Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Tôi và Thương Quân cứ thế “yêu đương” thêm được một tuần.
anh trai bảo anh ta khỏe hẳn, tôi trút được gánh nặng trong .
Hôm đó tan học, Thương Quân nhắn tin thăm như thường lệ:
【Bé cưng, cái váy hôm nọ em không mua được, anh nhờ mua về cho em rồi, vài ngày nữa là tới nhé.】
Tôi: !!
Trời đất ơi! Tôi chỉ tiện miệng than một câu từ tháng trước anh ta nhớ ? Cái váy đó khó mua thế nào tôi biết rõ chứ.
Sự quan tâm tôi choáng váng.
Tôi phấn khích nhắn lại: 【Á á á!! ơn anh yêu! Yêu anh chết mất! Thơm anh nghìn cái! Thực sự chỉ lao đến ôm anh một cái chặt !】
Thương Quân nhắn lại trong một nốt nhạc: 【 không? Anh đang ở trường em .】
Tôi: ????
Tôi như bị sét đánh ngang tai.
Gì cơ? Anh ta đến trường tôi á??
Giữa trưa hè nóng nực tôi thấy lạnh toát cả .
Tôi chạy về ký túc xá đằng sau vang lên một giọng nói quen thuộc:
“ , trùng hợp quá nhỉ.”
13
Tôi đông cứng tại chỗ, không dám quay đầu lại, cũng không tin vào cái giọng nói quen thuộc đó là của ai.
Là ma đi, ơn là ma đi!
Thương Quân dập tắt ngay ảo tưởng của tôi. Tiếng bước chân tiến lại gần. Điện thoại trong túi rung lên tôi không dám xem.
Cho đến khi anh ta đứng chắn trước mặt tôi.
Trông anh ta có vẻ rất vui, nụ cười rạng rỡ trên môi, đẹp trai đến mức đòi mạng ta.
Tôi gượng cười: “Trùng hợp đấy, anh Thương Quân.”
Chắc là… chưa nhận ra đâu nhỉ.
Thương Quân cười bảo: “Ừ, anh đến tìm mẹ anh.”
Hả?? Tìm mẹ? Tôi thở phào nhẹ nhõm hẳn, vẻ mặt tự nhiên hơn hẳn.
May quá, không phải đến tìm là được.
Tôi tranh thủ liếc màn hình điện thoại.
Trong tài khoản ảo, Thương Quân nhắn: 【Haha, trêu bé cưng chút .】
Tôi: ……
Thấy tôi cứ dán mắt vào điện thoại, Thương Quân : “ , không lẽ em đang yêu đương đấy à?”
Tôi thốt lên ngay: “ gì có ạ!”
Thương Quân tỏ vẻ như hiểu , trầm ngâm bảo: “Không , anh không mách anh trai hay bố mẹ em đâu.”
Tôi luôn có giác như đang “trần trụi” trước mặt Thương Quân, lại có bằng chứng gì.
Thế là tôi bèn trả lời nước đôi: “Có gì đâu anh, yêu đương qua đường chơi chơi chứ có gì đâu.”
Vừa dứt lời, xung quanh bỗng im bặt.
Không biết có phải ảo giác không, tôi thấy nụ cười trên mặt anh ta nhạt đi vài phần, ánh mắt đầy xúc khó đoán.
Một lúc sau anh ta nhếch môi: “Thế à?”
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Thương Quân không nói gì thêm, đổi chủ đề: “Mẹ anh bảo đang ở tòa nhà hành chính, anh không rõ đường lắm, em dẫn anh đi được không?”
Nghĩ đến mối quan hệ với anh trai, tôi cũng nên giúp anh ta chút việc nhỏ .
tôi cứ lo ngay ngáy, bèn cười tươi rói: “Không được rồi anh Thương Quân ơi, lát nữa em có tiết học mất rồi.”
Thương Quân không đổi sắc mặt, bộ như đang nhớ lại điều gì đó: “Anh nhớ là hôm nay em chỉ có một tiết lúc 8 giờ sáng ?”
Tôi: ?
Thời khóa biểu của tôi, tôi chỉ gửi cho “Thương Quân trên mạng” .
Thương Quân ngoài đời lại biết lát nữa tôi không có tiết!?
Tôi như gặp kẻ thù truyền kiếp, giọng nói căng cứng: “ anh biết được!”
Thương Quân thản nhiên: “À, anh trai em nói cho anh đấy.”
Tôi: ……
Ờ đúng rồi, ông anh quý hóa của tôi cũng biết. Tôi đành cười gượng gạo chữa cháy: “À, chắc em nhớ nhầm. Để em dẫn anh đi vậy.”
“Vất vả cho quá.”
14
Dọc đường Thương Quân kể tôi biết, hóa ra mẹ anh ta đang giảng dạy tại trường tôi, còn bố việc ở viện nghiên cứu.
Chả trách.
Tôi vừa vừa ậm ừ cho qua chuyện, mấy chốc tới tòa nhà hành chính.
Đang tìm cớ chuồn lẹ Thương Quân thốt lên: “Mẹ anh tới rồi.”
Tôi ngước mắt nhìn theo, quả nhiên thấy một nữ giảng viên với nụ cười rất hiền hậu.
Bà ấy hình như từng dạy bạn phòng của tôi, là một giảng viên rất được sinh viên.
Có lẽ vì nỗi sợ giáo viên sâu vào máu, tôi đứng đờ ra đó không dám nhúc nhích, quên luôn cả việc rời đi.
Thương Quân nói với mẹ: “Mẹ, đây là Kiến Tinh.”
Tôi: ???
anh ta lại dùng cái giọng điệu thân thuộc như thế để giới thiệu tôi?
lẽ anh ta từng nhắc đến tôi với mẹ rồi?
Trần cười bảo: “Hóa ra là em à, chào em nhé.”
Tôi vội vàng: “Em chào Trần ạ.”
“Ấy, không cần đâu, cứ là dì là được rồi.”
Tôi lại ngoan ngoãn lại: “Cháu chào dì Trần ạ.”
Bên tai lập tức vang lên một tiếng cười khẽ.
Tôi lườm Thương Quân một cái, anh ta chịu nín.
Tôi lấy cớ đi để thoát khỏi cái bầu không khí gượng gạo , ai ngờ dì Trần thấy liền bảo: “Kiến Tinh đi bọn dì luôn đi, dì với Tiểu Quân cũng đang đi đây.”
Dì Trần nói như vậy, tôi chỉ đành gượng cười gật đầu.
Trong vô hối hận, tự trách lúc nãy lại đứng lại đó gì. Nếu không đứng lại mấy phút đó bị Thương Quân bắt gặp.
15
Nhà hàng gần trường có không gian khá thanh nhã. Chắc sợ tôi đối diện với dì Trần sẽ thấy ngại nên Thương Quân tự nhiên ngồi xuống cạnh tôi, đối diện với mẹ .
Lúc món, dì Trần đẩy thực đơn về phía tôi trước: “Kiến Tinh thích gì cứ nhé, đừng khách sáo.”
Tôi vội từ chối: “Dì ơi cháu không kén đâu ạ. Dì với anh Thương Quân cứ đi ạ.”
Thương Quân cầm lấy thực đơn, vừa lật xem vừa bâng quơ nói:
“Mẹ đừng bận tâm quá, không phải ngoài đâu.”
Câu nói tai tôi nóng bừng. Cứ thấy có gì đó sai sai biết phản bác thế nào. Dì Trần càng cười tươi hơn, ánh mắt dò xét đảo qua đảo lại giữa tôi và Thương Quân.
“ bố anh bảo, anh có bạn gái rồi hả?”
Thương Quân thong thả rót một chén trà đặt trước mặt tôi rồi rót cho .
vậy, khóe môi anh ta hơi nhếch lên: “Vâng.”
Tôi lại bắt đầu thấy căng thẳng.
Dì Trần nhân cơ hội về thông tin bạn gái kia.
Thương Quân ngước mắt lên, lướt qua mặt tôi rồi vội dời đi ngay.
Anh ta có chút bất lực nói: “Mẹ đừng lo, con có nhịp điệu riêng của .”
Dì Trần không hài : “ dẫn về ra mắt cũng tốt .”
Thương Quân khựng lại một chút, giọng điệu có vẻ hơi ai oán:
“ ta hình như thấy con không đủ tốt để đem ra khoe, không công khai, cũng gặp mặt.”
“Phụt——”
Tôi suýt sặc trà. Tôi vội bịt miệng ho lấy ho để, mặt đỏ bừng lên.
Dì Trần vội đưa khăn giấy cho tôi, quan tâm : “Uống từ từ cháu.”
Xong dì quay sang mắng Thương Quân: “Anh nói cái gì thế hả! Cái gì không đủ tốt?”
Thương Quân thở dài, hàng mi rũ xuống trông cực kỳ độc.
“Là lỗi của con, con không biết nói, đôi khi cũng không đoán được tâm tư đối phương, không cho ta đủ giác an toàn nên ta chỉ giấu con đi, không cho con ra ngoài ánh sáng.”
Tôi như ngồi trên đống lửa, da đầu tê dại.
Thương Quân đang phàn nàn với mẹ anh ta ? Đây rõ ràng là từng câu từng chữ đều đang ám chỉ một điều gì đó!
Dì Trần không hiểu chuyện gì, cứ thế lải nhải khuyên bảo.
Tôi chột dạ vô , chỉ đành nhìn ra ngoài cửa sổ. Thế Thương Quân lại ngước mắt lên, ánh nhìn tình cờ quét qua tôi.
“Mẹ đừng lo nữa, chân thành rồi sẽ chạm đến trái tim . Chỉ cần con kiên trì, ấy nhất sẽ thấy được thành của con, đúng không ?”
Câu cuối cực kỳ tự nhiên, cứ như chỉ là tùy tiện tìm kiếm sự đồng tình của một đứng xem.
Vậy tôi thấy tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Tôi hoảng loạn dời tầm mắt, ậm ừ “vâng” một tiếng, tuyệt đối không dám đối diện với anh ta.
May là chủ đề không kéo dài quá lâu, Thương Quân khéo léo chuyển sang chuyện ở trường và công việc của mẹ anh ta.