Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Tôi làm chim hoàng yến đắt giá nhất thượng lưu Kông suốt hai năm, cho đến bạch nguyệt quang của chồng tôi về nước.

Tin tốt là: tiền vớ đủ.

Tin xấu là: tôi mang thai rồi.

Chu Dung Uyên — người trước giờ bao giờ ra sân đón ai — lại xuất hiện sân , rồi cả đêm không về nhà.

Mẹ chồng vui như mở hội, cho người đào sạch luống tôi trồng, nhường chỗ cho loại mà “nàng dâu Ivy League” bà yêu .

Bà cố tình nói to, sợ tôi không nghe thấy:

“An Tâm về rồi, mấy thứ xui xẻo thì dẹp hết, tôi trồng loại tường vi nó .”

An Tâm là bạch nguyệt quang của Chu Dung Uyên.

Tiểu thư danh giá của thượng lưu Kông, vừa có tài vừa có gia thế.

Năm , cô ta quyết định ra nước ngoài du học nâng , thế nên tôi mới có cơ hội “nhặt” được Chu Dung Uyên — đẹp , nhiều tiền, kỹ năng trên giường lại tốt.

Nói gì thì nói, cũng nên cảm ơn cô ta một câu vì không chịu gả.

Nhưng mẹ chồng tôi không nghĩ vậy.

Gần hai năm gả vào nhà họ Chu, bà luôn cho rằng tôi chỉ là một cái bình hoa.

Ngoài khuôn mặt xinh đẹp chói mắt ra thì vô dụng hoàn toàn.

Chu Dung Uyên là kẻ cuồng sự nghiệp, quanh năm khắp nơi.

Những màn làm khó, kích ngấm ngầm của mẹ chồng, anh đều giả mù giả điếc.

May mà trước mất, bà Chu Dung Uyên luôn bảo vệ tôi, còn dạy tôi: rảnh thì cứ tiêu tiền của đàn ông cho nhiều vào.

Tôi hiếu thuận, xinh đẹp, ngoan ngoãn, dấn vào vòng giao tế của phu nhân thượng lưu, thường xuyên cùng họ mua sắm, vung tiền như nước.

Thấy tôi khoác túi Hermès phiên bản hạn xuống lầu, mẹ chồng đến méo mặt:

“Khúc Lăng , tháng trước quẹt thẻ con tôi mua đá quý, tháng trước nữa thì nũng nịu để nó đấu giá đồ cổ cho cô.

Nhà họ Khúc nuôi cô như nuôi dương châu sấu mã, cô cũng không biết xấu hổ mà làm con đỉa hút máu à?”

Lời khó nghe, nhưng là sự thật.

Nhà họ Khúc Kông có danh tiếng, nhưng cha mẹ tôi đều mất, chỉ có nghe theo sắp xếp của chú họ.

Nhà họ Chu là cuộc hôn nhân tốt nhất mà tôi có trèo tới.

Thế nhưng mấy hôm trước, tôi thấy thư phòng một hộp ảnh của An Tâm.

Đếm thử, tổng cộng 520 tấm.

Chu Dung Uyên từng chụp ảnh cho tôi, điện thoại anh thậm chí không có nổi một tấm ảnh chung của hai vợ chồng.

Lúc tôi mới nhận ra, mẹ chồng lải nhải bao nhiêu năm rằng Chu Dung Uyên An Tâm — là thật.

2

Tôi buồn nôn một tiếng, suýt thì ói ra.

Mẹ chồng hơn:

“Đồ nhà quê từ đại lục tới, chê tôi nói chuyện ghê tởm à?

An Tâm về rồi, cô định giả mang thai để tranh sủng đấy hả?”

Tôi nhếch môi:

“Xem Thâm cung chiến ít thôi, hại não lắm.”

Bà ta lập nghiến răng:

“Dù cô có sinh được con , Dung Uyên cũng không đâu. Đồ não rỗng vô dụng như cô chỉ làm ảnh hưởng chỉ số IQ của cháu tôi!”

“Tôi nói này, bà Chu, rảnh thì cạo vôi răng . Không thì lời nói thốt ra… thối lắm.”

đến chết.

Còn tôi thì rơi vào trầm tư.

Hồi mới cưới, tôi từng hỏi Chu Dung Uyên có trẻ con không.

Anh lạnh lùng lắc đầu.

Về sau mỗi lần lên giường, biện pháp an toàn đều làm rất kỹ.

Hóa ra không anh không có con,

mà là không có con với tôi.

Tôi sờ lên bụng dưới vẫn còn phẳng lì, lòng có chút sợ hãi.

Một đứa trẻ không được bố và bà yêu … có nên giữ lại không?

“Chị nhựa” Từ Tĩnh gọi điện tới:

“Bảo bối, nghe ? Chồng cậu ra sân đón An Tâm rồi.”

Cô ta gửi ảnh qua.

Chu Dung Uyên dáng người gầy, đứng cạnh An Tâm đeo kính râm, nói cười vui vẻ.

Tôi sững người.

Nửa tháng nay anh không về nhà, vậy mà lại có thời gian đón bạch nguyệt quang.

Cái gì nặng, cái gì nhẹ, quá rõ ràng.

3

Tối , cảng Victoria có một bữa tiệc du thuyền.

Tin đại tiểu thư An trở về lan khắp .

Tôi cũng lướt thấy.

Dưới màn pháo hoa, An Tâm mặc váy dạ hội cấp trễ vai, cầm ly champagne đứng vị trí trung tâm, cười rạng rỡ kiêu hãnh.

Chu Dung Uyên xưa nay kín tiếng, không ai đăng ảnh anh.

Nhưng bên cạnh ảnh cá nhân của An Tâm, lộ ra một góc chiếc đồng hồ “Hoàng tử bé” đặt chế riêng, trị giá cả triệu.

Tim tôi khựng lại.

Chủ nhân của chiếc đồng hồ , không lâu trước đây từng nửa say nửa tỉnh về nhà.

Sau tắm xong, anh nắm lấy cổ chân tôi, hôn dọc lên.

Tôi mơ mơ màng màng, nũng nịu đẩy ra.

Nhưng anh dùng ấm nóng ôm chặt tôi, bàn tay siết eo, những nụ hôn vụn vặt nhấn chìm tôi hoàn toàn.

Đứa trẻ mang thai cơn say…nhà họ Chu không chào đón nhỉ?

Từ Tĩnh lại gọi, giận nói:

“Chu tổng nghĩ gì vậy? An Tâm nói bữa tiệc này là do anh ta sắp xếp.

Cậu lấy anh ta hai năm, đến một ngày kỷ niệm cũng từng được anh ta bên sao?

lẽ anh ta đúng kiểu tổng tài bá đạo nói ‘ngoài tình yêu ra, cái gì tôi cũng cho ’?”

Trước mắt tôi tối sầm.

Có lẽ anh ta nói:

“Khúc Lăng , đừng quên phận mình. Cô không đủ tư cách sinh con cho tôi.”

Toàn tôi lạnh toát.

Không được.

Nhà họ Khúc coi tôi là cụ liên hôn.

Tôi không còn cha mẹ, cũng còn bà họ Chu bảo vệ.

An Tâm quay về, Chu Dung Uyên không để tôi sinh con ra cho chướng mắt.

Tôi lên lầu mở két sắt, bên có rất nhiều sapphire, emerald và thỏi vàng.

Ngoài ra, tôi còn quy đổi không ít tiền mặt, gửi vào một thẻ không ai biết, tổng cộng cũng hơn trăm triệu.

Chu Dung Uyên rất hào phóng.

Nếu ly hôn mà không đòi cổ phần ty, chắc anh ta cũng không truy lại khoản chi tiêu hai năm qua của tôi đâu nhỉ?

Nếu anh ta

Tôi chạy thẳng vào thư phòng, chụp lại toàn bộ ảnh An Tâm mà anh ta sưu tầm.

Chu Dung Uyên làm mùng một, tôi sẽ làm rằm, bán sạch cho giải trí.

4

Sáng sớm hôm sau, tôi kéo vali chứa đầy đá quý và vàng thỏi xuống lầu.

Mẹ chồng như sư tử xù lông xuất hiện:

Paris mua quần áo, hay ra đảo phơi nắng?”

Tôi ôm chặt vali như ôm con:

“Bà Chu, tôi biết bà không tôi, nhưng keo kiệt đến mức không nỡ bỏ tiền tiễn tôi thì thôi.

Tôi rộng lượng, không chấp bà.

Thỏa thuận ly hôn tôi ký xong rồi, bà báo Chu Dung Uyên ngày mai ra dân chính làm thủ tục.”

Bà nhìn tôi đầy nghi ngờ:

“Cô yêu tiền như thế, sao nỡ bỏ?”

“An Hân trở về, con chịu về nhà. Tôi không chiếm chỗ đại tiện của nhà bà, chỉ cần họ Chu đừng hủy hợp tác với họ Khúc là được.”

Bà ta hớn hở gọi điện cho Chu Dung Uyên:

“Con , Khúc Linh đòi ly hôn đấy.”

Chu Dung Uyên đang chuẩn bị mở một cuộc họp xuyên quốc gia quan trọng thì dừng bước:

“Chuyện gì thế?”

“Nhìn cô ta là biết đồ hồ ly, chắc chắn nuôi trẻ bên ngoài rồi!”

Chu Dung Uyên xoa xoa thái dương.

Mẹ chồng nàng dâu vốn ưa nhau.

Trước đây bà còn sống, có che chở cho tôi. Nhưng nửa năm trước cụ qua đời, anh lại mở rộng thị trường mới Mỹ, bận đến mức ăn cơm nhà còn không có thời gian, huống chi hòa giải mâu thuẫn giữa hai người.

“Con , Khúc Linh ký đơn ly hôn rồi, con rảnh thì nhanh chóng ly .”

Bà hạ giọng, cười khẽ:

“An Hân độc chính là để chờ con đấy, đừng phụ lòng cô ấy.”

Sao lại dính đến An Hân?

Chu Dung Uyên lập cúp máy.

Anh là người đàn ông coi trọng sự nghiệp, chuyện vặt nhà đều tạm gác lại.

Hơn nữa, hiện giờ họ Khúc dựa vào họ Chu chống đỡ.

Khúc Linh ly hôn, chú họ cô sẽ là người đầu tiên không đồng ý.

5

Tôi dọn vào căn hộ penthouse.

Tổ ấm nhỏ này là bà họ Chu để lại cho tôi.

Bà thương tôi mồ côi, mẹ chồng lại nhỏ nhen.

Nếu có ngày cãi nhau với Chu Dung Uyên, cũng còn chỗ nương .

Tôi nằm trên sofa, ánh mắt dừng bụng dưới phẳng lì, nghĩ thầm đợi Chu Dung Uyên ký tên xong sẽ xa chạy.

Năm tôi mười tuổi, chú họ đưa tôi đến Hương Cảng.

Ông nuôi tôi lớn, tôi kết hôn hai năm, cũng coi như báo đáp.

Chuông điện thoại reo.

Không Chu Dung Uyên.

Kẻ cuồng việc , chắc đợi vợ sinh con xong mới phát hiện mình lên chức bố!

“Linh , không sao chứ?”

“Có có chuyện gì chứ?”

Từ Tĩnh đắn đo một lúc rồi nói:

“An Hân quá đáng thật, vừa về có người tuyên truyền tin đồn thay cô ta.

Bảo chỉ là kỹ nữ Dương Châu, tranh giành tình đầu của đại tiểu thư Hương Cảng cô ta xuất ngoại.

Còn chửi là đồ giả mạo, chính chủ trở về chắc chắn đá .

Tất cả đều là lỗi của Chu Dung Uyên, anh ta từng mở tiệc cho , lại khai tổ chức yến tiệc hoan nghênh An Hân.”

Tôi nắm chặt điện thoại, cố tỏ ra bình thản:

“Có là sự thật đấy!”

“Không chứ, nhượng bộ nhanh thế sao?”

Vốn dĩ, tôi và Chu Dung Uyên chỉ là kết hôn vì lợi ích.

Chỉ là lúc ông chủ rót tiền không ngừng, tôi lại đem lòng yêu anh.

Con người vốn sùng bái kẻ mạnh mà.

Anh giỏi kinh doanh, lại sẵn sàng chi tiền cho tôi, hôn tôi ánh mắt tràn đầy tình cảm.

Nhưng anh không có con với tôi.

Một giây sau, tôi bị kéo thẳng về thực tại.

Tùy chỉnh
Danh sách chương