Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi rụt cổ lại theo bản năng.
“Sợ rồi à?”
Khi Lục Ngạn Chu , l.ồ.ng n.g.ự.c anh rung động khiến cả người tôi cũng run theo. Ngón tay anh miết nhẹ thân thước, phát ra tiếng sột soạt.
“Lúc phát hiện ra, anh còn tưởng là đồ mua từ rồi để quên. Giờ biết, hóa ra là mèo nhỏ đang thả mồi câu cá.”
Tôi lập tức nhớ lại Lục Ngạn Chu đã làm sau khi gọi tôi là “mèo nhỏ xinh đẹp” tối hôm đó. Anh đã ăn sạch sành sanh tôi không còn một mẩu.
Lục Ngạn Chu thong thả ngắm gương mặt tôi đang ngày càng đỏ lựng vì xấu hổ.
“Cố tình không nói cho anh biết chuyện họp lớp?”
Anh cầm cây thước, nhẹ nhàng ấn vùng da trắng ngần đàn hồi. Chỉ cần hơi dùng lực ấn , vùng da ấy đã ửng một sắc hồng e thẹn.
Tôi lắc đầu, sợi tóc cứ cọ qua cọ lại trong hõm cổ anh. Chính tôi cũng không rõ mình đang mong đợi hay đang sợ hãi.
Lực ấn từ cây thước lại nặng thêm một lúc. sau đó, nó đột ngột rời đi, tạo ra một tiếng xé gió.
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, các cơ trên cơ căng cứng lại theo bản năng. sau đó, cây thước khẽ khàng vỗ người tôi.
Tôi run sau đó sực nhận ra Lục Ngạn Chu hoàn toàn không dùng lực.
Có lẽ dáng vẻ ngơ ngác của tôi đã khiến anh hài lòng. Lục Ngạn Chu tùy tiện ném cây thước sang một bên, dùng cả hai tay ôm c.h.ặ.t tôi.
“Dọa em thôi.”
Anh đặt người tôi ngắn mặt, hai trán tựa nhau.
Giọng anh trầm khàn: “Anh không nỡ đ.á.n.h em.”
Lúc này tôi không rõ biểu cảm trên mặt anh, nhưng cảm nhận được nhịp tim dồn dập và hơi ấm nóng bỏng từ cơ anh, tôi luôn cảm thấy anh còn nhiều điều muốn nói hơn thế, dường như anh đang kìm nén bản thân, ở mọi phương diện.
Nhưng tôi không còn thời gian để suy nghĩ kỹ nữa. Anh nói đi công tác này có sẽ kéo dài nhiều ngày, anh sẽ rất nhớ tôi, anh rất yêu tôi. Vì vậy, anh muốn “ứng ” phần của ngày sắp tới.
Ban đầu, ấn tượng của tôi về Từ Viễn không tệ đến thế. Anh ta hơi hao hao giống Lục Ngạn Chu.
Có lẽ vì yêu ai yêu cả đường đi nên hồi đại học tôi đối xử với cậu bạn cùng lớp này cũng khá thân thiện.
Cho đến khi tôi nghe thấy anh ta đắc ý tự đắc khoe khoang với người khác: “Lâm Tuế đang theo đuổi tôi đấy.”
Lúc đó vẫn chưa , nghe thấy vậy tôi cũng không dám đứng ra phản bác, chỉ biết trốn một góc mà rơi nước mắt.
Lục Ngạn Chu đã tìm thấy tôi ở rừng cây bên cạnh sân vận động, anh nhẹ nhàng hôn đi từng vệt nước mắt trên mặt tôi.
Tôi nức nở: “Sao anh ta có nói như vậy chứ, rõ ràng em chỉ thích mỗi anh thôi mà.”
Lục Ngạn Chu gật đầu, trong ánh mắt ôn hòa vốn có chợt thoáng qua một sự sắc lạnh không che giấu.
“Anh cũng chỉ thích mỗi em.” Anh dùng ngón tay mơn trớn khuôn mặt tôi, một nữa khẳng định chắc chắn: “Chỉ thích mỗi em thôi.”
Ngày hôm sau trong buổi hòa nhạc , Từ Viễn – kẻ vốn luôn thích lượn lờ mặt tôi để gây chú ý – lại hiếm hoi không xuất hiện.
Tôi cũng bận tâm mấy, sau này tôi biết anh ta nhập viện.
Lục Ngạn Chu nói anh ta đi đêm không cẩn thận nên bị ngã, mẻ nửa cái răng, giờ nói chuyện cứ gọi là gió lùa qua kẽ răng phần phật.
Hừ, đáng đời.
Khi tôi đến phòng , Từ Viễn và Minh Lôi đã có mặt ở đó rồi. Khi kể này, ánh mắt anh ta cứ dính c.h.ặ.t người tôi.
Tôi ngồi phía bên kia của Minh Lôi, mượn cơ cô ấy để chắn đi tầm mắt của anh ta.
Từ Viễn chậc lưỡi: “Lâm Tuế này, nếu đó em chủ động hơn một chút thì người ngồi bên cạnh tôi lúc này chưa chắc đã là Minh Lôi đâu.”
“Ha ha ha!” Đám bạn học xung quanh ồ .
Nghe thấy Từ Viễn nói, sắc mặt Minh Lôi hơi cứng lại.
Tôi nhíu mày, thật sự không hiểu nổi sự tự tin thái quá của anh ta từ đâu mà ra.
“Ăn chút đi.” Tôi gắp một miếng thức ăn bát Minh Lôi: “Vừa quay đầu đã bốn rồi, cậu vẫn còn thổi sáo chứ?”
Trong lúc Minh Lôi còn đang im lặng, Lục Ngạn Chu gửi tin nhắn WeChat tới: [Đến nơi chưa em?]
Tôi trả : [Dạ rồi, tài xế đưa đi rất đúng giờ.]
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Lục Ngạn Chu: [Trần Viễn cũng đi à?]
Tôi nhịn gõ chữ: [Là Từ Viễn anh ơi.]
Sau nhiêu thất bại, tôi đã hoàn toàn niềm tin việc chọc giận một người đàn ông dung như thánh sống này rồi.
Tôi tiện tay giải thích thêm: [Anh ta đi cùng vợ, chắc anh cũng từng thấy rồi, cô gái thổi sáo hồi đại học ấy.]
Lục Ngạn Chu mảy may quan tâm đến đời tư của Từ Viễn, chỉ nhắn lại: [Ăn cho hẳn hoi, đừng có rượu đấy.]
Đúng lúc Lục Ngạn Chu dặn không được rượu thì Từ Viễn đang hò hét cùng mấy cậu bạn nam đòi cả hội cụng ly.
Tôi lắc đầu bảo mình không .
Từ Viễn giễu cợt: “Có thấy em lái xe đâu nhỉ?”
Khi anh ta nói câu này, Minh Lôi khẽ kéo vạt áo anh ta nhưng bị anh ta gạt phắt đi lập tức.
Minh Lôi đành nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh ơi, Tuế Tuế bị dị ứng cồn mà.”
Từ Viễn hơi ngẩn ra, rồi cầm ly rượu đứng phắt dậy: “Xem trí nhớ của tôi này, quên khuấy Tuế Tuế nhà chúng ta dị ứng cồn. Ly này coi như tôi tự phạt để xin lỗi em.”
Nói xong, anh ta ngửa cổ cạn ly rượu trắng, khiến cả phòng vỗ tay tán thưởng.
Sắc mặt Minh Lôi hơi nhợt nhạt. Tôi nắm bàn tay lạnh ngắt của cô ấy.
Trong bầu không khí ồn ào chén thù chén tạc này, tôi bỗng thấy nhớ Lục Ngạn Chu vô cùng.
Tôi nhắn tin cho anh: [Khi nào anh về?]
Giao diện trò chuyện vẫn dừng lại ở câu dặn dò “đừng có rượu” của anh, đợi một lúc lâu vẫn không thấy Lục Ngạn Chu phản hồi.
Từ Viễn đã say khướt. Anh ta lảo đảo đi đến sau lưng tôi: “Lâm Tuế, em có biết tại sao lúc đầu tôi không ở bên em không?”
Bàn tiệc bỗng chốc im bặt.
Phản ứng đầu tiên của tôi là sang Minh Lôi. Minh Lôi đang nắm c.h.ặ.t cánh tay Từ Viễn, các đầu ngón tay dùng lực đến trắng bệch.
Từ Viễn vẫn tiếp tục: “Ban đầu tôi cứ tưởng em là một cô gái trong sạch, nhưng ngày hôm đó, chính mắt tôi đã thấy em bước từ một xe sang.”
Anh ta khẩy: “Tôi đã xem hồ sơ của em rồi, bố mẹ em từ khi em còn nhỏ, đào đâu ra xe sang mà đi?”
Minh Lôi vội vàng đứng dậy: “Xin lỗi mọi người, anh ấy say quá rồi. Tuế Tuế, cậu đừng để bụng nhé.”
Xe sang sao? Tôi suy nghĩ một lúc.
Ở bên cạnh Lục Ngạn Chu lâu ngày, dù tôi chỉ bắt chước được ba phần phong thái của anh thì khí chất tỏa ra cũng đủ để áp chế người khác.
Tôi nhướng mày, bình thản giải thích: “Hồi , bố mẹ nuôi có đến đón tôi.”
Nói đến đây, tôi lại khẽ nhíu mày: “Ồ, tôi quên , lúc sắp anh nằm viện mà, chắc là anh thấy từ đó nữa rồi.”
“Cái cơ?” Mặt Minh Lôi bỗng chốc trắng bệch, ly rượu trong tay cầm không vững rơi bàn kêu “loảng xoảng”.
Tôi hơi thắc mắc cô ấy: “Cậu không biết sao? đêm diễn một ngày, Từ Viễn đi đêm bị ngã mẻ r…”
“Im miệng!” Từ Viễn thẹn quá hóa giận cắt ngang tôi.
Đó là đầu tiên trong tối nay tôi thẳng anh ta.
Nếu nói thời đại học, do còn non nớt nên Từ Viễn có đôi nét hơi giống Lục Ngạn Chu, thì nhiều sau, qua sự mài giũa của xã hội, bản chất thật của cả hai lộ rõ, còn một điểm tương đồng.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng Minh Lôi run rẩy hỏi: “Vậy nên người giúp tôi ở hậu trường lúc đó không anh, đúng không?”
Ánh mắt cô ấy dán c.h.ặ.t b.út ký trên n.g.ự.c áo Từ Viễn.
Ngày tổng duyệt hôm đó, ánh đèn hậu trường quá tối, cô ấy chỉ nhớ được dáng người cao lớn ôn hòa và nắp b.út hơi phản quang trên n.g.ự.c áo người nọ.
Sau đó, trong một quay lại trường bằng , cô ấy tình cờ gặp Từ Viễn. Cô ấy hỏi Từ Viễn có là người đã giúp mình ở hậu trường không.
Gã đàn ông mặt liếc túi đắt tiền và khuôn mặt trang điểm tinh xảo của cô ấy, rồi nở nụ dịu dàng ấm áp: “Là anh đây!”
Từ Viễn có nằm mơ cũng không ngờ tới, nhiêu dày công xây dựng hình tượng lại bị vạch trần sạch bách trong một buổi họp lớp bình thường như thế này.
Vậy thì tháng sống trong lo sợ, đi trên băng mỏng của anh ta coi là ? vắt óc suy nghĩ để trả khi Minh Lôi hỏi về đầu gặp mặt coi là ? Và cả b.út rách nát cài trên n.g.ự.c áo suốt nhiêu qua nữa, tất cả coi là cái ?
“Hóa ra từ đầu người Minh Lôi thích không là Từ Viễn à?”
“Trời đất ơi, tôi đã bảo sao một tiểu thư giàu có như Minh Lôi lại như bị trúng bùa mê t.h.u.ố.c lú thế.”
“Nghe nói cô ấy còn đoạn tuyệt với gia đình để cưới bằng được Từ Viễn đấy.”
Minh Lôi anh ta một lúc, rồi đưa tay tháo dây buộc tóc, mái tóc dài xõa như thác đổ. Lúc này trông cô ấy giống hệt như hình ảnh tỏa sáng trên sân khấu nào.
Cô ấy đứng dậy, tháo nhẫn kim cương không quá lớn trên ngón áp út ra.
“Anh khiến tôi thấy buồn nôn.”
Đôi mắt cô ấy ngấn lệ, mạnh tay đập nhẫn bàn.
Thấy “mỏ vàng” sắp bay , lúc này Từ Viễn thực sự hoảng loạn, anh ta định vươn tay chộp tay tôi: “Lâm Tuế, hai người là bạn thân sao? Em mau khuyên Lôi Lôi đi.”
Bị tôi hất ra anh ta cũng giận: “Lâm Tuế, tôi biết ngày đó tôi không chọn em khiến em uất ức trong lòng, nhưng bây giờ…”
Tôi lạnh lùng ngắt : “Xin lỗi, tôi chưa từng thích anh.”
“Còn người mà anh gọi là Lục đó…” Tôi nghiêng đầu: “Anh đang nói đến chồng tôi đấy à?”