khỏi nhà điện thoại đổ chuông.
Nhưng mãi đến khi gặp bạn thân, vẫn có một cuộc gọi nào.
Dù sao đó cũng là nhà anh, quen thuộc từng góc, chắc không có gì đáng lo.
Bạn thân tôi như mọi khi lại kêu hết tiền, bảo đợi đến lúc giàu sẽ dẫn tôi đi “chọn vài anh người mẫu cho vui”.
Tôi cười: “Không sao, đâu người giàu trước lại là tôi.”
Cô ấy tôi một cái, phát hiện tôi hôm nay lạ lắm — cứ cách một phút lại liếc điện thoại, bèn tôi kể .
Tôi đành kể chuyện ra.
Ngày trước, cũng chính cô ấy là người tra ra tin anh có bạn gái.
“Cậu nói á?”
Cô nhíu mày, rõ ràng là bất .
“Cậu cũng thấy không ổn đúng không…” Tôi cúi , nhớ lại chuyện khi ấy. Tôi nhận là bạn gái anh, ra chỉ vì thấy anh quá đáng thương, quá cô đơn.
Nhưng giờ nghĩ lại, sớm nói rõ mới được.
Càng nghĩ tôi càng thấy sợ — lời nói vốn không chịu nổi sự nghi .
Nếu tối nay anh phát hiện có gì không đúng, đuổi tôi ra khỏi nhà, chắc tôi sẽ xấu hổ đến ch ết mất.
Tôi chưa kịp gọi thì anh lại chủ động liên lạc.
là tôi bấm số anh.
Sau gần ba mươi giây, bên kia mới máy.
Tiếng ồn ào vọng lại, như ở nơi đông người.
“Anh ra ngoài à?”
Tôi lo lắng hỏi, thấp thỏm.
“Ừ… Anh ra ngoài tìm em.”
anh vẫn trầm ấm như mọi khi.
Trên đường, những hàng cây ngập tràn đèn màu, ánh sáng nhấp nháy chập chờn.
Tôi càng lo, “Anh đang ở đâu? Đừng đi nữa, em tới ngay!”
“Để anh hỏi thử.”
Anh hỏi người bên cạnh — là một ông chú, nói anh đang đứng ở ngã tư, cách tôi không xa, đi bộ mười phút là tới.
Tôi vội vã tạm biệt bạn thân, chạy như bay.
Dòng xe tấp nập lướt qua, gió đêm phả lạnh vào mặt.
Đến nơi, anh đang đứng dưới chuỗi đèn màu rực rỡ.
Ánh sáng nhiều màu rải trên chiếc áo khoác màu nâu nhạt, anh như bước ra từ một bức tranh sáp.
Anh đứng đó, ngoan ngoãn, dễ nhận ra vô .
Giây phút ấy, tôi bỗng thấy anh giống hệt con thỏ nhỏ tôi từng nuôi hồi bé — ngoan, hiền, chỉ là… những thứ tôi nuôi, bao giờ sống được lâu.
Tôi thở hổn hển, bước đến trước mặt anh.
“ .”
“Anh đây.”
Nghe tiếng tôi, anh quay lại, hàng mi đen rũ, môi khẽ cong, nụ cười dịu dàng như nước.
Tôi vẫn thích dáng vẻ này của anh.
Nhưng tôi nói sự . Lời nói không thể kéo dài mãi.
Trong phim“Chung Vô Nhan”có câu:
“ yêu là chiếm đoạt, là hủy diệt, là tàn phá. Để có được người ấy, ta sẵn sàng khiến họ đau , thậm chí nhau tan vỡ.”
Dùng lời nói để giữ yêu của anh — đó không điều tôi .
Tôi anh, khẽ nói:
“ ra… tôi lừa anh.”
6
“Ừm?”
Anh không mở miệng, chỉ khẽ phát ra tiếng nghi hoặc trong cổ họng.
Tôi hít sâu một hơi, nói liền một mạch:
“Tôi tên là Khâm , chữ ‘’ trong ‘Kỳ diệp ’, không bạn gái cũ của anh. Lần trước trong bệnh viện, tôi chỉ an ủi anh mới nói . Là lỗi của tôi, xin lỗi.”
Nói xong hết những lời đó, tảng đá đè nặng trong tôi cuối cũng rơi xuống.
Anh thoáng ngẩn ra một chút.
Tôi chuẩn tinh thần anh trách mắng, nhưng khi ngẩng lên lại gặp nụ cười dịu dàng như cũ của anh.
“Anh rồi.”
Tôi sững người, sau đó phản ứng lại:
“Anh rồi?”
“Anh mù mắt chứ đâu mù tim.” Anh khẽ mím môi, “Xin lỗi, chuyện này anh cũng có trách nhiệm.”
Tôi vừa tức vừa buồn cười:
“ được rồi, không tính toán với anh nữa, coi như huề nhé.”
Nói xong, tôi lại tò mò hỏi:
“Vậy tại sao anh lại lừa tôi?”
Anh cúi , khóe môi cong lên.
Ánh đèn neon xa xa nhấp nháy, phản chiếu trong mắt anh như ánh sáng cười.
“Bởi vì… anh thích em.”
7
Tôi đứng ch ết tại . Trước đó tôi chỉ gặp anh hai lần mà.
Sao anh lại có ấn tượng với tôi được chứ?
Hơn nữa, khi đó anh còn có bạn gái cơ mà.
“ bạn gái cũ của anh… anh không định quay lại à?”
Tôi vực hỏi.
Câu hỏi của tôi như chạm đến vết thương trong anh, thần sắc anh thoáng ảm đạm:
“Hai năm trước, trong lễ đính hôn, cô ấy nói chia tay với anh.”
Thì ra là bỏ rơi… trách lại thiếu cảm giác an toàn như .
Thời gian qua lâu vậy rồi, bạn thân tôi chịu cập nhật gì cả.
Anh ngập ngừng, rồi hỏi:
“Vậy… chúng ta thì sao?”
“Tôi thấy anh là bệnh nhân, có thể chăm anh một thời gian.”
Con người không thể quá vồ vập, tôi định để anh “phơi” một thời gian .
“Chỉ vì anh đáng thương à?”
bước lên một bước, không thấy trũng dưới chân, liền loạng choạng suýt ngã.
Tôi phản xạ nhanh, lập tức đỡ anh.
Bàn tay anh lớn gấp đôi tay tôi, ngón tay thon dài, làn da trắng, khớp xương rõ ràng, mạch máu xanh nhạt hiện lên dưới da.
Nhưng bàn tay ấy lại lạnh buốt, chắc vì đứng lâu trong gió.
Tôi nắm tay anh, truyền chút hơi ấm sang.
Khóe môi tôi cong lên:
“Còn vì tôi… nhiệt nữa.”
Anh bật cười:
“Vậy nhờ cô Khâm nhiệt này, chăm sóc bệnh nhân mù như anh một thời gian nhé.”
ra ngoài không mang gậy, chỉ có thể để tôi dắt đi.
Chúng tôi trò chuyện lơ đãng suốt dọc đường.
Tôi tò mò hỏi:
“Trước đây chúng ta chưa từng nói chuyện, sao anh lại để ý đến tôi?”
“Em rất nổi bật.” Anh khẽ cười, “Anh có thể nhận ra em giữa đám đông.”
anh nói , tôi hơi ngượng, bèn lảng sang chuyện khác.
Ai lại được anh cũng học ở Trường Tam Trung của thành phố — khóa với tôi.
Ngay lập tức, tôi nghi anh nói .
Với tính cách và ngoại hình này, làm sao tôi lại không nhận ra anh được chứ?
Thấy tôi có vẻ chất vấn, anh vội vàng giơ tay thề:
“Lần này là .”
Tôi bật cười trêu:
“Anh đổi tên hay sửa mặt vậy?”
“Anh sửa mặt đấy, sờ thử không? Xem thử nào thay đổi.”
Anh nói một cách rất tự nhiên, vừa nói vừa cúi xuống.
Bàn tay vẫn đang nắm nhau, được anh đặt lên cằm mình — râu cạo sạch sẽ, làn da nhẵn nhụi.
Tôi ngẩn ra một chút, rồi rút tay lại.
Quay mặt đi, khẽ cười:
“Chắc là đổi sang gương mặt đẹp hơn rồi nhỉ?”
Trong sân, hoa quế lại nở, những chùm vàng li ti kết thành từng cụm.
Hình như anh cũng ngửi thấy hương ấy, khẽ hỏi:
“Em thấy có đẹp không?”
Ánh trăng dịu dàng tan chảy khắp nơi.
Tôi phía những đóa hoa, khẽ nói:
“Đẹp lắm, cực kỳ đẹp.”