Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ông giới thiệu tôi với các bạn học.
“Các em, đây là bạn học mới của lớp ta – Niệm.”
“Cũng là người giành giải Vàng thi Mỹ thuật Thanh niên Toàn quốc năm nay.”
“Mọi người hãy hoan nghênh bạn ấy nhé!”
Cả phòng vẽ vang lên vài tràng pháo tay lác đác.
Hầu hết ánh mắt đều mang theo đánh giá và tò mò.
Tôi không quen với trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Đứng ở đó có bối rối.
“Chào mọi người, mình là Niệm.”
Giáo sư Tôn nhìn ra sự căng thẳng của tôi.
Ông vỗ nhẹ vai tôi.
“ lo, các bạn trong lớp đều rất thân thiện.”
“Lại đây, thầy giới thiệu cho em làm quen.”
Ông chỉ vào một nam sinh cao gầy.
“Đây là lớp trưởng của lớp mình – Chu Việt.”
Rồi ông lại chỉ vào một cô gái buộc tóc đuôi ngựa.
“Đây là Mạnh – cây hài của lớp.”
Cô bạn tên Mạnh lập tức nở nụ rạng rỡ với tôi.
Cô chạy đến trước mặt tôi, thân thiết kéo tay tôi.
“Wow, chính là Niệm à!”
“Tớ đã xem bức tranh ‘Tái sinh’ của rồi! Quá đỉnh luôn!”
“Bức tranh đó làm tớ xúc động đến phát khóc.”
“Tớ nói thật đấy, tớ mê bức tranh đó lắm luôn!”
Sự nhiệt tình của cô ấy giống như một mặt trời nhỏ,
ngay lập tức xua tan mọi mây mù và bất an trong lòng tôi.
Tôi không kìm được mà mỉm .
“Cảm ơn .”
“Ê, cảm ơn gì chứ.”
Cô ấy ghé vào tai tôi, thì thầm nhỏ .
“Cái cô Từ Lâm Lâm đó, tớ đã ngứa mắt lâu rồi.”
“Suốt ngày tỏ vẻ như nữ hoàng nghệ thuật không bằng.”
“Lần này đến, đúng là trừ hại cho dân!”
Tôi cô ấy chọc khúc khích.
Ngày tiên của sống mới,
dường như còn đẹp hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Giáo sư Tôn dạy buổi học tiên.
Chủ đề là: Biểu đạt cảm xúc bằng màu sắc.
Ông không giảng giải nhiều lý thuyết.
Mà để tôi tự mình dùng màu sắc để vẽ ra “tâm trạng của hôm nay”.
Tôi không do dự chọn màu vàng chanh tươi sáng nhất và màu cam ấm áp nhất.
Tôi quét thật lớn trên toan vẽ.
Như ánh mặt trời, như ngọn lửa.
Giống như trái tim tôi lúc này – nóng bỏng và rực cháy.
khi hoàn thành, Giáo sư Tôn yêu cầu mọi người mang tranh ra trưng bày.
nhau trao đổi.
Mạnh vẽ một đồng cỏ xanh, trên đó nở đầy những bông hoa rực rỡ.
Cô nói tâm trạng của mình như mùa xuân.
Lớp trưởng Chu Việt vẽ một vùng biển màu xanh lam, lặng.
nói hôm nay mình rất yên tĩnh.
Khi họ nhìn thấy bức tranh của tôi.
Cả hai đều sững lại.
Mạnh chọc chọc vào tay tôi.
“Niệm Niệm, vẽ cái này là… tâm trạng vui đến mức nổ tung à?”
Tôi gật .
“Ừ.”
Giáo sư Tôn bước đến trước bức tranh của tôi.
Ông không nói gì.
Chỉ lặng lẽ ngắm nhìn rất lâu.
đó ông quay lại, nói với tôi.
“ Niệm.”
“Hãy ghi nhớ cảm giác của ngày hôm nay.”
“Hãy ghi nhớ sức sống bừng bừng, như muốn xuyên thủng cả bức tranh ấy.”
“Đó là tài sản quý giá nhất của em.”
“ , đánh mất nó.”
Tôi nhìn bức tranh của mình.
Gật thật mạnh.
, đánh mất nó.
sống tại Trường Trung học Mỹ thuật đơn giản, thuần khiết và tràn đầy nhiệt huyết.
Mỗi ngày, tôi được những người bạn đồng chí hướng vẽ tranh, thảo luận về nghệ thuật.
Cảm giác ấy – tốt đến mức như không thật.
Mạnh trở thành người bạn thân nhất của tôi.
Cô ấy như một mặt trời nhỏ – luôn tràn đầy năng lượng, líu lo không ngớt.
Có cô ấy cạnh, thế giới của tôi dường như càng trở nên sáng rỡ.
Lớp trưởng Chu Việt là một chàng trai trầm ổn.
Tranh vẽ rất có thần, con người cũng rất nhiệt tình.
Các bạn trong lớp, những ánh mắt tò mò và dò xét ban , cũng dần đón nhận tôi.
Họ ngưỡng mộ tài năng của tôi, cũng tôn trọng quá khứ của tôi.
Không ai đem gia đình tôi ra làm trò .
Ở đây, nghệ thuật là tấm vé duy nhất để kết nối.
Mẹ tôi cũng hoàn toàn buông bỏ được gánh nặng.
Bà không cần lúc nào cũng như một chiến binh được trang đầy đủ, sẵn sàng chiến đấu vì tôi.
Bà bắt tận hưởng sống.
Đăng ký lớp yoga, học cắm hoa.
Thậm chí còn nghiên cứu công thức nấu ăn, mỗi ngày nấu cho tôi đủ món ngon khác nhau.
Dù rằng phần lớn thời gian, hương vị… thật sự khó nói.
Nhưng nhìn dáng vẻ bà tất bật trong bếp, dù vụng về vẫn đầy hạnh phúc,trong lòng tôi chỉ cảm thấy tràn ngập ấm áp.
tôi giống như một đôi mẹ con thường nhất.
Sống những ngày tháng yên, giản dị nhưng vô quý giá.
Tôi từng nghĩ, những người và trong quá khứ đã hoàn toàn biến mất khỏi đời mình.
Cho đến một buổi chiều hôm ấy.
Tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc mà xa lạ trước cổng trường.
Là bà nội.
Bà mặc một bộ quần áo cũ kỹ xám xịt, tóc bạc hơn nhiều.
Lưng còng hơn trước.
Bà đứng dưới gốc cây ngô đồng trước cổng trường,vươn cổ nhìn vào trong.
Giống như một bà lão lạc đường.
Khi nhìn thấy tôi bước ra, ánh mắt bà lập tức sáng lên.
Bà nhanh chóng bước về phía tôi, môi run run, định nói gì đó rồi lại thôi.
“Bà nội.” Tôi dừng bước, thản gọi bà một tiếng.
“Ôi, Niệm Niệm.” Bà đáp lại, nước mắt lập tức trào ra.
Bà nắm chặt tay tôi, đôi bàn tay thô ráp và lạnh buốt.
“Niệm Niệm à, cuối bà cũng gặp được cháu rồi.”
“Cháu… cháu gầy đi nhiều rồi.”
Tôi rút tay về.
“Bà tìm cháu có gì không ạ?” tôi lạnh nhạt.
Tôi không thể quên được, khi xưa bà đã mắng tôi là “bất hiếu”, “vô tâm” qua điện thoại như thế nào.
Bà có vẻ cũng cảm nhận được sự xa cách của tôi.
Bà bối rối xoa tay liên tục.
“Bà… bà không có gì lớn.”
“Chỉ là… chỉ là muốn đến thăm cháu một .”
“Nghe nói cháu thi đỗ vào đây, bà mừng cho cháu lắm.”
Bà lấy từ trong túi vải cũ kỹ ra một sổ tiết kiệm, được gói trong nhiều lớp khăn tay.
Bà cố nhét vào tay tôi.
“Niệm Niệm, đây là số tiền bà dành dụm được bao năm nay.”
“Không nhiều, chỉ có ba vạn tệ.”
“Cháu cầm lấy, mua ít đồ ngon mà ăn, mua quần áo đẹp mà mặc.”
“ để bản thân phải chịu thiệt.”
Tôi nhìn cuốn sổ tiết kiệm sờn góc vì thời gian sử dụng quá lâu, lòng tôi ngổn ngang trăm mối.
Tôi đẩy nó trở lại.
“Bà nội, cháu không thể nhận tiền của bà.”
“Bây , cháu không thiếu tiền.”
“ lại không nhận được chứ!”Bà quýnh lên.
“Đây là tấm lòng của bà mà!”
“Bà , trước đây… là bà sai.”
“Bà không nên chỉ nghe bố cháu, không nên nói cháu như vậy.”
“Bà hối hận rồi, Niệm Niệm à.”
nói, bà lại lau nước mắt.
“Bố cháu… ông ấy thảm lắm.”
“Công ty mất rồi, mất rồi, nợ thì chồng chất.”
“Ngày ngày chỉ uống rượu, người cũng tàn tạ luôn.”
“Con đàn bà tên Liễu Thư Vân đó thì sớm đã bỏ đi biệt tăm.”
“ ông ấy chỉ còn lại một mình.”
“Niệm Niệm, cháu thương hại ông ấy một được không…”
“Đến thăm ông ấy… được không?”
Lại như thế.
Lại là sự ràng buộc đạo đức quen thuộc ấy.
Tôi ngắt bà.
“Bà nội.”
“Ông ấy có kết cục hôm nay, là do ông ấy tự chuốc lấy.”
“Không phải cháu gây ra.”
“Khi ông ấy vì Liễu Thư Vân mà cắt xén tiền sinh hoạt của cháu.”
“Khi ông ấy làm ngơ trước những cầu cứu của cháu.”
“Thì ông ấy nên nghĩ tới có một ngày như hôm nay.”
“Cháu có thể đồng cảm, nhưng cháu không tha thứ.”
tôi lạnh lẽo, cứng rắn.
Bà nội ngẩn người nhìn tôi,
dường như lần tiên nhìn thấy cháu gái của mình.
Có lẽ bà không ngờ, đứa cháu gái từng ngoan ngoãn nghe ấy
lại trở nên “vô tình” đến vậy.
“… cháu lại có thể nói bố mình như vậy?” bà lại mang theo sự trách móc.
“Dù ông ấy sai, ông ấy vẫn là bố cháu mà!”
“Thật vậy ?” Tôi nhìn bà.
“Vậy bà có , năm đó, mẹ cháu ly hôn với ông ấy vì ai không?”
“Là vì người đàn bà ngoài kia mang thai, làm loạn đến tận .”
“Mẹ cháu để giữ danh dự cho ông ấy, giữ gìn gia đình này, đã chấp nhận ly hôn tay trắng ra đi.”
“Những năm qua, mẹ cháu ở nước ngoài, chịu bao khổ cực, bao cay đắng mới có được như hôm nay.”
“Còn ông ấy thì ?”
“Ông ấy thản nhiên tận hưởng những gì mẹ cháu để lại, sử dụng tiền bà ấy để dành cho cháu.”
“Rồi quay lưng đi nuôi người phụ nữ khác và đứa con của bà ta.”
“Thậm chí còn ngược đãi cháu.”
“Bà nội, bây bà nói với cháu xem, ông ấy còn xứng là bố cháu ở điểm nào?”
Những này, tôi chưa từng nói với ai.
Chỉ khi mẹ tôi say rượu, vô tình nhắc đến, tôi mới được tất cả.
Đó là vết thương sâu nhất trong lòng mẹ tôi.
Cũng là lý do cuối khiến tình phụ tử của tôi với Văn Hải tan biến hoàn toàn.
Bà nội tôi nói làm cho lùi lại hai bước.
Khuôn mặt bà tái nhợt.
Miệng há ra, nhưng không nói được nào.
Hiển nhiên, những đó bà chưa bao .
Văn Hải cũng chưa từng nói với bà.
“Cho nên, bà nội.” Tôi nhìn bà lần cuối.
“ đến tìm cháu nữa.”
“Cũng nhắc đến ông ấy nữa.”
“Cháu và ông ấy, đã dứt khoát từ lâu rồi.”
“ cháu, đã không còn là người một .”
Nói xong, tôi quay người bước đi thật nhanh.
Tôi không quay lại.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được, ánh mắt già nua phía vẫn dõi theo tôi.
Ánh mắt ấy chất chứa sự kinh ngạc, hối hận và tuyệt vọng.
Nhưng tôi , tôi không được mềm lòng.
Có những tổn thương, một khi đã gây ra, không bao có thể bù đắp.
Có những ranh giới, một khi đã vạch ra, tuyệt đối không thể vượt qua.
Trở về .
Mẹ tôi đang ở trong bếp, ngân nga hát, nghiên cứu món ăn mới – gan ngỗng áp chảo.
Khi thấy tôi trở về, mẹ lập tức giơ cái xẻng chiên lên, hào hứng khoe với tôi.
“Niệm Niệm, mau lại đây ngửi thử xem! Thơm không?”
Tôi nhìn gương mặt tươi rạng rỡ của mẹ.
Tôi bước tới, từ phía ôm chầm lấy bà thật chặt.
“Mẹ.”
“ vậy con?” Bà hơi sững lại.
“Không có gì.”Tôi vùi mặt vào lưng bà.
“Mẹ, con yêu mẹ.”
“Yêu hơn cả thế giới này.”
17
Tôi cứ nghĩ, sống mới của mình tiếp diễn trong sự yên và hạnh phúc như thế.
Ban ngày, tôi vẽ tranh ở trường.
Ban đêm, tôi về ăn cơm với mẹ – người có tay nghề nấu ăn ngày càng tiến bộ (hoặc có thể nói, ngày càng sáng tạo những món ăn kỳ lạ).
Cuối tuần, tôi đi xem triển lãm hoặc vẽ phong cảnh ngoài trời với Mạnh và các bạn.
Mọi thứ đều tươi đẹp, như một bức tranh sơn dầu rực rỡ sắc màu.
Cho đến đêm hôm đó.
Tôi tỉnh dậy giữa đêm để uống nước, lúc đi ngang qua phòng làm .
Phát hiện đèn trong phòng vẫn sáng.
Cửa không khép chặt.
nói trầm khàn và mệt mỏi của mẹ truyền ra từ khe cửa.
“Michael, tôi đã nói với anh rồi.”
“Thương vụ lần này, ta nhất định phải giành được.”
“Dù đối phương đưa ra điều kiện gì, cũng phải bám đến .”
“ vốn, anh lo, tôi tìm cách xoay xở.”
“Đúng, tôi đang ở trong nước, xử lý một số… riêng.”
“ công ty, nhờ anh gánh vác tạm giúp tôi.”
“Ngày kia, tôi nhất định về.”
nói của mẹ rất cứng rắn, không cho phép nghi ngờ.
Nhưng chỉ tôi mới nghe ra được, đằng sự mạnh mẽ ấy, là một nỗi mệt mỏi sâu sắc.
Tôi lặng lẽ quay về phòng.
Trong lòng thấy siết chặt lại.
Tôi mới chợt nhớ ra.
Lần trước ở Hải Thị, mẹ cũng như vậy.
Vì giải quyết khủng hoảng công ty, bà không ngủ suốt đêm.
Mẹ luôn như thế.
Một mình gánh lấy tất cả giông bão.
Nhưng trước mặt tôi, mẹ là người phụ nữ điềm tĩnh, mạnh mẽ, không gì không thể.
Bà đã che chở cho tôi cả bầu trời.
Còn tôi, chưa từng hỏi mẹ một câu.
Rằng gánh cả bầu trời đó, mẹ có mệt không.
18
Sáng hôm .
Dưới mắt mẹ có một quầng thâm mờ.
Nhưng bà vẫn như mọi ngày, tinh thần phấn chấn, chuẩn bữa sáng cho tôi.
“Niệm Niệm, mau tới nếm thử cháo hải sản mới học của mẹ nè.”
Tôi nhìn bà, không động đũa.
“Mẹ.”
“ vậy con?” Bà ngạc nhiên nhìn tôi.
“Mẹ sắp về Úc nữa phải không?” Tôi hỏi.
Nụ trên mặt bà thoáng cứng lại.
Nhưng rồi bà nhanh chóng trở lại thường.
“Ừ, công ty có gấp, mẹ phải về xử lý.”
“ quay lại nhanh thôi.”
Bà nói rất nhẹ nhàng.
“Vậy mẹ đi khi nào?”
“Ngày mai bay.”
“Vậy hôm nay, con không đến trường.”
Tôi nói.
“Con muốn ở , ở mẹ.”
Bà sững sờ.
“Con ngốc này, ở mẹ làm gì chứ.”
“Con mau đến trường đi, lỡ học.”
“ học lúc nào cũng có thể học lại.”
Tôi bước đến trước mặt mẹ, nắm lấy tay bà.
“Nhưng thời gian được ở mẹ, không còn nhiều.”
“Hôm nay, để con chăm sóc mẹ.”
Tôi ấn mẹ ngồi xuống ghế bàn ăn.
“Mẹ ngồi yên đó, không được động đậy.”
“Để con làm bữa sáng.”
Tôi bước vào bếp, bắt chước theo cách mẹ thường làm.
Lấy trứng và bánh mì từ tủ lạnh ra.
Mặc dù làm rất vụng về.
Bánh mì nướng cháy một mặt.
Trứng chiên thì vỡ lòng đỏ.
Nhưng khi tôi bưng đĩa đồ ăn không đẹp mắt ấy đến trước mặt mẹ,
tôi thấy đôi mắt bà đã đỏ hoe.
“Mẹ, mau ăn đi.”
Tôi đẩy ly sữa về phía bà.
“Ăn xong rồi, mẹ đi ngủ.”
“Hôm nay, mọi trong , để con lo.”
Bà nhìn tôi, không nói gì.
Chỉ lặng lẽ cầm lấy quả trứng chiên méo mó tôi làm.
Từng miếng, từng miếng nhỏ.
ăn, nước mắt bà rơi.
Từng giọt từng giọt, rơi xuống bàn ăn.