Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
09
Thương Quân ngất xỉu.
Tôi đứng hình luôn. có thể chứ… Vừa nãy anh ta vẫn tỉnh bơ cơ mà?
Anh tôi hốt hoảng: “Gọi cấp cứu mau!”
Xe cứu thương đến rất nhanh. Tôi ngồi trên xe anh , bám đuôi theo xe cứu thương chạy thục mạng đến viện. Đầu óc tôi rối như tơ vò. Có phải tại… tin nhắn tay của tôi không?
Không thể nào. Thương Quân có thể vì bị một người yêu qua mạng đá mà sốc đến mức này? nếu không phải tại tôi, tại anh ta lại lăn ngất?
Bác sĩ bảo Thương Quân bị phản ứng tâm lý, cần theo dõi thêm, nhấn mạnh là không được nhân bị kích động. Anh tôi đi thủ tục và lấy thuốc, trong phòng lại tôi và Thương Quân.
Không khí im lặng đến phát sợ. Tôi đứng bên giường, tay chân không biết đâu, hỏi một câu khô khốc: “Anh Thương Quân, anh… thấy trong người rồi?”
Thương Quân không đáp. Anh ta lặng lẽ tôi. Đôi mắt đào hoa vốn luôn chứa ý cười, giờ đây lại u ám như phủ một lớp tro tàn. Mãi một lúc lâu , lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ không nói nữa, anh ta bỗng cất giọng khàn đặc:
“Tuế Tuế… Nếu bạn em tự nhiên đòi tay không lý do, em sẽ nào?”
Tim tôi thắt lại một . Thương Quân rũ mắt, hàng mi dày đổ bóng xuống , trông anh ta lúc này thật sự rất mong manh. Tôi định nói “chắc tại hết yêu ”, dáng vẻ đáng thương này, tôi lại chẳng đành .
Tôi cố giữ bình tĩnh: “Chắc là… có hiểu lầm đó? Hoặc anh thấy không hợp nữa?”
Thương Quân cười nhạt, giữa phòng vắng lặng nghe mà xót xa. Tim tôi quặn lại. Đã quen thấy một Thương Quân quyết đoán trong công việc và ôn hòa ngoài đời, anh ta vụn vỡ này tôi thấy thật lạ lẫm.
Ngón tay trong túi áo cắm chặt vào bàn tay. Tôi gượng gạo an ủi: “… tay , người sẽ tốt hơn mà.”
“Tại cô lại bỏ anh?” – Giọng Thương Quân trầm xuống. Rõ ràng anh ta chẳng nghe lọt tai an ủi của tôi.
được rồi, tôi hiểu mà. Không ngờ Thương Quân lại lụy tình đến , đau đến mức này.
“Tuế Tuế.” Anh ta tôi, mắt rớm nước, trông tội nghiệp vô cùng. “Em nói xem… có phải anh rất tệ, rất đáng ghét không?”
Tôi: “…”
Thấy tôi không nói , Thương Quân tự giễu: “Xem anh tệ thật rồi.”
10
Giây tiếp theo, Thương Quân rút luôn kim truyền dịch trước tôi.
Tôi: ?
Đang yên đang lành hành hạ bản thân không biết! Tôi vội vàng ngăn anh ta lại: “Anh Thương Quân! Anh tỉnh táo lại đi!”
Thương Quân ngước lên, hiện rõ vẻ tuyệt vọng. Tôi sực nhớ bác sĩ dặn không được nhân bị kích động, là đành nhắm mắt nói bừa: “Hay là… hay là em khuyên cô hộ anh?”
“Em khuyên kiểu ?” Mắt anh ta sáng lên một tia hy vọng rồi lại tắt ngấm . “Em có quen cô đâu.”
“Em…” Tôi cứng họng.
“ đi.” Anh ta nhắm mắt lại. “Cô đã quyết rồi, không ai thay đổi được đâu. Cứ vậy đi.”
vẻ “tâm đã chết” của anh ta, sự áy náy và sợ hãi trong tôi lên đến đỉnh điểm. Không được, không thể anh ta này được. Phải dỗ cho anh ta ổn định lại đã rồi tính .
Tôi quay lưng đi, run rẩy rút điện thoại , đăng nhập vào tài khoản ảo. Tôi cắn răng gõ từng chữ:
【Em xin lỗi.】
【Vừa nãy… em nói lung tung đấy.】
【Chúng không tay nữa.】
【Được không anh?】
Bấm gửi! Tôi quay người lại. Thương Quân đã mở mắt từ lúc nào. Đột nhiên anh ta ngẩng đầu tôi, rồi lắc lắc màn hình điện thoại:
“Tuế Tuế, em xem này.”
“Anh Thương Quân của em đâu có tệ lắm, đúng không?”
11
Anh tôi ở lại trông Thương Quân, tôi về nhà một .
Buổi tối kể chuyện này cho Trần , nó im lặng mất mấy phút rồi chốt một câu xanh rờn: “Mân Kiến Tinh, mày có thấy Thương Quân hơi bị ‘trà xanh’ không?”
Tôi ngơ ngác: “Ai? Thương Quân á?” Cả đời này tôi không thể liên tưởng từ đó với anh ta.
Tôi khẳng định chắc nịch: “Không thể nào, anh ta đau thật đấy, không giống đóng kịch đâu.”
Trần trợn tròn mắt: “Đàn ông ‘trà xanh’ khác phụ nữ lắm. Đó là lớp ngụy trang tốt nhất của đàn ông, họ biết giả yếu đuối, biết thỏa hiệp, biết đóng vai vô tội dắt mũi người khác đấy!”
Tôi sốc nặng.
Thật hay giả vậy? anh ta phải diễn kịch trước tôi? Chẳng lẽ anh ta biết tôi là người yêu qua mạng kia rồi?
Không lý nào anh ta biết mà không vạch trần tôi.
Anh tôi bảo Thương Quân ghét nhất là bị lừa dối, có người bạn từng giấu anh ta chuyện tiền bạc mà bị anh ta cắt đứt quan hệ lập tức.
Vậy nên khả năng cao là anh ta chưa biết hết.
Tôi khăng khăng: “Anh không phải người như vậy đâu.”
không nói thêm nữa, dặn đi dặn lại là này có gặp riêng Thương Quân phải báo nó .
Vừa đặt điện thoại xuống, tài khoản ảo hiện tin nhắn:
【Thật không bé cưng?】
Tôi nhắm mắt trả : 【Thật ạ.】
dù có muốn tay thật phải đợi anh ta viện đã.
Lát Thương Quân nhắn tiếp:
【Bé cưng ơi, dù có thể em lỡ , anh đã suy nghĩ kỹ rồi, chắc chắn là do anh chưa cho em đủ cảm giác an toàn nên em mới đòi tay.】
【Anh đã tự kiểm điểm sâu sắc rồi, này anh sẽ tốt hơn.】
【Hay là gặp nhau đi?】
Tôi: !!!
Tôi sợ đến mức vứt luôn điện thoại xa.
Kiểm điểm cứ kiểm điểm đi, đòi gặp quái ! Tôi bắt đầu hối hận vì lúc nãy đã quá bốc đồng.
tại nghe mấy câu “phụ nữ không phải đồ thiết yếu” mà tôi không kiềm chế nổi cảm xúc .
Tôi bình tĩnh lại, cầm điện thoại lên: 【 đi ạ, em chưa chuẩn bị tâm lý.】
Thương Quân gửi meme con mèo chống cằm trông tội nghiệp cực kỳ: 【Có phải em chê anh xấu không? Không đâu, em không thích chỗ nào cứ nói, anh đi phẫu thuật thẩm mỹ là được mà.】
Tôi: ……
Cỡ Thương Quân mà xấu trên đời này chắc không có ai đẹp.
Tôi không thể nói dối nên trả : 【Không, anh đẹp lắm, là do vấn đề của em .】
Anh ta trả : 【 em thấy có vấn đề là lỗi lớn nhất của anh, nên vẫn là tại anh hết.】
【Anh biết trên đời nhiều người tốt hơn anh, anh không phải lựa chọn tốt nhất của em.】
【 cả khi không đi đến cuối đường, anh mãn nguyện rồi, đời này được yêu em là phúc phận của anh.】
【Nên anh sẽ đợi, đợi đến khi em sẵn sàng.】
Tôi ngẩn người.
Trước đây Thương Quân có bao giờ nói nhiều này đâu?
Tôi đọc đi đọc lại mấy tin nhắn đó, bắt đầu thấy có mùi “trà xanh” thật.
nghĩ đến việc anh ta dùng giọng điệu tội nghiệp đó nói mấy này với , tôi lại thấy mủi .
Hóa khi yêu vào ai như nhau cả.